Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 118

Cập nhật lúc: 31/03/2026 16:17

“Cộng thêm nơi họ ở thuộc về rìa ngoài của làng rồi, bình thường cũng khá ít người qua lại.”

Hơn nữa sân sau nuôi gà gần như là một không gian khép kín, bốn phía đều có rào chắn, người ở bên ngoài hầu như không cảm nhận được động tĩnh bên trong.

Thực ra còn một nguyên nhân nữa, họ là thanh niên tri thức.

Mặc dù hộ khẩu của họ đã chuyển về địa phương, nhưng so với người địa phương vẫn có chút khác biệt.

Mỗi một thanh niên tri thức có thể tính là một hộ riêng biệt đi, nếu có một ngày thật sự bị người ta phát hiện, cứ theo hướng này mà biện minh.

Nếu thật sự không được thì g-iết sạch số gà thừa ra.

Mình ăn không hết có thể đem tặng người khác.

Dù sao Khương Miên cũng sẽ không để số gà này còn sống để họ mang đi.

Hiện tại vẫn an toàn, cô sẽ không lo bò trắng răng, cái gì cần nuôi vẫn phải nuôi, số lượng hao hụt trước đó cũng phải bù lại.

Đám gà con của nhà kia vừa ấp chưa lâu, tròn ủng, lông tơ mịn màng, Khương Miên chưa từng nuôi gà nhỏ như vậy bao giờ.

Tuy nhiên cô vẫn lấy trứng gà đi đổi mười lăm con về.

Những con gà nhỏ này cô không nuôi chung với đám gà lớn ở sân sau, mà là ở bên cạnh chuồng vịt, dựng một cái ổ gà cho chúng.

Số nan tre lần trước Trang Thanh Phạn chuẩn bị, lúc Lục nhị cữu dựng chuồng vịt vẫn chưa dùng hết, bây giờ vừa vặn dùng đến.

Tạ Đông Hòa vẫn làm phụ tá cho anh ta, chạy đôn chạy đáo, bận rộn không ngớt.

Trang Thanh Phạn là bạn nối khố thân thiết của anh ta, trên người anh ta không có loại uy áp đáng sợ như Lục nhị cữu, nên làm phụ tá cho anh ta vô cùng thoải mái.

Hai đồng chí nam cũng không tốn bao nhiêu công sức đã dựng xong ổ gà.

Ổ gà chỉ là công trình nhỏ, cái lớn còn đang chờ ở phía sau cơ.

Nhân lúc xung quanh không có người, Khương Miên lấy bản vẽ hầm biogas mà Lục nhị cữu vẽ ra.

“Anh xem xem, cái này có làm được không."

Trang Thanh Phạn đưa tay nhận lấy, hiếm khi trêu chọc một câu:

“Đồ cô lấy ra không có cái nào là không làm được cả."

Khương Miên lườm anh một cái:

“Điều đó chứng tỏ tôi làm việc gì cũng qua suy nghĩ lý tính rồi mới hành động, không phải làm bừa."

“Tôi cũng có bảo cô làm bừa đâu."

Trang Thanh Phạn cười cười, “Gạch đỏ và xi măng này hơi khó một chút.

Cô có ý tưởng gì không?"

Khương Miên:

“Tìm đội trưởng Lý chứ.

Nhị cữu tôi có người quen ở nhà máy xi măng thành phố Lâm Giang, ông ấy đã hứa giúp tôi đ-ánh tiếng với người đó rồi."

Họ muốn xây dựng hầm biogas, chắc chắn phải thông báo cho Lý Quốc Cường.

Nếu hầm biogas xây dựng thành công, khoan hãy nói đến tác dụng của phần nhiên liệu, chỉ riêng chức năng ủ phân thôi, đối với sản lượng nông sản của toàn bộ đội sản xuất mà nói, tác dụng cũng là vô cùng to lớn.

Lý Quốc Cường là người thông minh, ông ấy quen biết nhiều người, nếu ông ấy muốn, gạch đỏ không khó tìm.

Xi măng còn hiếm hơn gạch đỏ, nếu đầu óc ông ấy linh hoạt, sẽ nắm lấy cơ hội này để bắt mối với nhà máy xi măng thành phố Lâm Giang.

Sau này nếu có nhu cầu sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Người có ý tưởng như Lý Quốc Cường chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Hai người mang bản vẽ đi tìm Lý Quốc Cường.

Quả nhiên, Lý Quốc Cường nghe thấy chiếc “bánh vẽ" mà họ vẽ ra, liền sảng khoái đồng ý giúp họ giải quyết vấn đề gạch đỏ, sau đó cũng đưa ra yêu cầu, đó là khi họ đi nhà máy xi măng thành phố Lâm Giang thì nhất định phải đưa ông ấy đi cùng.

Khương Miên cũng sảng khoái đồng ý.

Hai người trẻ tuổi như họ không hợp lắm để giao thiệp với những cán bộ, lãnh đạo đó.

Hơn nữa đối phương còn từng là quân nhân, có Lý Quốc Cường - một quân nhân xuất ngũ này ở đó, còn có thể giúp họ chống lưng một chút.

Chuyện này không nên chậm trễ, sau khi ba người bàn bạc xong, ngày hôm sau liền xuất phát đi thành phố Lâm Giang.

Đến nhà máy xi măng, có lẽ tác dụng của Lục nhị cữu quá lớn, mọi việc diễn ra rất thuận lợi.

Chiến hữu của Lục nhị cữu cũng họ Lý, là một phó giám đốc của nhà máy xi măng.

Ông ấy tiếp đón nhóm Khương Miên, nghe yêu cầu của Khương Miên xong, không gây khó khăn gì nhiều mà sảng khoái đồng ý ngay.

Ông ấy nói:

“Người trẻ tuổi không ham sự an nhàn của thành phố, chọn xuống nông thôn rèn luyện bản thân, điều này rất tốt, đã kinh qua lao động, không bị cái gian khổ của nông thôn mài mòn nhuệ khí, còn có thể dựa theo tình hình thực tế của địa phương để nghĩ cách nâng cao sản lượng hoa màu của địa phương, chúng tôi không có lý do gì để không ủng hộ."

Dù trong lòng nghĩ thế nào, trên mặt Khương Miên vẫn luôn giữ nụ cười khiêm tốn:

“Chúng cháu chỉ làm những việc trong khả năng của mình thôi, không dám nhận lời khen của bác đâu ạ, so với các bác, chúng cháu còn kém xa lắm."

Bắt được mối, lại có hai người Lý Quốc Cường từ bên cạnh trợ giúp.

Xi măng họ cần nhanh ch.óng được kéo ra khỏi nhà máy xi măng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 118: Chương 118 | MonkeyD