Tn70: Mang Theo Không Gian Về Nông Thôn Làm Ruộng - Chương 188
Cập nhật lúc: 31/03/2026 16:27
“Người trong nhà liền hùa vào đòi nếm thử tay nghề của anh.”
Tạ Đông Hòa đầu óc nóng lên liền bảo hôm nay sẽ chuẩn bị đại tiệc cho mọi người, mời các bậc trưởng bối chiều nay đều qua ăn cơm.
Nghĩ đến việc căn nhà mà Tạ Đông Minh mua năm ngoái khá rộng rãi, lại vừa hay ở gần nơi làm việc của mọi người nên địa điểm ăn uống được định luôn ở đó.
Đến nơi, Khương Miên thực sự chỉ đứng đó nhìn họ làm việc, thấy họ làm chưa đủ hoặc chưa đúng chỗ nào mới lên tiếng.
Buổi trưa các bậc trưởng bối không có mặt, mấy người bọn họ ăn uống đơn giản rồi tiếp tục chuẩn bị cho bữa tối.
Mấy người chuẩn bị cả một ngày trời, có thể coi là một bữa đại tiệc rồi.
Các bậc trưởng bối nhà Tạ Đông Hòa từng người một ăn đến là cảm khái vạn phần.
Cái thằng oắt con nhà mình vốn chỉ biết trêu mèo ghẹo ch.ó, cơm bưng nước rót tận mồm thực sự đã trưởng thành rồi.
Với tư cách là sư phụ dạy nghề của Tạ Đông Hòa, Khương Miên cũng nhận được rất nhiều lời cảm ơn từ các bậc trưởng bối.
Lúc cô về, không những Tạ Đông Minh lái xe đưa cô về mà còn có hai “học trò" tháp tùng.
Về đến cửa căn nhà tây nhỏ, Tạ Đông Hòa nhanh nhảu xuống xe, lấy từ trong cốp xe ra một đống quà cáp, bảo là quà cảm ơn của các bậc trưởng bối nhà anh.
Khương Miên không từ chối được, đành phải xách hai tay đầy ắp đồ vào nhà.
Trang Thanh Phạn cũng vừa mới về đến nhà, thấy hai tay cô bị nhét không còn một kẽ hở nào, anh bật cười:
“Em đi cướp kho nhà ai về thế này?"
“Trưởng bối nhà Tạ Đông Hòa tặng đấy ạ.
Tâm kế nhiều lắm, lúc đi thì không nói, thực ra đã sớm để vào cốp xe rồi, đến cửa nhà mình một cái là đặt đồ xuống rồi lái xe chuồn thẳng."
Khương Miên đặt đồ xuống, liếc anh một cái:
“Anh đã ăn cơm chưa?"
Trang Thanh Phạn lắc đầu, đừng nói bữa tối, cả bữa trưa cũng chưa ăn, chỉ là chuyện này không cần thiết phải để cô biết.
“Vậy anh muốn ăn gì để em lấy cho."
Khương Miên trước đây rất ít khi đụng đến đồ ăn chín trong không gian.
Nhưng hôm nay cô không muốn nấu cơm nữa, vả lại đồ ăn không ăn thì cũng chỉ để đó, cũng không sinh thêm được, chi bằng ăn đi cho trống chỗ, đến lúc cần dùng thì không gian có thể rộng hơn một chút.
Trang Thanh Phạn nghe lời này là biết ý cô là gì rồi:
“Anh sao cũng được.
Em cứ lấy đi."
Thế là Khương Miên lấy ra cho anh ba món mặn, một món canh cộng với hai bát cơm.
Những thứ này đều là do chính tay Khương Miên làm, lúc lấy ra vẫn còn nóng hổi bốc hơi nghi ngút.
Trang Thanh Phạn cũng là đói quá rồi, làm việc cả ngày chẳng có gì vào bụng, một mình anh chén sạch sành sanh mọi thứ.
Khương Miên suýt chút nữa bị anh dọa cho khiếp, cô hiếm khi thấy anh ăn nhiều như vậy:
“Anh sao thế?
Trưa không ăn cơm à, tự dưng ăn nhiều thế này không sợ đau dạ dày sao?"
Trang Thanh Phạn âm thầm xoa bụng:
“Không sao, vừa khéo."
“Thế hôm nay anh làm gì vậy?
Đói đến mức này, đi bốc vác à?"
Khương Miên thực ra không thích quản hành tung của anh, chỉ là lượng thức ăn hôm nay của anh hơi bất thường nên mới thu hút sự chú ý của cô.
Trang Thanh Phạn dọn dẹp bát đũa xong liền dắt Khương Miên lên lầu, lôi chiếc rương lớn mà anh mang về ra.
Khương Miên nhìn anh “cạch" một cái bên trái, “cạch" một cái bên phải, tác động vào mấy chỗ rồi mới bắt đầu lật nắp rương ra.
