Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 160
Cập nhật lúc: 31/03/2026 16:23
Tạ Đông Hòa lần này không bị làm cho lú lẫn, anh ta vẫn còn nhớ mục đích của mình:
“Vậy thì em đi theo anh, anh và Khương Miên làm thế nào thì chúng em làm thế đó."
Trang Thanh Phạn liếc anh ta một cái:
“Cậu đây là bám riết lấy bọn anh rồi à?"
Tạ Đông Hòa hi hi cười một cái:
“Không hẳn đâu, chỉ là học tập anh thôi."
Trang Thanh Phạn không ngờ người anh em này cũng đã biết nói vòng vo rồi nhưng anh không muốn chơi trò này với anh ta nữa:
“Hôm nay cậu bị sao thế?
Có lời gì thì cứ nói thẳng ra đi.
Không cần phải đi đường vòng ở đây."
Tạ Đông Hòa thu lại nụ cười:
“Anh Phạn, em chỉ muốn hỏi một chút, có phải anh đã nhận được tin tức gì từ đâu đó nhưng lại không tiện nói ra không?"
Với thâm tình giữa hai người họ, tin tức nội bộ thông thường Trang Thanh Phạn không thể nào giấu giếm anh ta được.
Những chuyện không nói với anh ta, một là có lẽ vẫn chưa thể xác định được, cũng là tạm thời không thể nói ra ngoài được.
Trang Thanh Phạn:
“Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?"
Tạ Đông Hòa:
“Kể từ khi ông nội Trang về thành phố xong anh quản lý việc học của em càng c.h.ặ.t hơn, Khương Miên đối với Sở Anh cũng vậy.
Bố em người đó lúc đầu em nói với ông ấy em muốn xuống nông thôn ông ấy mắt còn chẳng buồn chớp lấy một cái, phẩy phẩy tay là cho em đi luôn.
Nhưng kể từ lần trước anh bảo em viết thư về đòi tài liệu học tập, bố em không chỉ tìm đủ hết các tài liệu mà sau này còn gửi tới hai lá thư dặn dò em phải học tập cho tốt.
Hơn nữa anh Phạn, hai năm nay tri thức cũ về thành phố càng ngày càng nhiều nhưng anh và Khương Miên dường như chưa bao giờ để chuyện này trong lòng."
Trang Thanh Phạn biết người anh em của mình không giống như vẻ ngoài hời hợt của anh ta, bí mật về sự trọng sinh chỉ cần anh và Khương Miên biết là đủ rồi, không cần thiết phải phát tán ra bên ngoài nhưng anh em của anh cũng không dễ lừa như vậy.
Cân nhắc một hồi bèn nói:
“Hai đứa mình ở chung một phòng, bất kể là ăn cơm hay đi ngủ cậu đều nhìn thấy, anh nhận được tin tức gì cậu lại không biết sao?
“Không từ bỏ việc học tập là vì anh cảm thấy kiến thức mãi mãi đều hữu dụng, điểm này có thể chứng minh từ việc chúng ta bắt đầu xây dựng bể khí sinh học.
Tuy nhiên anh đúng là có một số suy đoán.
Thế lực phản động đã sụp đổ, rất nhiều trí thức đã được bình phản về thành phố, quốc gia muốn phát triển thì không thể thiếu các loại nhân tài.
Những nhân tài này từ đâu mà có?
Việc thi đại học đã bị gián đoạn mười năm, bao nhiêu học sinh lẽ ra phải tiếp tục tiếp nhận giáo d.ụ.c đại học thì lại trở thành tri thức xuống nông thôn.
Mà trong thời gian này những người bước chân vào đại học có bao nhiêu người là có thực tài thực học?
Đa số là dựa vào xuất thân hoặc là dựa vào đi cửa sau.
Ngay cả nộp giấy trắng cũng có thể đi học đại học được, những người đó cậu nghĩ xem có bao nhiêu người có thể gánh vác được trọng trách xây dựng quốc gia trong tương lai?
Cục diện hiện tại nhất định sẽ thay đổi.
Chúng ta phải có khả năng nắm bắt cơ hội khi sự thay đổi đến thì nhất định phải có sự chuẩn bị."
Tạ Đông Hòa cũng biết ông nội Trang có thư gửi tới, Trang Thanh Phạn chưa bao giờ tránh mặt anh ta mà bóc thư ra xem, cho nên anh ta suy đoán liệu có phải là tin tức lấy được từ phía Khương Miên hay không.
Bây giờ Trang Thanh Phạn giải thích như vậy thì anh ta đã hiểu, đồng thời cũng bị giả thiết rằng họ có lẽ vẫn còn cơ hội thi đại học làm cho có chút chấn động:
“Ý của anh là sắp khôi phục thi đại học, chúng em cũng có thể tham gia?
Cho nên bố em như vậy cũng là dựa trên suy đoán như thế này sao?"
Trang Thanh Phạn có chút bất lực, đã là bố cậu thì không phải cậu nên đi hỏi ông ấy sao?
