Tn70: Nữ Phụ Độc Ác Cần Gì Tẩy Trắng - Chương 209: Tiệc Giết Heo Náo Nhiệt Vô Cùng

Cập nhật lúc: 07/05/2026 11:09

Sáng sớm hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, thôn Vương gia đã rộn ràng hẳn lên.

Sân phơi thóc rộng lớn ở đầu thôn phía đông đã được dọn dẹp sạch sẽ từ sớm. Mấy cây cột gỗ thô dựng giữa sân, bên trên buộc dây thừng chắc chắn —— đây là cái giá chuyên dụng để mổ heo ăn tết.

Xung quanh sân phơi bày hơn chục cái bàn gỗ, bà con mang ghế đẩu từ nhà ra, xếp chồng lên nhau ngay ngắn. Bên cạnh sân dựng ba cái chảo gang lớn, củi lửa trong bếp lò nổ lách tách, ngọn lửa l.i.ế.m đáy nồi, nước trong nồi sôi sùng sục bốc hơi trắng xóa.

Trịnh Đồng Vĩ cùng hơn chục thanh niên trai tráng đang hì hục trói ba con heo đen béo tốt lên giá. Năm nay thôn Vương gia được mùa, quyết định mổ hẳn ba con heo để cả thôn ăn một bữa ra trò.

Lũ trẻ con thì vui sướng khỏi nói, thi thoảng lại sán đến bên người lớn, chờ chực món thịt heo.

"Thím Bùi! Con bé Sơ! Mọi người đến rồi à! Mau ngồi sang bên này!"

Vu Hoa Lan đeo tạp dề vải chàm, tay xách rổ dưa chua mới thái, chen qua đám đông ra đón. Giọng bà vang, vừa hô lên, không ít người trên sân phơi cũng hùa theo: "Đồng chí Thẩm đến rồi! Mau ngồi mau ngồi!"

Vừa nói chuyện, mẹ Bùi và Thẩm Nam Sơ ôm bé Bùi An Thần được quấn kín mít như b.úp bê đầu hổ đi theo sau. Cậu nhóc mặc áo bông mới may màu đỏ, mặt mũi đỏ hây hây, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cảnh tượng náo nhiệt trên sân phơi, thi thoảng lại vươn móng vuốt nhỏ ra.

Ông bà nội Bùi đi cuối cùng, hai ông bà mặc áo bông mới, cười gật đầu chào hỏi những người dân quen thuộc.

Bùi Vân Tịch và Bùi Vân Chu sớm đã không kìm nén được, từ hôm qua đã mong ngóng bữa tiệc g.i.ế.c heo này, lúc này chạy tót đến bên chảo gang, lượn qua lượn lại quanh bếp lò, mắt dán c.h.ặ.t vào nồi nước đang sôi.

Sau một hồi hàn huyên, lễ mổ heo bắt đầu.

Ba thợ mổ heo cùng nhau ra tay. Họ cầm d.a.o, cổ tay xoay một cái, lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m chuẩn xác vào cổ heo, dòng m.á.u đỏ tươi chảy xuống cái chậu sành thô đã đặt sẵn bên dưới. Vu Hoa Lan cùng mấy người phụ nữ vội vàng xúm lại, rắc nắm muối tinh vào chậu, khuấy đều theo chiều kim đồng hồ. Tiết heo này phải khuấy đều tay, nếu không đông lại không chắc, lát nữa khó làm dồi tiết.

Sân phơi thóc là một khung cảnh bận rộn. Đàn ông phân công rõ ràng, người cạo lông heo, nước sôi dội lên mình heo bốc khói nghi ngút; người pha thịt, những tảng thịt ba chỉ lớn, xương sườn xếp đầy trên phản gỗ, bóng nhẫy mỡ tươi; người dựng bếp dã chiến, đảm bảo nồi nào cũng đỏ lửa để hầm thịt.

Phụ nữ thì vây quanh bếp lò, người nhặt rau, người thái dưa chua, người ngâm đậu phụ đông, vừa làm vừa cười nói rôm rả, nguyên liệu nấu ăn rất nhanh đã được chuẩn bị xong xuôi.

Thẩm Nam Sơ ôm Bùi An Thần ngồi ở chỗ khuất gió bên cạnh sân phơi, cậu nhóc dường như đặc biệt tò mò với động tĩnh trong sân, cái đầu nhỏ cứ ngoáy qua ngoáy lại, miệng còn bi bô "ê a".

Bà nội Bùi ghé sát lại, nhẹ nhàng véo má An Thần: "An Thần nhà ta cũng thích xem náo nhiệt nhỉ, chờ lớn lên chúng ta mới được ăn thịt nhé."

"Chị dâu, chị nhìn kìa! Nồi thịt kho tàu xuống bếp rồi!" Bùi Vân Chu chạy tới, chỉ vào cái chảo gang đằng xa, mắt sáng lấp lánh. "Lát nữa chắc chắn thơm lắm! Em có thể ăn hai bát to!"

Bùi Vân Tịch cũng phấn khích gật đầu theo: "Chị dâu, lần đầu tiên em thấy nồi sườn hầm to thế này, siêu thơm luôn."

Ba con heo, mười mấy mâm cỗ. Thịt đầu heo luộc, thịt khâu nhục, thịt kho tàu, canh sườn hầm... Mười món ăn, món nào cũng là món "ngạnh" (món ngon, chất lượng).

