Tn70: Nữ Phụ Độc Ác Cần Gì Tẩy Trắng - Chương 66: Còn Chờ Gì Nữa? Triển Thôi!

Cập nhật lúc: 06/05/2026 10:05

Hai chiếc bàn vuông ghép lại thành bàn lớn. Chân giò hầm tương bóng bẩy, cá kho thơm lừng, nộm dưa chuột thanh mát, rau muống xào xanh mướt, canh trứng vàng ươm. Món nào cũng đầy đặn.

Thẩm Nam Sơ, người nhà họ Bùi, vợ chồng trưởng thôn, cùng hai ông Lưu Hoài Nghĩa và Trương Khánh Phong (ở chuồng bò) quây quần bên bàn ăn. Ai nấy cắm cúi ăn, chẳng ai nói câu nào. Hai ông khách lúc đầu còn ngại, giờ thấy may mắn vì mình mặt dày. Trời đ.á.n.h tránh bữa ăn. Ăn no rồi tính tiếp.

Thấy Thẩm Nam Sơ ăn nhiệt tình, mọi người cũng thả phanh. Cuối cùng, mâm cỗ sạch banh, nước sốt chân giò cũng bị Bùi Vân Chu vét sạch trộn cơm.

Thẩm Nam Sơ thỏa mãn: "Thím Hoa Lan, tay nghề của thím đúng là số một thôn Vương Gia." d=====( ̄▽ ̄*)b Thím Hoa Lan cười tít mắt: "Con bé này khéo nịnh. Lần sau thích ăn gì cứ bảo thím." "Vâng ạ!"

Ăn uống no say, vào chủ đề chính. "Trưởng thôn, cho chú xem cái này." Thẩm Nam Sơ thần bí đặt một hộp sắt lên bàn. Hộp hình trụ màu xanh, in chữ trắng "Hải Âu" và hoa văn đơn giản. "Cái gì thế?" Vương Kiến Quốc tò mò. "Dầu gội đầu Hải Âu." Trương Khánh Phong nhận ra ngay.

Ồ? Có người biết hàng? Đỡ tốn nước bọt giải thích. Thẩm Nam Sơ cười gật đầu: "Không hổ là bác Trương, kiến thức rộng rãi." Người nhà họ Bùi im lặng. Cái này ở Bắc Kinh họ dùng suốt mà? "Cái cao gội đầu này dùng để gội đầu á?" Vương Kiến Quốc mở mang tầm mắt. Ở quê toàn dùng nước tro hoặc xà phòng, lần đầu nghe thấy cái này.

"Đúng vậy." Trương Khánh Phong hoài niệm. "Nói ra thì sư đệ tôi từng tham gia nghiên cứu phát minh ra loại dầu gội này." Thẩm Nam Sơ vốn chỉ định tạo quan hệ tốt với hai vị "cao nhân" này, ai ngờ ông trời thương tình gửi ngay trợ thủ đến. "Thế bác Trương chắc chắn cũng giỏi như sư đệ bác, có thể nghiên cứu ra dầu gội đầu chứ?"

Trương Khánh Phong cười khổ lắc đầu, nhìn sang Lưu Hoài Nghĩa: "Tôi học nghệ không tinh, chưa học được 5 phần bản lĩnh của thầy." Lưu Hoài Nghĩa và Trương Khánh Phong là thầy trò? Mắt Thẩm Nam Sơ sáng lên.

Lưu Hoài Nghĩa nãy giờ im lặng bỗng ngẩng lên nhìn cô: "Cô bé, cháu muốn nghiên cứu chế tạo dầu gội đầu?" "Thử một lần xem sao ạ." Nghé con không sợ hổ. Cả phòng im phăng phắc.

