Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 150: Tin Vui Bất Ngờ, Lục Hạ Có Thai
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:29
Hơn nữa cô còn cần ở nông thôn ở mấy năm, mặc kệ là bởi vì thẩm tra chính trị hay là vì bớt việc, lúc ấy cô tự hỏi qua đi đều từ bỏ tính toán báo công an.
Lục Hạ phỏng chừng Tô Mạn lúc này hẳn là cũng hối hận, lăn lộn một hồi, được đến kết quả như vậy, đảo còn không bằng ng·ay từ đầu liền không báo công an, ngầm lại trả thù một chút, hoặc là nhân cơ hội cùng trong thôn nói điều kiện, cũng đỡ hiện tại làm cho trong ngoài không phải người.
Cô đoán không sai, Tô Mạn thật là hối hận, cô ấy không nghĩ tới công an niên đại này thế nhưng là như thế này, phá án tùy tiện như vậy.
Việc này qua đi, cô ấy hiện tại ở trong thôn cũng đã không có nhân duyên gì, thanh niên trí thức bởi vì cô ấy đã chịu ảnh hưởng, cho nên thái độ ở chung cùng cô ấy cũng lạnh nhạt không ít.
Chính cô ấy tuy rằng không để bụng mấy cái này, nhưng Cố Hướng Nam giống như thực lo lắng.
Phía trước dưới sự tức giận Tô Mạn nói ra đồng ý cùng anh ở bên nhau, lúc sau Cố Hướng Nam liền lấy thân phận bạn trai cô ấy tự cho mình là đúng.
Anh mấy ngày nay đang cố gắng cùng người khác giải thích, muốn thay đổi ấn tượng của mọi người đối với cô ấy.
Tô Mạn xem anh như vậy, trong lòng nhưng thật ra hơi hơi d.a.o động, xem anh vì cô ấy nỗ lực như vậy, tuy rằng là chuyện cô ấy không để bụng, nhưng cũng tính toán làm chút gì đó.
Rốt cuộc Cố Hướng Nam là người cô ấy liếc mắt một cái liền coi trọng, vì không cho anh dễ dàng như vậy đạt được, lại để anh chờ lâu như vậy mới đáp ứng, cô ấy cũng không muốn anh quá vất vả.
Đến nỗi người khởi xướng Trình Ngọc Kiều, hiện tại đã hoàn toàn không có nhân duyên, mọi người liền ăn cơm đều không muốn cùng cô ta cùng nhau.
Hiện tại thanh niên trí thức chỉ coi cô ta là người xa lạ, ngày thường mặc kệ cô ta làm cái gì cũng chưa có người để ý, Trình Ngọc Kiều sẽ không nấu cơm hùng hùng hổ hổ cũng không ai quản, chỉ có thể lại tiêu tiền mướn Vu Phương đã kết thúc công việc mỗi ngày cấp nấu cơm.
Nhưng nhìn đến Tô Mạn kia tiểu tiện nhân đã quang minh chính đại cùng Cố Hướng Nam ở bên nhau, cô ta vẫn là nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đem mặt cô ấy rạch nát.
Nhưng cũng nghĩ đến lời cảnh cáo phía trước Hướng Nam ca tìm cô ta nói, trên người lại là run lên, tạm thời ấn xuống tâm tư, chẳng qua vẫn là chưa từ bỏ ý định là được.
Nhưng cô ta không biết rằng Cố Hướng Nam đã viết thư về nhà cô ta, hơn nữa còn trịnh trọng bày tỏ sẽ không bao giờ đặc biệt chiếu cố cô ta nữa, nghĩ đến sau này cuộc sống của cô ta sẽ ngày càng không dễ chịu.
Đương nhiên, những điều này Lục Hạ đều không biết.
Mấy ngày gần đây cơ thể nàng không được thoải mái cho lắm. Sau hôm bị say nắng buồn nôn, nàng liên tiếp mấy ngày đều như vậy, mỗi ngày đều không có tinh thần, buồn nôn, mệt mỏi, cho dù uống nước linh tuyền nấu lá bạc hà cũng vẫn vậy.
Mấy ngày trôi qua, Giang Quân Mạc lo lắng muốn c.h.ế.t, không còn để ý đến sự phản kháng của Lục Hạ, sau khi tan làm liền trực tiếp đưa nàng đến trạm y tế.
Bác sĩ ở trạm y tế thuộc dạng bác sĩ chân đất, cả đông y và tây y đều biết một chút, nhưng đều không tinh thông.
Tuy nhiên, bắt mạch thì vẫn có thể.
Ông ấy bắt mạch cho Lục Hạ xong liền nói thẳng: “Hơn một tháng rồi, không có chuyện gì, ngày thường chú ý một chút là được, đừng quá mệt mỏi, có điều kiện thì ăn chút đồ tốt, nhưng cơ thể cô không tồi, có phản ứng đều là hiện tượng bình thường.”
Lục Hạ: “…”
Giang Quân Mạc: “…”
Cả hai đều chưa phản ứng lại được ý của bác sĩ.
Đặc biệt là Lục Hạ, lúc này trong lòng nàng đang suy nghĩ, chẳng lẽ bác sĩ thời này không chỉ viết đơn t.h.u.ố.c người ta không đọc hiểu, mà nói chuyện cũng không cho người ta nghe hiểu sao?
Nhưng nàng không phản ứng lại, Giang Quân Mạc lại rất nhanh hiểu ra.
Lập tức có chút kích động, “Bác sĩ, ý của ngài là… Hạ Hạ có thai?”
“Đúng vậy.” Lão bác sĩ bình tĩnh nói: “Chẳng phải các cậu có triệu chứng m.a.n.g t.h.a.i mới đến khám sao? Không sao đâu, những triệu chứng này đều bình thường, qua ba tháng là ổn thôi.”
Nói xong liền xua xua tay, ý bảo họ có thể đi rồi.
Mà Lục Hạ cho đến khi ra ngoài vẫn còn có chút ngơ ngác.
Giang Quân Mạc cũng gần như vậy, hai người cứ thế ngơ ngác đi về nhà…
Đến khi ngồi xuống mép giường đất trong nhà, Lục Hạ mới từ từ hoàn hồn.
“Mạc Mạc, vừa rồi em không nghe lầm chứ? Em… thật sự có thai?”
Nói đến đây, nàng không thể tin được mà sờ sờ bụng mình.
Giang Quân Mạc lúc này đã hoàn toàn phản ứng lại, trong mắt có sự kích động, cũng có lo lắng, “Đúng vậy, Hạ Hạ, em có t.h.a.i rồi, chúng ta có con rồi!”
Nói rồi lại thấp thỏm nhìn Lục Hạ, phát hiện sự chú ý của nàng vẫn còn ở trên bụng, lại đè nén sự căng thẳng trong lòng.
Sau đó mới cẩn thận dò hỏi: “Đứa bé này… em có định giữ lại không?”
Lục Hạ nghe vậy cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, trừng lớn mắt kinh ngạc nhìn về phía hắn, “Anh có ý gì? Anh không định giữ lại?”
“Không! Anh không có! Anh vui còn không kịp, sao có thể không muốn!” Giang Quân Mạc vội vàng giải thích.
