Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 11

Cập nhật lúc: 31/03/2026 16:02

“Nói cho cùng, thực ra họ cũng không có nhiều lo ngại, chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mồ côi chưa đến tuổi trưởng thành, bên cạnh cũng chẳng có gì để dựa dẫm, chỉ cần tìm thấy đồ lấy được vào tay thì cướp trắng trợn hay lén lút trộm cũng chẳng khác gì nhau, chỉ cần đừng làm rùm beng để người khác nhìn thấy là được.”

Không ngờ đứa con trai nhà này nghĩ đến việc có nhiều tiền như vậy mà không lấy được thì lòng ngứa ngáy không chịu nổi, ngay ngày đầu tiên đã tới trộm 100 đồng.

Nguyên chủ phát hiện ra nhưng nhịn lại không động đậy, ngày thứ hai họ theo đúng dự tính của nguyên chủ đều kéo tới hết, cuối cùng tất cả đều vào đồn cảnh sát.

Khương Miên thở dài một tiếng, đúng là một cô gái lợi hại, tâm tính này, bộ não này, chỉ tiếc là từ nhỏ đã nhìn thấy những người thân thiết nhất lần lượt qua đời, khiến cô ấy mất đi nhiệt huyết với cuộc sống, để mặc cuộc đời kết thúc ở tuổi 16.

Thay là cô, chắc chắn không có tâm trạng bình thản và mưu lược sâu sắc như vậy.

Khương Miên lại xoa xoa mặt, xốc lại tinh thần, từ hôm nay trở đi, cô chính là Khương Miên của những năm 50 này rồi.

Bất kể có hài lòng hay không, chuyện cũng đã thành sự thật, cuộc sống luôn phải tiếp tục.

Mặc dù nói là trẻ mồ côi một mình, nhưng những quân bài trong tay cô hiện tại không hề tệ.

Kinh doanh cho tốt thì cuộc đời dù không rực rỡ huy hoàng nhưng cũng không đến mức u ám.

Khương Miên ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, sắc trời đã tối mờ mờ, ba bức tường vách phía trên sạch sạch sẽ sẽ, không có gì bất thường.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, để bảo đảm, cô vẫn quay vào trong nhà mới lấy từ không gian ra một ly nước ấm để uống.

Uống nước xong, lau lau khóe miệng, đem hai cái bánh bao nhân thịt chú cảnh sát đóng gói cho khi nãy vứt vào không gian, mở cửa ra ngoài tìm cái cuốc.

Vác cuốc lên, Khương Miên tìm theo ký ức, nhanh ch.óng đào ba chỗ trong sân, quả nhiên, mỗi chỗ đều đào lên được một gói đồ.

Điều này khiến cô có cảm giác phấn khích nho nhỏ như vào núi tìm được báu vật vậy.

Ba gói đồ này đều là do nguyên chủ chôn, giờ thì hời cho mình rồi.

Ôm đồ về phòng, lại đem tất cả tiền bạc và những thứ giá trị trong nhà ra, cài then cửa lại, Khương Miên bắt đầu kiểm kê tiền bạc tài sản tư trang nguyên thân sở hữu.

Trong nhà tổng cộng có ba chiếc đồng hồ.

Một chiếc là quà sinh nhật cha tặng nguyên thân vào ngày sinh nhật 15 tuổi, chiếc này có thể giữ lại cho mình đeo.

Hai chiếc còn lại chính là đôi bị trộm ngày hôm nay, đó coi như là tín vật định tình của cha mẹ.

Đôi này Khương Miên không định dùng, không thể tặng người, càng không thể bán lại, cứ giữ lại làm kỷ niệm vậy.

Nghĩ đoạn, Khương Miên tìm một cái hộp sắt nhỏ, đem chúng gói chung lại với nhau, cùng với bằng liệt sĩ và huân chương của cha mẹ vứt vào không gian.

Trong căn phòng cha từng ở có một chiếc máy khâu, cái này ước chừng là của hồi môn của mẹ, cái đó cũng không thể xử lý.

Khương Miên nghĩ ngợi rồi cũng vứt nó vào không gian.

Sau này cần dùng thì có thể lấy ra dùng.

Trong không gian của cô tuy cũng có máy khâu, nhưng đó đều là sản phẩm của thế kỷ 21, kiểu dáng hoàn toàn khác với bây giờ, ước chừng trong vòng 20 năm tới đều không thể mang ra cho người khác thấy.

Ngoài ra còn có một chiếc đài radio, đó là vật yêu thích lúc sinh thời của ông nội, cũng cất vào không gian luôn.

Còn chiếc xe đạp định xử lý kia là do ông nội mua sau khi nguyên chủ đỗ vào cấp ba, dùng không nhiều, còn rất mới.

Để dành ngày mai xử lý.

Tuy nhiên loại xe đạp có thanh ngang lớn này, trong không gian của Khương Miên thực sự có mấy chiếc.