Trong lúc chờ đợi, Vu Hoa Lan kéo bà nội Bùi tâm sự chuyện nhà, từ chuyện con cái đến chuyện mùa màng, nói chuyện rất thân thiết. Ông nội Bùi thì ngồi một bên với mấy ông bạn già, nghe Vương Kiến Quốc kể về dự định năm tới của thôn —— muốn mở rộng quy mô chuồng thỏ, lại nhờ Thẩm Nam Sơ xem giúp có thể đưa giống rau mới về trồng không, mấy cụ già nghe gật đầu liên tục, chốc chốc lại khen ý tưởng này đáng tin cậy.

Bất tri bất giác, hai giờ đồng hồ trôi qua. Sân phơi thóc nồng nặc mùi thịt thơm phức, khiến bụng ai nấy đều sôi ùng ục. Vương Kiến Quốc hô lớn:

"Ăn cơm thôi!"

Câu nói này như hiệu lệnh, sân phơi thóc trong nháy mắt sôi động hẳn lên.

Gia đình Thẩm Nam Sơ đương nhiên được mời ngồi vào bàn chủ tọa. Vương Kiến Quốc cùng mấy thanh niên trai tráng bưng thức ăn lên bàn, nóng hổi, thơm nức mũi, nhìn mà thèm nhỏ dãi.

Thịt khâu nhục xếp ngay ngắn, miếng thịt bóng bẩy màu hổ phách; thịt kho tàu vuông vức, bọc lớp nước sốt đỏ au, cách xa tít cũng ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt; sườn hầm rục xương, nước canh trong veo, uống một ngụm ngọt lịm...

Thẩm Nam Sơ nhìn mà nheo cả mắt lại.

Chờ mọi người ngồi vào chỗ, tiệc bắt đầu. Thẩm Nam Sơ gắp một miếng thịt kho tàu, mềm mại, béo mà không ngấy, ngon tuyệt. Lại thêm một miếng sườn, vừa mềm vừa thơm. Heo mình tự nuôi ăn đúng là ngon thật!

...

Trên sân phơi, bà con quây quần bên bàn gỗ, vừa ăn cỗ g.i.ế.c heo vừa chuyện trò rôm rả, tiếng cười nói vang vọng trong buổi chiều đông lạnh giá nhưng ấm áp tình người.

Bùi Vân Chu chạy sang ngồi cùng bàn với Đại Bảo, Tiểu Bảo, bưng bát ăn đến miệng bóng nhẫy. Cậu nhóc vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói với Vương Đại Bảo bên cạnh: "Sang năm mổ heo tết, tớ lại đến ăn cùng các cậu!"

Vương Đại Bảo gật đầu thật mạnh: "Được, cậu về nhớ mang kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cho tớ nhé."

"Không thành vấn đề, cứ để tớ lo."

Bùi Vân Chu vừa dứt lời, Vương Tiểu Bảo cũng chen vào: "Cả em nữa, đừng quên phần em."

"Chắc chắn rồi."

...

Nhìn nụ cười trên mặt mọi người trong thôn Vương gia, Vương Kiến Quốc với tư cách trưởng thôn, trong lòng cũng vô cùng vui sướng. Cả năm vất vả ngược xuôi, mong cầu điều gì? Chẳng phải là được ăn no mặc ấm sao?

Vương Kiến Quốc nâng bát rượu, đứng lên, hướng về phía Thẩm Nam Sơ, giọng điệu tràn đầy cảm kích:

"Con bé Sơ, cả thôn chú cũng chẳng biết nói lời hay ý đẹp gì, chỉ muốn nói lời cảm ơn các con. Không có Nam Sơ thì không có những ngày tháng tốt đẹp này của thôn Vương gia. Bát rượu này, chú thay mặt cả thôn kính các con!"

Bà con cũng hùa theo:

"Đúng đấy, cảm ơn đồng chí Thẩm!"

"Ơn nghĩa của đồng chí Thẩm đối với chúng tôi và thôn Vương gia, chúng tôi sẽ không bao giờ quên!"

Thẩm Nam Sơ vội vàng nâng chén trà đứng lên:

"Trưởng thôn, và các vị bà con cô bác, không cần khách sáo thế đâu ạ. Cuộc sống tốt đẹp là do mọi người cùng nhau nỗ lực làm ra, sang năm chúng ta tiếp tục cố gắng, để thôn Vương gia ngày càng khấm khá hơn!"

Vương Kiến Quốc uống cạn bát rượu, nụ cười trên mặt càng sâu hơn: "Được!"

Bữa cơm này ăn vô cùng náo nhiệt, kéo dài từ sáng đến tận chiều mới tàn cuộc.

...

Trên đường về, Bùi Vân Chu vô cùng phấn khích:

"Chị dâu, hôm nay vui quá! Cả thôn cùng ăn cỗ g.i.ế.c heo, còn náo nhiệt hơn cả ăn tết!"

"Tiếc là ăn tết xong chúng ta phải về Bắc Kinh rồi." Bùi Vân Tịch thoáng chút buồn bã.

Thẩm Nam Sơ cười cười: "Về Bắc Kinh chứ có phải không quay lại nữa đâu."

"Thật ạ?" Bùi Vân Tịch quét sạch nỗi buồn vừa rồi, cả người tươi tỉnh hẳn lên.

"Thật mà." Thẩm Nam Sơ cười gật đầu.

"Chị dâu, chị nói rồi đấy nhé, đến lúc đó chúng ta lại về ăn cơm g.i.ế.c heo." Bùi Vân Chu vui sướng như một đứa trẻ.

"Ừ, chị nói mà." Ánh mắt Thẩm Nam Sơ khẳng định.

Thôn Vương gia, nơi cô ở lại không lâu nhưng lại che chở cho cả gia đình cô. Nơi này, thật tốt.

...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.