Hồi lâu sau, Lưu Hoài Nghĩa nghiêm mặt: "Đây không phải trò đùa. Với tình hình hiện tại, tôi khuyên cháu nên bỏ ý định đó đi." Thẩm Nam Sơ chưa kịp nói gì thì Vương Kiến Quốc lên tiếng: "Nếu làm được dầu gội đầu này, thôn ta có thoát nghèo được không?" "Được ạ." Thẩm Nam Sơ khẳng định. "Không chỉ thoát nghèo mà trở thành thôn giàu nhất cả nước cũng không chừng." Thị trường rộng lớn thế này mà mới có 1-2 hãng bán thôi!

Mắt Vương Kiến Quốc sáng như đèn pha, tay run run vì kích động: "Thế... thế còn chờ gì nữa? Triển thôi!" Chờ thiên thời địa lợi nhân hòa chứ sao! Thẩm Nam Sơ nhìn Lưu Hoài Nghĩa. Đôi mắt già nua nhưng tinh anh của ông hiện lên sự do dự. Sự phòng bị không thể gỡ bỏ ngày một ngày hai. Không sao, đi đường vòng cũng được.

"Bác Trương, bác thấy tình hình thôn Vương Gia rồi đấy. Đến được đây là cái duyên. Cháu hy vọng thôn có thể tốt lên." Vương Kiến Quốc hiểu ý ngay: "Đồng chí Trương, xin hãy giúp thôn chúng tôi!" Trương Khánh Phong là người tốt bụng: "Tôi có thể thử, nhưng không dám bảo đảm thành công." "Không sao ạ, quan trọng là có tham gia." Câu này Thẩm Nam Sơ nói với Lưu Hoài Nghĩa. Ông lão giả vờ không nghe thấy.

"À đúng rồi, mọi người có quan sát môi trường quanh thôn không?" Thẩm Nam Sơ không tin điều tiếp theo cô nói mà Lưu Hoài Nghĩa vẫn thờ ơ. Trương Khánh Phong lắc đầu: "Không để ý lắm." Quả nhiên, Lưu Hoài Nghĩa lườm học trò một cái. Thẩm Nam Sơ cố nhịn cười.

"Thôn Vương Gia bốn bề là núi, đất đai rất thích hợp cho cây dầu sở (cây du trà) sinh trưởng. Cháu quan sát thấy cây dầu sở trên núi mọc hoang mà vẫn rất tốt." Vương Kiến Quốc tán đồng ngay: "Đúng thế, cây dầu sở ở đây năm nào cũng tốt um." Tiếc là khai thác vất vả quá. Trước đây ông từng huy động dân làng ép dầu sở, tốn công mà được ít dầu, chẳng bằng trồng lạc.

Thẩm Nam Sơ tiếp tục: "Hạt sở không chỉ để ép dầu, mà bã trà (bánh dầu sở) sau khi ép chính là dầu gội thiên nhiên tốt nhất." Thím Hoa Lan gật đầu: "Đúng rồi, gội đầu bằng bã trà tóc đen mượt lắm." "Bã trà tốt thế, chúng ta biến nó thành dầu gội đầu, chẳng phải sẽ kiếm được tiền sao?"

Đây là ý tưởng nảy ra khi cô thấy rừng cây sở bạt ngàn. "Còn việc biến nó thành dầu gội thế nào thì phải nghiên cứu thêm." Thẩm Nam Sơ không rành việc này. Cô chỉ là bình hoa di động của đoàn văn công thôi mà. Việc chuyên môn cứ để chuyên gia lo.

Trương Khánh Phong suy nghĩ một lát: "Tôi sẽ thử xem sao!" "Được ạ." Chỉ cần Trương Khánh Phong đồng ý, Thẩm Nam Sơ tin Lưu Hoài Nghĩa sẽ không đứng nhìn. Nãy giờ ông ấy dỏng tai lên nghe mà.

"Được, mai làm luôn." Vương Kiến Quốc nôn nóng muốn bắt đầu ngay. "Năm kia ép dầu xong còn ối bã trà, tôi cất trong kho định để ủ phân, giờ lôi ra dùng luôn. Nhờ cả vào các bác đấy." ...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.