[tn70] Họa Sĩ Thiên Tài Xuyên Không: Làm Vợ Sĩ Quan "mặt Lạnh" Ở Thập Niên 70 - Chương 498
Cập nhật lúc: 26/03/2026 14:18
Chương 395 Thời Thính Vũ bị bắt cóc
“Nếu các anh đã quyết định thực hiện kế hoạch này, tôi không có ý kiến gì, nhưng tôi thấy phải chuyển dữ liệu đi trước đã."
Des nhíu mày nói:
“Không được, bây giờ bên ngoài chắc chắn đã náo loạn lên rồi, chuyển đi lúc này sẽ làm tăng nguy cơ bị lộ."
William định nói thêm gì đó, nhưng bị đối phương giơ tay ngăn lại:
“Thay vì chuyển đi, chi bằng đợi người tiếp ứng qua đây sẽ an toàn hơn."
William nhún vai:
“Đã vậy thì cứ làm theo lời anh nói đi, nhưng tôi hy vọng các anh xử lý nhanh ch.óng, lúc này chắc tôi đã bị lộ rồi, chậm nhất là đến tối ngày kia, tôi bắt buộc phải đi."
Bàng Đức liếc nhìn anh ta một cái, trong mắt ẩn chứa sự khinh thường, dường như đang cười nhạo sự tham sống sợ ch-ết của anh ta.
William nhìn vẻ mặt của đối phương, chỉ đáp lại bằng một ánh mắt mỉa mai tương tự.
Sợ ch-ết thì sao chứ?
Ai mà chẳng sợ ch-ết?
Chẳng lẽ anh Bàng Đức đây lại sẵn sàng đi vào chỗ ch-ết nếu có thể sống sao?
Đùa gì thế không biết.
Một kẻ có thể phản bội bạn bè và tổ quốc thì có tư cách gì mà cười nhạo anh ta.
Des suy nghĩ một chút rồi nói:
“Được, chậm nhất tối ngày kia sẽ đưa cậu đi."
William bây giờ coi như đã bị lộ, nếu cứ ở lại chỗ họ thì cũng sẽ làm tăng nguy cơ bại lộ cho họ.
Thấy đã bàn bạc xong, William không tham gia vào cuộc trò chuyện của họ nữa.
Des nhìn Bàng Đức, hỏi:
“Bản dữ liệu anh lấy được này anh đã tự xem qua chưa?
Có chắc chắn là thật không?"
Bàng Đức nói:
“Tôi đã xem sơ qua rồi, chắc là thật."
Des nhìn đống dữ liệu mà anh ta không hiểu nổi, vẫn còn có chút không chắc chắn:
“Trước đây anh mãi không ra tay được, lần này liệu có quá thuận lợi không?"
Không phải anh ta đa nghi, chỉ là vài lần trước Bàng Đức đều không thành công, sự thành công đột ngột này khiến anh ta có chút nghi ngại.
Bàng Đức im lặng một lúc, cầm lấy bản dữ liệu cốt lõi xem lại lần nữa.
Dự án anh ta nghiên cứu không giống với dự án của giáo sư Thời, mục đích chính của anh ta không phải là nghiên cứu ra v.ũ k.h.í cao cấp gì cho Trung Quốc, mà là để đ-ánh cắp và truyền đạt dữ liệu, thông tin bên viện nghiên cứu.
Dữ liệu của những v.ũ k.h.í này đều cần qua quá trình kiểm chứng kỹ lưỡng, nhất thời anh ta cũng không nhìn ra ngay được, nhưng thấy một số công thức lý thuyết là không sai.
Dữ liệu này chắc chắn là thật.
Thấy đối phương xem rất chăm chú, Des kiên nhẫn đợi anh ta cho một câu trả lời chắc chắn.
Hồi lâu sau, Bàng Đức lên tiếng:
“Dữ liệu này chắc là thật, lần này có thể thuận lợi lấy được dữ liệu cũng là vì v.ũ k.h.í mới đã chuẩn bị thử nghiệm, tiến độ đã đến giai đoạn này, bên kia có chút lơi lỏng."
Anh ta và vợ chồng Thời Khiêm cùng cấp bậc, thông tin và dữ liệu có thể tiếp cận được khá nhiều, nhưng mỗi nhóm đều bảo mật thành quả của riêng mình, thông thường nhóm khác không thể tiếp cận được, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có kẽ hở, thế là đồ vẫn rơi vào tay anh ta.
Sau khi xác định dữ liệu không có vấn đề gì, Des bắt đầu lên kế hoạch làm thế nào để bắt cóc Thời Thính Vũ.
