Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 146: Lời Đồn Lan Xa, Tô Mạn Gặp Rắc Rối
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:28
Nào là cô ấy vốn có vị hôn phu, nhưng thấy thanh niên trí thức Cố điều kiện tốt còn tính toán trèo cao…….
Nào là cô ấy chính là con nhà bình thường, cha cô ấy chính là công nhân bình thường, kiếm tiền căn bản không nhiều lắm, cũng không biết cô ấy lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, sống tốt như vậy……
Một người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp làm thế nào lại có nhiều tiền như vậy, điều đó thực sự dễ khiến người ta đoán theo hướng không tốt.
Hơn nữa Tô Mạn từ sau khi xuống nông thôn đã cho mọi người ấn tượng là một tiểu thư nhà giàu, thậm chí so với Trình Ngọc Kiều nhìn còn có khí chất hơn.
Hiện tại nghe nói cô ấy chỉ là con nhà bình thường, mọi người đều có chút nghi hoặc, cũng có chút cảm giác ấn tượng tan biến.
Hơn nữa chuyện Tô Mạn và Cố Hướng Nam đi lại gần nhau các thanh niên trí thức đều biết, người trong thôn kỳ thật cũng có thể nhìn ra được một chút, rốt cuộc cày bừa vụ xuân Cố Hướng Nam luôn đi giúp đỡ cô ấy, hai người còn thường xuyên cùng đi thị trấn.
Cho nên nếu Tô Mạn thật sự có vị hôn phu, như vậy chuyện của cô ấy cùng Cố Hướng Nam liền không hay lắm……
Mà Lục Hạ khi nghe được lời đồn đãi này liền biết hẳn là Trình Ngọc Kiều lại bắt đầu giở trò xấu, cũng không biết cô ta làm thế nào biết được mấy chuyện này.
Bất quá cô nhưng thật ra không mấy lo lắng.
Rốt cuộc Tô Mạn là nữ chủ, trừ bỏ hào quang nữ chính, bản thân cũng rất có năng lực, chút việc nhỏ này phỏng chừng cô ấy thực mau là có thể giải quyết.
Nhưng việc này Lục Hạ thật đúng là đã đoán sai.
Tô Mạn gần nhất đào được một cây nhân sâm, khi đi huyện thành lại vừa lúc gặp được một người cần dùng gấp nhân sâm, cho nên bán không ít tiền, lại thu hoạch một ân tình.
Tâm tình cô ấy thực không tồi, hơn nữa gần nhất chợ đen ở thị trấn cùng trong huyện cô ấy đã lăn lộn quen, liền người phụ trách đều có giao tình, vì thế cũng yên tâm đem thú hoang cô ấy thu hoạch trong núi lấy lại đây bán.
Hiện tại cô ấy ở một mình, đã không cần bận tâm như vậy, kỳ thật cô ấy cơ hồ mỗi cách hai ngày sẽ có thu hoạch, có đôi khi là gà rừng thỏ hoang linh tinh nhỏ, có đôi khi là hươu bào lợn rừng linh tinh lớn, phía trước ở điểm thanh niên trí thức, bởi vì không có phương tiện, cô ấy rất nhiều đều từ bỏ.
Hiện tại cô ấy ở một mình, cũng liền không hề cố kỵ, trừ bỏ giữ lại chính mình ăn, còn lại đều chuẩn bị kéo đến chợ đen bán lấy tiền.
Đương nhiên cô ấy cũng không chỉ bán lấy tiền, có đôi khi cũng sẽ đổi một ít đồ cổ, cô ấy trước kia là phú nhị đại, đối với phương diện đồ cổ cũng có chút hiểu biết, cho nên cũng sẽ dùng giá thấp thu mua một ít đồ cổ về sau có giá trị cao.
Bởi vì thường xuyên không ở trong thôn, cho nên cho dù lời đồn đãi đã truyền bá một đoạn thời gian, nhưng cô ấy cũng không biết.
Đương nhiên, chủ yếu là cô ấy dọn đi rồi cùng điểm thanh niên trí thức giao thoa không nhiều lắm, cũng không ai tới cố ý thông báo cho cô ấy việc này, đều cho rằng cô ấy đã biết đâu.
Về phần Cố Hướng Nam bên kia, anh là một người đàn ông, khẳng định cũng không thèm để ý mấy cái này, cũng không ai sẽ cố ý nhắc với anh. Hơn nữa gần nhất Trình Ngọc Kiều lại bắt đầu dính lấy anh, anh vì né tránh cô ta, ngày thường trừ bỏ làm công đều không ra khỏi cửa, trong nhà có Lý Nghĩa ở, Trình Ngọc Kiều cũng không tiện tới cửa, cho nên cũng không biết việc này.
Thẳng đến trong thôn lời đồn đãi càng ngày càng không tốt, lại bởi vì Tô Mạn không có giải thích, mọi người đều cam chịu là sự thật.
Chậm rãi, càng truyền càng thái quá, cái gì cô ấy đồng thời thông đồng mấy người đàn ông, cái gì ai cũng có thể làm chồng linh tinh đều truyền ra.
Cũng là làm Lục Hạ có chút nghi hoặc, Tô Mạn vì cái gì còn không xử lý, chẳng lẽ liền không để bụng thanh danh chính mình sao?
Mà liền ở hôm nay giữa trưa tan làm xong, Lục Hạ cùng Giang Quân Mạc hướng về nhà đi, đột nhiên lại nghe được trong thôn giống như phát sinh chuyện gì, một đám người đang vội vội vàng vàng chạy về hướng văn phòng thôn chi bộ.
Lục Hạ nhìn thấy cũng chạy nhanh lôi kéo Giang Quân Mạc qua đi xem náo nhiệt.
Kết quả tới nơi phát hiện người ở điểm thanh niên trí thức thế nhưng đều ở đó.
Mà nhân vật chính của sự kiện lần này vẫn là Tô Mạn!
Lục Hạ kinh ngạc, chẳng lẽ là Tô Mạn rốt cuộc bắt đầu xử lý chuyện lời đồn đãi?
Kết quả cô phát hiện chính mình vẫn là nghĩ đơn giản, bởi vì cô còn thấy được công an.
Đúng vậy, bên người Tô Mạn thế nhưng còn có hai công an đội mũ kê-pi!
Mà lúc này Lục Hạ cũng từ trong tiếng nói chuyện với nhau của mọi người đã biết là phát sinh chuyện gì.
Nguyên lai gần nhất Tô Mạn tuy rằng thường xuyên không ở trong thôn, nhưng làm công vẫn là muốn làm, cô ấy mỗi ngày đều là trước tiên đem cỏ heo cắt đủ rồi mới đi.
Mà hôm nay Tô Mạn khi cắt xong cỏ heo thì gặp được một gã đàn ông độc thân trong thôn.
Gã đàn ông độc thân tên là Trần Lão Thật, kỳ thật cũng không già, mới hơn ba mươi tuổi, nhưng bởi vì trong nhà liền một mình gã, chính gã cũng không có bản lĩnh gì, cho nên đến bây giờ cũng không cưới được vợ, nhưng gã cũng là một người ăn no cả nhà không đói bụng, đương nhiên, bởi vì gã tương đối lười, công điểm kiếm không bao nhiêu, muốn ăn no rất khó, nhưng cuộc sống cũng trôi qua rất tự tại là được.
