Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 172: Cái Tết Thứ Hai Ở Nông Thôn, Hồi Ức Của Giang Quân Mạc
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:33
Hơn nữa sau khi biết ngày dự sinh của Lục Hạ, bác gái còn đặc biệt viết thư nói định xin nghỉ phép qua đây chăm sóc cô.
Trước đó Lục Hạ đã biết từ Giang Quân Mạc rằng bác gái là quân y, nếu bà có thể đến thì đối với Lục Hạ là chuyện tốt, cô cũng có thể yên tâm hơn một chút.
Nhưng hai người thương lượng một chút cuối cùng vẫn từ chối.
Chủ yếu vẫn là vì họ không muốn làm phiền bà quá nhiều, xin nghỉ phép không nói, còn đặc biệt vất vả.
Nghe nói bác gái là một người cuồng công việc, có khi Tết cũng không nghỉ, lần này dù có xin nghỉ phép thời gian cũng không nhiều, nhiều nhất là bảy tám ngày, nhưng đi lại trên đường đã mất một nửa thời gian, tức là bà dù có đến cũng không ở được mấy ngày, không bõ công đi lại.
Hai người lại không muốn làm phiền người khác quá nhiều, dù sao gia đình bác cả đã giúp họ đủ nhiều rồi.
Huống hồ nếu thời tiết ấm áp thì không sao, tháng hai ở Đông Bắc vẫn rất lạnh, họ cũng không muốn bác gái qua đây chịu khổ.
Thế là liền hồi âm từ chối.
Nhưng sau khi từ chối, Giang Quân Mạc sợ Lục Hạ nghĩ nhiều, còn đặc biệt giải thích cho cô một phen, làm Lục Hạ dở khóc dở cười.
Cô thật sự không nghĩ nhiều, nói thật nhà họ Giang bao gồm cả bác gái họ đối với cô đều rất tốt, mỗi lần viết thư đều sẽ đặc biệt hỏi thăm cô, gửi đồ cũng chưa bao giờ quên cô.
Cô đối với họ ấn tượng cũng rất tốt, sao có thể nghĩ nhiều!
Hơn nữa sau khi từ chối, Lục Hạ còn thở phào nhẹ nhõm, thật ra là một cô nhi, cô cũng không biết nên chung sống với người thân thế nào, cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng để gặp mặt gia đình nhanh như vậy.
Huống hồ sức khỏe của cô rất tốt, hai người đã chuẩn bị sẵn sàng đến lúc đó sẽ đến bệnh viện sinh, cô cũng không cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì.
Thấy Lục Hạ không nghĩ nhiều, Giang Quân Mạc liền yên tâm, sau đó bắt đầu chuẩn bị hàng Tết.
Nhưng năm nay họ chuẩn bị hàng Tết tương đối đơn giản.
Vì Giang Quân Mạc không muốn rời xa Lục Hạ quá lâu, cho nên cuối năm không đi huyện.
Mà là tìm một ngày, đưa Lục Hạ đến điểm thanh niên trí thức ở cùng mọi người, lại nhờ Thẩm Thanh Thanh và mấy cô gái khác giúp đỡ chăm sóc cô một chút.
Sau đó mới đạp xe đi thị trấn, ở Cung Tiêu Xã mua chút thịt và kẹo, còn lại câu đối các thứ đều tự viết, cố gắng có không khí Tết là được.
Nhưng đến đêm giao thừa, Giang Quân Mạc vẫn làm một bữa ăn thịnh soạn, đương nhiên con gà trống duy nhất trong nhà cũng đã thịt, hầm một nồi lớn với khoai tây, mang qua cho sư huynh Từ.
Sau khi trở về, hai người cùng nhau ăn bữa cơm tất niên thứ hai.
Nhưng đêm nay họ không đón giao thừa, Lục Hạ bây giờ bụng quá lớn, buổi tối ngủ luôn không yên, ngủ một lát lại phải tỉnh, còn phải thường xuyên trở mình, đi vệ sinh, vật lộn cả đêm cũng không ngủ được bao nhiêu, cho nên chỉ có thể ngủ sớm một chút.
Nằm trên giường đất, Giang Quân Mạc nhìn Lục Hạ bên cạnh rất nhanh đã ngủ say, lại không khỏi nghĩ đến chuyện đêm giao thừa năm ngoái, khóe miệng cong lên, trong lòng có chút cảm khái.
Không ngờ xuống nông thôn mới hơn một năm, cuộc sống của mình lại có thay đổi lớn như vậy, không chỉ kết hôn, có vợ, còn có con.
Quan trọng hơn là, sức khỏe của anh đã tốt lên!
Từ nhỏ anh đã biết mình khác biệt với mọi người, không thể chạy, không thể nhảy, mỗi lần đổ bệnh đều phải nằm trên giường rất lâu. Người trong nhà mặc kệ làm chuyện gì cũng đều nhường nhịn anh, chỉ vì muốn làm anh vui vẻ.
Lúc ấy anh không biết chính mình như vậy có phải là bình thường hay không.
Mãi đến sau này khi chậm rãi lớn lên, anh mới biết được, hóa ra anh và người khác không giống nhau.
Dần dần, khi biết được càng ngày càng nhiều, anh liền hiểu rõ chính mình khả năng sống không lâu, đó là lần đầu tiên anh hiểu biết về cái c.h.ế.t.
Sao có thể cam tâm? Sao có thể nhận mệnh? Nhưng thân thể suy yếu làm anh không thể không chấp nhận sự thật.
Anh chính là một người có thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào như vậy.
Vì không để người nhà cảm thấy áy náy, cho nên anh chậm rãi học cách ngụy trang chính mình, làm chính mình trở nên thành thục hiểu chuyện. Tuy rằng không thể nề hà, nhưng anh muốn thong dong chịu c.h.ế.t.
Mà xuống nông thôn, là chuyện cuối cùng anh có thể làm vì người nhà.
Sau khi tới nông thôn, hoàn cảnh khắc nghiệt làm anh từng một lần cho rằng chính mình khả năng thật sự sống không lâu.
Từng có không cam lòng, từng có oán giận, nhưng càng nhiều hơn là sự thoải mái cùng giải thoát. Cũng may, không c.h.ế.t trước mặt người nhà, bằng không bọn họ sẽ đau lòng biết bao nhiêu.
Thế nhưng chính Giang Quân Mạc cũng không nghĩ tới, sự tình thế nhưng xuất hiện chuyển cơ, anh gặp được Lục Hạ, người đã thay đổi vận mệnh của anh.
Anh biết cô có bí mật, cũng biết là cô đã làm anh còn sống.
Nhưng anh không có đi tìm tòi nghiên cứu, mà càng nhiều hơn là sự cảm kích.
Mãi đến khi cô nói muốn kết hôn, vốn dĩ anh cho rằng chính mình đồng ý chỉ là vì báo đáp, nhưng niềm vui sướng xuất hiện trong lòng khi nhận lời đã nói cho anh biết, hóa ra chính mình ở trong bất tri bất giác đã thích cô.
