Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 107: Trình Ngọc Kiều Xuất Viện, Hoạt Động Săn Đông

Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:21

Cô cảm thấy lát nữa về phải bôi kem bảo vệ da, bằng không làn da này phỏng chừng sẽ trở nên thô ráp. Ừm, Giang Quân Mạc kia cũng phải dùng, khuôn mặt đẹp của anh càng phải bảo dưỡng thật tốt.

Người ở điểm thanh niên trí thức cũng đang quét tuyết. Bởi vì tuyết rơi, hơn nữa thời tiết chuyển lạnh, những người đi sửa đường trước đó đã trở lại, ai nấy đều gầy đi một vòng, vừa nhìn là biết mệt muốn c.h.ế.t rồi.

Lục Hạ nhìn về phía bên kia một cái, cũng không thấy bóng dáng Cố Hướng Nam, lúc này mới nhớ tới anh ta còn ở bệnh viện chăm sóc Trình Ngọc Kiều. Lâu như vậy rồi, phỏng chừng cũng nên sắp về rồi chứ?

Vừa mới nghĩ như vậy, quả nhiên trưa hôm đó liền thấy Cố Hướng Nam đã trở lại, bất quá là một mình trở về.

Trình Ngọc Kiều hiện tại còn chưa đi lại được, sau khi trở về còn phải dưỡng mấy tháng, cho nên anh ta về mượn xe bò.

Sau khi nói chuyện xong với trong thôn, ngày hôm sau lại đi huyện, sau đó buổi chiều mang theo Trình Ngọc Kiều ngồi xe khách đến thị trấn. Triệu Hoa cùng Lý Hồng Quân đã đ.á.n.h xe bò chờ sẵn ở đó.

Sau đó Trình Ngọc Kiều lại ngồi xe bò trở về.

Sau trận tuyết lớn, gió lạnh căm căm, mặc dù Cố Hướng Nam đã mang cho cô ta rất nhiều quần áo dày, nhưng Trình Ngọc Kiều cũng chịu không ít tội.

Vất vả lắm mới tới điểm thanh niên trí thức, người đã đông cứng gần hết, cô ta cũng không còn tâm trạng để phát hỏa.

Tới điểm thanh niên trí thức nằm trên giường đất thật lâu mới hồi phục lại, lúc này mới phát hiện người ở phòng ngủ này đã thay đổi.

Hóa ra từ khi Trình Ngọc Kiều nằm viện, Trang Hồng Mai đi lấy chồng, phòng này chỉ còn lại một mình Tô Mạn ở.

Nhưng phòng bên kia lại có bốn người, cho nên thế nào cũng phải điều chỉnh lại một chút.

Mà Tô Mạn lúc này liền nhân cơ hội nói không muốn ở cùng phòng với Trình Ngọc Kiều nữa, mà đổi sang phòng bên kia, vì thế Tôn Thắng Nam cùng Vu Phương liền dọn qua đây.

Cho nên hiện tại phòng này có Trình Ngọc Kiều, Tôn Thắng Nam cùng Vu Phương. Phòng bên kia có Tô Mạn, Trần Tuyết cùng Thẩm Thanh Thanh.

Trình Ngọc Kiều không có ý kiến gì, chỉ đắc ý nghĩ Tô Mạn đây là sợ cô ta nên thế mà dọn đi rồi, còn có chút tiếc nuối vì sau này giở trò không tiện.

Mà Trình Ngọc Kiều xuất viện xong còn phải dưỡng thương một thời gian khá dài, nhưng nam nữ khác biệt, Cố Hướng Nam cũng không có cách nào chăm sóc cô ta, cho nên anh ta lấy giá mười đồng mỗi tháng thuê Vu Phương hỗ trợ chăm sóc.

Nhiều tiền như vậy, Vu Phương không chút suy nghĩ liền đồng ý.

Trình Ngọc Kiều khó hầu hạ, nhưng Vu Phương tính cách trầm lặng, nửa ngày không đ.á.n.h ra được một cái rắm, cho nên mỗi lần Trình Ngọc Kiều không có việc gì kiếm chuyện phát hỏa, đều là cô ta nói cô ta, Vu Phương cứ việc mình mình làm.

Làm Trình Ngọc Kiều tức điên lên, tìm Cố Hướng Nam vài lần đòi đổi người, cũng biết nữ thanh niên trí thức ở đây đều biết cô ta là cái đức hạnh gì, cho dù trả nhiều tiền như vậy, những người khác cũng không muốn làm.

Cuối cùng Cố Hướng Nam đã nổi giận, tuyên bố nếu cô ta còn làm ầm ĩ nữa, anh ta sẽ hoàn toàn mặc kệ cô ta, lúc này mới làm cô ta chịu ngừng nghỉ.

Đương nhiên, mấy chuyện này đều là Lục Hạ đi điểm thanh niên trí thức rồi nhìn thấy.

Cô nhìn mà cũng cạn lời, thật là, cũng không biết loại tính cách này Cố Hướng Nam làm sao chịu đựng được.

Cô nhìn thấy xuống nông thôn nửa năm mà Cố Hướng Nam giống như đều tang thương đi không ít.

Ngược lại, Tô Mạn giống như đã nghĩ thông suốt, hoàn toàn không để ý cũng không quan tâm Cố Hướng Nam, thậm chí thái độ đối với anh ta cũng giống như những nam thanh niên trí thức khác.

Làm Lục Hạ có chút xem không hiểu, chẳng lẽ cô ấy đây là từ bỏ nam chính rồi?

Bất quá hiện tại nhìn quan hệ giữa Cố Hướng Nam cùng Trình Ngọc Kiều quả thực một lời khó nói hết, đổi lại là cô phỏng chừng cũng không muốn dây dưa, huống chi là Tô Mạn tâm cao khí ngạo.

Nhưng về sau cụ thể thế nào còn phải xem xét đã.

Qua mấy ngày, trường tiểu học thôn đã nghỉ, mắt thấy sắp đến Tết, hôm nay tiếng chiêng tập hợp làm việc ngày thường của thôn vang lên.

Lục Hạ đang cùng Giang Quân Mạc học bài ở nhà, nghe thấy tiếng chiêng liền ngạc nhiên nhìn nhau một cái, đều mặc áo khoác quân đội vào, tính toán đi ra ngoài xem tình hình.

Ra tới nơi phát hiện người ở điểm thanh niên trí thức cũng đã ra, đoàn người đang đi về hướng sân đập lúa.

Nhóm thanh niên trí thức nhìn thấy hai người Lục Hạ mặc áo khoác quân đội dày cộp, đội mũ bông ấm áp đều hâm mộ không thôi, bộ đồ này vừa nhìn liền biết không phải người bình thường có thể kiếm được.

Tôn Thắng Nam thấy vậy cười nói: “Các cậu mặc như vậy mùa đông thật đúng là không sợ lạnh.”

Lục Hạ cũng cười trả lời: “Vậy cũng không còn cách nào, ai bảo Giang thanh niên trí thức nhà tôi sợ lạnh chứ.”

Những người khác nghe được lời này, cũng thu hồi vẻ hâm mộ, ngược lại đổi thành đồng tình.

Đúng vậy, với cái thể trạng này của Giang thanh niên trí thức, không mặc nhiều như vậy phỏng chừng đều không ra được khỏi cửa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 107: Chương 107: Trình Ngọc Kiều Xuất Viện, Hoạt Động Săn Đông | MonkeyD