Tuy nhiên anh vẫn nói:
“Suy đoán của bố cậu dựa trên cái gì thì anh không rõ.
Tuy nhiên anh nghĩ cho dù sau này không phải là khôi phục thi đại học thì cũng sẽ có một loại chế độ tuyển chọn tương tự ra đời.
Thanh niên tri thức tương lai nhất định sẽ trở thành lực lượng nòng cốt xây dựng quốc gia."
Tạ Đông Hòa gãi gãi đầu, anh ta chỉ là thuận miệng nói ra thôi.
Tuy nhiên với tính cách của bố anh ta hỏi cũng bằng thừa, hơn nữa bố anh ta bây giờ cũng chưa chắc đã có thời gian để ý đến anh ta.
Suy đoán vẫn chỉ là suy đoán, hiện tại vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, anh ta phải xác định rõ chuyện trước mắt để còn ăn nói với Sở Anh:
“Vậy suất về thành phố của tri thức năm nay anh và Khương Miên đều không c.ầ.n s.ao?"
Trang Thanh Phạn lắc đầu:
“Bọn anh sẽ không đi tranh giành nữa.
Bây giờ về cũng không tìm được đơn vị tiếp nhận, về làm kẻ vô nghề nghiệp thì có ý nghĩa gì chứ.
Giống như cậu nói đấy, chúng ta tạm thời sống còn tốt hơn cả công nhân bình thường ở thành phố.
Cứ không cần phải giày vò nữa, cứ ở đây yên tâm chờ đợi, chuẩn bị cho tốt, xem tình hình sau này thế nào đã."
Trang Thanh Phạn dừng lại một chút rồi lại nói:
“Hơn nữa bây giờ về thành phố cậu phải giải quyết không chỉ là một người mà là vấn đề của hai người.
Nếu sau này thực sự có cơ hội tuyển chọn quy mô lớn thì vấn đề địa lý của hai người chắc cũng không khó giải quyết đến thế.
Tuy nhiên anh vẫn nói câu đó, cậu muốn nắm giữ nhiều quyền chủ động hơn thì con bài trong tay cậu phải nhiều hơn.
Nói cách khác cậu nhất định phải ưu tú hơn nữa."
Tạ Đông Hòa đã hiểu rồi, anh Phạn chính là chê thái độ học tập trước đây của anh ta không tích cực thôi mà, được thôi, cứ tin người anh em này một lần, nỗ lực một phen:
“Vậy lát nữa em sẽ chọn ra hết những bài trước đây em không biết làm, anh lại giảng cho em một lượt nữa."
Trang Thanh Phạn thầm thở phào nhẹ nhõm, đi một vòng lớn như vậy cuối cùng cũng lừa được người anh em của mình rồi, thật không dễ dàng gì.
Thế là sảng khoái nói:
“Không vấn đề gì, anh sẽ giúp cậu.
Lát nữa cậu cũng nói chuyện với Sở Anh một chút, đã tiến bộ thì phải cùng nhau, đừng để đối phương rớt lại phía sau."
Tạ Đông Hòa đã giải quyết xong một tâm nguyện, tâm trạng bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm hẳn lên, cầm lấy miếng thịt hun khói trong tay Trang Thanh Phạn rồi quay người đi tìm Sở Anh.
Vừa nãy Tạ Đông Hòa quay lại tìm Trang Thanh Phạn, Khương Miên nghe xong câu nói đó của Sở Anh cũng không tiếp tục hỏi thêm.
Cô rây xong bột gạo rồi đi tìm tôm nõn ra ngâm.
Sở Anh mang khoai môn đi gọt vỏ, cô bèn cọ nồi rửa xửng hấp.
Hai ngày nay cô cũng nghe được một số tin đồn về suất về thành phố của thanh niên tri thức.
Mục tiêu của cô và Trang Thanh Phạn luôn là đợi đến khi thi đại học khôi phục cho nên luôn không mấy quan tâm đến chuyện suất về thành phố.
Mặc dù không có quy định rõ ràng rằng thanh niên tri thức nhất định phải ở nông thôn bao nhiêu năm mới được về thành phố nhưng thông thường nếu không phải nguyên nhân đặc biệt như giải ngũ vì bệnh tật gì đó thì không qua được hai ba năm là không thể về được.
Về rồi nếu không có đơn vị tiếp nhận cũng sẽ trở thành kẻ vô nghề nghiệp, không phải ai cũng có vốn liếng để ăn bám bố mẹ, ví dụ như Sở Anh.
Tạ Đông Hòa thì không mấy khó khăn nhưng anh ta không muốn về.
Nhưng gốc rễ của các thanh niên tri thức không phải là ở đây mà là ở thành phố.
Bất kể có hiện thực hay không thì rất nhiều người đều khao khát được trở về.
Đặc biệt là hai năm nay thanh niên tri thức xuống nông thôn tương đối ít đi một chút mà người về thành phố lại tăng thêm.
Một số tri thức cũ đã đến từ lâu một phần đã trở về rồi.
Ví dụ như Đinh Hạo, năm ngoái đã thông qua tuyển dụng để về thành phố rồi.
