Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 19: Đặt May Áo Bông, Lục Hạ Lần Đầu Phản Kháng
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:04
Những việc này có lẽ mẹ Lục sẽ không chuẩn bị thay nàng, nàng phải tự mình nghĩ cách, hiện tại bông đủ rồi, cũng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Bất quá bông tuy rằng nhiều, nhưng giá cũng đắt, hơn nữa sữa mạch nha đường đỏ, tốn của nàng không ít tiền, bất quá nàng vẫn rất vui vẻ.
Chờ đưa tiền cho Phàm T.ử xong, Lục Hạ lại lặng lẽ hỏi: “Đúng rồi, các anh có thể kiếm được đồng hồ không?”
Phàm T.ử nghe nàng hỏi cái này liền nói thẳng: “Có thể, nếu là trực tiếp muốn đồng hồ thì phải chờ mấy ngày, nếu là phiếu đồng hồ thì chỗ đại ca hiện tại liền có.”
Lục Hạ trực tiếp gật đầu, “Vậy cho tôi một tấm phiếu đồng hồ đi, ngày mai tôi tới lấy.”
“Được!”
Hẹn xong với Phàm Tử, Lục Hạ cầm đồ vật rời đi, đem sữa mạch nha đường đỏ thu vào không gian, xách theo bông cầm vải mua hôm qua đi đến tiệm may quốc doanh gần đó.
Nàng tự mình sẽ không may quần áo, theo lý thuyết chờ tới nông thôn rồi làm cũng kịp, nhưng đến lúc đó trực tiếp lấy ra nhiều bông cùng vải như vậy cũng không tốt, còn không bằng hiện tại làm trước cho xong.
Tới tiệm may xong, thợ may già nhìn đồ vật của nàng, nghe xong yêu cầu của nàng, liền nhìn nàng một cái, có lẽ là thấy nàng giữa mùa hè đi làm áo bông nên thấy kỳ quái.
Lục Hạ cười giải thích, “Cháu sắp đi Đông Bắc xuống nông thôn, nơi đó mùa đông rất lạnh, cho nên phiền bác làm dày một chút cho cháu.”
Thợ may già hiểu rõ, “Chỗ bông này của cháu có thể làm ba bốn bộ áo bông đấy!”
Lục Hạ nghĩ nghĩ, “Vậy làm ba bộ, một bộ dày nhất, một bộ trung bình, một bộ áo kẹp bông là được, quần bông cũng giống như vậy, nếu còn thừa, có thể làm giày bông không ạ?”
Thợ may già nhìn nàng một cái, “Có thể, nhưng phải tốn chút thời gian.”
Lục Hạ gật đầu, “Được ạ, vậy làm thêm một đôi giày bông, nếu bông còn đủ thì hai đôi, chỉ cần làm xong trong vòng mười ngày là được.”
Thợ may già vừa nghe thời gian còn nhiều như vậy liền đồng ý, sau đó dẫn nàng đi đo kích cỡ, lại giao tiền đặt cọc viết biên lai, mới hẹn xong thời gian lấy hàng với nàng.
Lục Hạ từ tiệm may quốc doanh rời đi xong không khỏi may mắn, may mắn nghĩ tới điểm này, làm nhiều đồ như vậy tiền công mới 12 đồng, thật rẻ!
Bất quá lúc này bông và vải dệt nàng chuẩn bị trong tay đều dùng hết rồi.
Bông thì không cần nữa, nếu mẹ Lục đồng ý cho nàng hai giường chăn, kia nàng liền không cần mua thêm, không lấy thì phí, nhưng vải làm quần áo không còn, cũng may nàng đã mua trước hai bộ quần áo may sẵn.
Về phần phiếu vải, tạm thời liền không dùng đến.
Sau đó nàng lại đi Cung Tiêu Xã, xem còn thiếu cái gì, sau đó liền nhìn thấy giấy vệ sinh.
Đột nhiên liền nhớ tới nàng còn thiếu thứ gì, đúng vậy, giấy vệ sinh còn chưa mua đâu.
Thời buổi này b.ăn.g v.ệ si.nh khó kiếm, cần phải đến Cửa hàng Hoa Kiều mới có thể mua được, lại còn cần phiếu ngoại hối, nàng không có cái đó, chỉ có thể mua nhiều giấy vệ sinh một chút.
Trong trí nhớ, nguyên chủ tuy rằng sắp 18 tuổi, nhưng kinh nguyệt mới có một năm, có lẽ cũng là có liên quan đến suy dinh dưỡng.
Hơn nữa thời gian kinh nguyệt cũng không chuẩn, có đôi khi hai ba tháng mới có một lần, mỗi lần còn đau không chịu nổi.
Trong nhà luyến tiếc cho nàng dùng đồ tốt, đều là dùng giấy vệ sinh loại kém nhất, căn bản không thấm nước, hơn nữa nàng cũng không dám dùng nhiều, dùng nhiều, mẹ Lục liền sẽ mắng nàng lãng phí, cho nên nàng mỗi lần đều là thật sự cảm giác sắp tràn mới đi thay.
Nghĩ như vậy nàng liền cảm thấy cần thiết phải chuẩn bị nhiều một ít.
Bất quá nàng hỏi thăm một chút, lúc này mua giấy vệ sinh tuy rằng không cần phiếu, nhưng hạn chế số lượng mua, mỗi người có thể mua rất ít.
Cho nên nàng chỉ có thể đi dạo một vòng quanh Cung Tiêu Xã ở các khu vực, đem những gì có thể mua đều mua hết.
Mắt thấy sắc trời không còn sớm, liền không tiếp tục nữa, tính toán ngày mai lại đi Cửa hàng Bách hóa Tổng hợp xem sao.
Lần này sau khi trở về, người trong nhà vẫn đều có mặt đầy đủ.
Mẹ Lục tựa hồ rất vui vẻ, có lẽ là công việc của cô con gái lớn yêu quý rốt cuộc đã định rồi, còn vừa ăn cơm vừa nói ai ai ai muốn giới thiệu đối tượng cho nó, bà chuẩn bị chọn một người tốt để nó đi xem mặt.
Cha Lục cũng hiếm khi gật đầu nói tốt.
Lục Hạ nhớ tới lời Lục Thu nói, ngẩng đầu nhìn Lục Xuân một cái, phát hiện biểu tình của chị ta không đúng lắm, nhưng vẫn không mở miệng phản đối, cũng không biết đối tượng hẹn hò của chị ta là tình huống như thế nào.
Bất quá xem người nhà họ Lục vui vẻ cười nói như vậy, nàng lại cảm thấy có chút ch.ói mắt, bọn họ có lẽ là đã quên nàng sắp phải xuống nông thôn rồi đi.
Lục Hạ mạc danh thay nguyên chủ cảm thấy tức giận.
Vì thế nghĩ tới cái gì, trực tiếp mở miệng nói: “Mẹ, con sắp xuống nông thôn rồi, mẹ không phải nói muốn thay con chuẩn bị đồ đạc sao? Chuẩn bị xong chưa?
Đúng rồi, hôm qua mẹ còn nói Đông Bắc lạnh lắm, áo bông dày có phải hay không nên thay con chuẩn bị?
Còn có con từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng mặc quần áo mới, lần này xuống nông thôn phỏng chừng không biết có thể trở về hay không, thế nào cũng phải chuẩn bị cho con một bộ quần áo mới chứ?”