Đều là đồ mới tinh, chưa từng dùng qua.

Trước đây vừa hay thấy trên một nền tảng mua sắm, nghĩ nhỡ đâu dùng đến nên đã mua.

Không ngờ không đợi được mạt thế mà lại xuyên không.

Sau này nếu cần dùng cũng có thể tìm cơ hội lấy ra.

Nếu cô biết sẽ xuyên đến những năm 70 thì nói không chừng sẽ tích trữ thêm mấy chiếc.

Xe đạp hiện giờ tính là món đồ lớn, phiếu cộng thêm tiền tính chung lại cũng phải mấy trăm đồng rồi.

Ở thế kỷ 21 mua một chiếc cũng chỉ mấy trăm đồng mà thôi.

Nhưng cái ý nghĩ này cũng chỉ thoáng qua trong đầu Khương Miên mà thôi.

Hiện giờ cô cũng đủ giàu có rồi.

Trước tiên không nói đến vật tư trong không gian, chỉ riêng những thứ nguyên chủ để lại cũng đủ khiến nhiều gia đình thời đại này không theo kịp rồi.

Hơn nữa trong ba cái bọc trước mắt này còn có không ít đồ tốt đây.

Khương Miên xử lý gói thứ nhất đào từ dưới đất lên trước.

Mở lớp vải chống ẩm thứ nhất ra, tiếp theo là lớp vải thô thứ hai, cuối cùng mở ra ba gói nhỏ bọc bằng vải bông.

Cầm gói nhỏ thứ nhất lên, đây là gói có kích thước trung bình trong ba gói, cầm khá nặng tay, giống như cầm một viên gạch vậy.

Vừa mở ra, vàng rạng rỡ, suýt chút nữa thì lóa cả mắt, đây chính là vàng thỏi lớn vàng thỏi nhỏ trong truyền thuyết sao?

Khương Miên đếm đếm, loại lớn là nhiều nhất, có ba mươi thỏi, loại hơi nhỏ một chút có mười thỏi, loại nhỏ nhất cũng có sáu thỏi.

Khương Miên cầm một thỏi lớn lên ước lượng, đoán chừng phải nặng khoảng năm sáu lạng.

Lại lấy thỏi nhỏ và thỏi trung bình so với thỏi lớn kia.

Loại trung bình bằng khoảng một nửa loại lớn, loại nhỏ nhất bằng khoảng một phần ba loại trung bình.

Khương Miên không rõ giá vàng lúc này là bao nhiêu, nhưng một người có trong tay hơn hai mươi cân vàng thì ở thời đại nào cũng có thể coi là một người có chút tài sản nhỉ?

Vàng thì ở thời đại nào cũng là ngoại tệ mạnh, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì sẽ không lấy ra.

Vung tay một cái, cái này cũng vào không gian.

Tiếp theo mở gói thứ hai.

Gói này có kích thước lớn nhất.

Vừa mở ra, bên trong xếp ngay ngắn tám xấp tiền Đại Đoàn Kết.

Khương Miên đếm đếm, tổng cộng 780 tờ, tức là 7800 đồng.

Còn một gói nhỏ nhất, chỉ to bằng bàn tay người lớn, bên trong bọc mấy chiếc trâm cài đầu, có cái bằng vàng, cũng có cái bằng ngọc.

Khương Miên lần lượt xem qua.

Xác định rồi, đây là trang sức phối hợp của người có xuất thân phú quý.

Gói thứ nhất này là do ông nội để lại.

Đồ ông nội để lại trông có vẻ nhiều.

Nhưng tính theo thu nhập của ông nội thì cái này vẫn coi là ít.

Nhà họ Khương đời đời làm đầu bếp, trước giải phóng là có t.ửu lầu riêng của mình, nhưng sau đó vì nguyên nhân của ông nội Khương nên rất nhiều gia sản đã quyên góp đi rồi, đồ vật ngoài sáng chỉ còn lại căn nhà tổ này.

Cũng chính vì thế mà sau khi vận động đó bắt đầu, căn nhà tổ này của nhà họ Khương không có ai động vào.

Phần lớn tài sản của nhà họ Khương tuy đã quyên góp nhưng vẫn còn một phần nhỏ giữ lại, cuối cùng người thừa kế đương nhiên chỉ có một mình con trai độc nhất là ông nội Khương.

Ông không hút thu-ốc, không uống r-ượu, sở thích duy nhất là thỉnh thoảng làm chút món ngon để cải thiện bữa ăn.

Sau khi vợ qua đời ông cũng không đi bước nữa.

Ở trong quân đội bao nhiêu năm, ăn ở đi lại đều không tốn tiền, tiền tiết kiệm được không hề ít.

Nếu không phải lòng dạ mềm yếu, tay hơi rộng thì đồ để lại sẽ còn nhiều hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 11: Chương 11 | MonkeyD