Một nửa trong rương là sách.
Toàn là loại đóng chỉ thủ công, nhìn cứ như là mấy bản cổ vật hiếm có trên đời vậy.
“Đây là bộ sưu tập của trưởng bối trong nhà, nghe nói đã truyền qua nhiều đời rồi."
Trang Thanh Phạn cẩn thận quan sát từng cuốn sách rồi mới đặt lại chỗ cũ.
Trang Thanh Phạn lúc nhỏ đã nghe ông nội nói, tổ tiên nhà họ cũng được coi là dòng dõi thư hương.
Trong nhà chẳng có gì khác, chỉ có sách là có không ít, truyền từ đời này sang đời khác, trải qua những năm tháng chiến tranh, phần lớn đã thất lạc, chỉ còn một phần nhỏ được lưu giữ lại.
Kiếp trước ngay cả những thứ này cũng bị ngọn lửa của cuộc vận động đó thiêu rụi.
Kể từ sau khi anh trở về đã đem những cuốn sách này cùng những thứ quý giá khó mang đi trong nhà thu dọn sạch sẽ, tìm một nơi tin cậy để cất giấu.
Trong rương ngoài sách ra còn có mấy cái nghiên mực và một số tranh chữ.
Cuối cùng, Trang Thanh Phạn từ một góc rương lấy ra một chiếc hộp rất tinh xảo rồi đưa cho Khương Miên:
“Bên trong này là bảo vật gia truyền của nhà chúng ta, sau này giao cho em quản lý."
Khương Miên rất tò mò, thứ gì mà quý báu đến vậy?
Cô đưa tay định đón lấy, Trang Thanh Phạn nhắc nhở:
“Cái này khá nặng đấy, em cẩn thận một chút kẻo rơi trúng chân."
Khương Miên gật đầu, đưa tay đón lấy.
Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn cảm thấy tay trĩu nặng xuống.
Mở ra xem, hóa ra là một chiếc ấn chương, kích thước khá lớn.
Chữ bên trên Khương Miên không nhận ra, chắc là chữ triện.
Chất liệu cô cũng không xác định chắc chắn được.
Nhìn sơ qua giống như ngọc, nhìn kỹ lại thấy không phải, mà giống như một khối đ-á đẹp.
Chỉ thấy ấn chương toàn thân màu vàng cam, bóng mịn và trong suốt.
“Đây là đ-á Điền Hoàng."
Trang Thanh Phạn giải thích, “Chiếc ấn này ở nhà họ Trang từ trước đến nay đều do nữ chủ nhân trong nhà bảo quản."
Ồ, “bảo vật gia truyền" hóa ra là ý này.
Khương Miên đặt ấn chương lại vào hộp, tìm một chỗ trong không gian, ngay trước mặt Trang Thanh Phạn cất thứ đó vào.
Không có gì bất ngờ, thứ này sẽ nằm ở nơi đó cho đến khi chủ nhân tiếp theo xuất hiện.
Chỉ là không biết sau này hai người họ có con cháu hay không.
Sau khi kiểm tra xong đồ trong rương, Trang Thanh Phạn cất đồ đạc đi, quay lại ngồi xuống cạnh Khương Miên, từ trong túi áo lấy ra một cái bọc vải nhỏ, bên trong là hai chiếc vòng kim loại — Khương Miên chỉ có thể gọi chúng như vậy.
Hai thứ này nhìn một cái là biết không phải vàng, nhưng cũng không giống sắt.
Nhìn đi nhìn lại suy đoán duy nhất chính là thép.
“Anh tự làm à?"
Khương Miên cảm thấy mình đoán đúng rồi.
Cái tên này buổi trưa không ăn cơm chắc là để làm hai thứ này đây.
“Ừ.
Anh nghĩ, em lại không thích mấy thứ lòe loẹt hoa hòe hoa sói kia, vàng thì lại quá dễ hỏng, nên anh nghĩ dùng thép để tự làm.
Như vậy sẽ không dễ hỏng."
Trang Thanh Phạn đeo nhẫn cho Khương Miên và giải thích.
Khương Miên bật cười thành tiếng.
Không ngờ anh lại giải thích như vậy.
Nhưng bất kể là chất liệu gì thì đó cũng là thứ anh dành tâm huyết làm ra.
Chỉ dựa vào điểm này thôi cô cũng sẽ đeo mãi.
Sau khi Khương Miên cũng đeo nhẫn cho Trang Thanh Phạn xong, hai người cùng đưa tay ra đặt cạnh nhau để so sánh.
Phải nói là tay nghề thủ công của Trang Thanh Phạn rất tốt, cho dù chỉ là một chiếc nhẫn đơn giản không có bất kỳ trang trí nào, đeo trên tay trông vẫn rất đẹp.