Anh ta vẫy tay bảo William lại gần:
“Cậu đưa cho tôi thời khóa biểu của Thời Thính Vũ."
William lật ra thời khóa biểu lên lớp của Thời Thính Vũ đưa cho anh ta.
Thấy họ bàn bạc cách bắt cóc Thời Thính Vũ, William không nhịn được hỏi:
“Các anh bắt cô ấy về rồi sau này định xử lý thế nào?"
Vẻ mặt Des lóe lên một tia tàn nhẫn:
“Tất nhiên là g-iết rồi."
Thời Thính Vũ này không phải hạng vừa đâu, tài phác họa chân dung tội phạm đó đã giúp Trung Quốc vang danh không ít trên trường quốc tế, lần trước vì vụ đ-ánh b.o.m mà chúng ta đã phải bỏ ra không ít lợi ích, lần này có thể tóm gọn một mẻ thì đương nhiên sẽ không để lại người sống.
Lông mày William khẽ nhíu lại, định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.
Chỉ là thầm thở dài trong lòng, thật đáng tiếc cho một người phụ nữ tài hoa xuất chúng như vậy.
Nhớ lại hồi mới gặp đối phương, anh ta thực sự đã bị cô làm cho kinh ngạc.
Lúc đó nói tìm một người để tiếp cận Thời Thính Vũ, anh ta đã xung phong đi.
Nhưng Thời Thính Vũ là người cứng nhắc không chịu nghe ai, cuối cùng bao nhiêu nhiệt huyết và dự tính của anh ta đều đổ sông đổ biển.
Nghe Des nói cuối cùng sẽ không để Thời Thính Vũ sống sót, trong lòng anh ta vừa không đành lòng, vừa thấy nuối tiếc vì sự không biết điều của đối phương.
Nếu Thời Thính Vũ có thể từ bỏ chồng mình để ở bên anh ta, biết đâu anh ta còn có thể giữ lại cho cô một mạng.
Còn bây giờ, anh ta chỉ có thể để cô được sống tôn nghiêm hơn một chút trước khi lên đường.
Des thấy sắc mặt William không tốt, trầm giọng hỏi:
“Cậu không lẽ là không nỡ đấy chứ?
Lúc trước bảo cậu tiếp cận đối phương, cậu đừng để bị cô ta làm cho mê muội đấy."
William khẽ nhếch môi:
“Anh nghĩ nhiều rồi, tôi chẳng qua chỉ thấy hơi nuối tiếc mà thôi."
Đáp lại anh ta là một tiếng hừ lạnh của Des.
Dù sao cũng là tuổi trẻ, luôn có chút lòng thương hoa tiếc ngọc không nên có.
Thời Thính Vũ không biết có người đang nhắm vào mình, ngày hôm sau vẫn đi dạy như thường lệ.
Hôm nay các tiết học của cô chủ yếu tập trung vào buổi chiều, lúc tan làm đã hơn bốn giờ chiều.
Thời Thính Vũ dọn dẹp đồ đạc trên tay, dắt Lợi Kiếm lái xe rời đi.
Khoảng cách từ Đại học Công an đến khu nhà tập thể xa hơn một chút so với từ Kim Nghệ về khu nhà tập thể.
Ở giữa phải đi qua một đoạn đường đất ở ngoại ô.
Hai bên đường đất là những hàng cây cao v.út, sau hàng cây là những bụi cây rậm rạp chưa được khai khẩn.
Chỗ này không có người ở, nhưng vì mỗi ngày giờ tan làm của cô đều là ban ngày, lại lái xe nên cũng không thấy sợ hãi.
Tất nhiên trên đường không phải không có ai, thỉnh thoảng có xã viên của công xã gần đó đi qua, chỉ là tần suất không cao.
Thời Thính Vũ tập trung tinh thần lái xe, chẳng mấy chốc đã đến đoạn đường đất này.
Đột nhiên cô phát hiện trên con đường phía trước có thêm mấy hòn đ-á và vài khúc gỗ.
Những tảng đ-á đó to cỡ quả bóng rổ, nếu đường rộng thì có thể vòng qua, nhưng con đường đất lúc này chỉ vừa cho một chiếc xe đi qua, không hề có không gian đủ rộng để đ-ánh lái vòng qua.
Xe dừng lại, Thời Thính Vũ nhíu mày, con đường này cô không nói là đi hằng ngày nhưng một tuần cũng phải đi qua bốn năm lần, chưa bao giờ xuất hiện tình trạng này.
Chuông cảnh báo trong đầu cô vang lên dữ dội, bài bản này sao giống như là chặn đường cướp bóc thế này.
