Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 317: Tiểu Nhã Gặp Nạn, Tình Bạn Cùng Phòng Ấm Áp
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:18
“Chị Vân Phương, sao chị lại tới đây? Mau vào nhà đi, Tiểu Nhã đâu? Sao không đi cùng chị?”
Đàm Vân Phương nghe được Lục Hạ nhắc đến Tiểu Nhã liền òa khóc nức nở: “Tiểu Nhã, Tiểu Nhã xảy ra chuyện rồi, lần này chị tới là muốn nhờ em giúp đỡ!”
Lục Hạ nghe xong giật mình, thấy cô ấy khóc thương tâm như vậy càng là hoảng sợ: “Sao lại thế này? Tiểu Nhã bị làm sao?”
Đàm Vân Phương vừa lau nước mắt vừa nói: “Tiểu Nhã bị ngã gãy chân, cần phải phẫu thuật, nhưng tiền trong tay chị không đủ, nghĩ tới nghĩ lui đành tới hỏi em có thể cho chị mượn một ít không, chị bảo đảm sẽ mau ch.óng trả lại!”
Lục Hạ nghe xong nói thẳng: “Đương nhiên là được, chị chờ em, em đi lấy tiền ngay đây. Đừng vội, chị cứ cầm dùng trước không cần vội trả, phẫu thuật cho Tiểu Nhã quan trọng hơn.”
Đàm Vân Phương nghe đến đó trái tim đang thon thót lo sợ rốt cuộc cũng hạ xuống, không nhịn được lại khóc lên.
Lục Hạ thấy thế thở dài một hơi, vỗ vỗ vai cô ấy, sau đó xoay người về phòng lấy tiền.
Bất quá sau khi lấy tiền xong, cô lại để lại cho Giang Quân Mạc một tờ giấy nhắn, đặt ở trên bàn trong sân, sau đó khóa cửa cùng Đàm Vân Phương đi đến bệnh viện.
Không biết thì thôi, biết rồi lại nhìn bộ dạng hiện tại của cô ấy, phỏng chừng ở bệnh viện cũng chưa sắp xếp đâu vào đấy, cho nên cô phải đi giúp đỡ xem sao.
Mà trên đường đi đến bệnh viện, Đàm Vân Phương kể cho cô nghe quá trình Tiểu Nhã bị thương……
Hóa ra kỳ nghỉ này, Đàm Vân Phương qua sự giới thiệu của đàn chị, nhận chút việc làm cúc áo cho xưởng may, việc này tương đối đơn giản, còn có thể mang về làm, tính tiền theo sản phẩm.
Đàm Vân Phương thực hài lòng, như vậy cô ấy liền không cần để Tiểu Nhã một mình ở lại ký túc xá.
Mà hôm nay vừa lúc là ngày cô ấy đem cúc áo đã làm xong đưa đến xưởng may, cho nên để Tiểu Nhã một mình ở ký túc xá.
Trước kia tình huống như vậy cũng thường xuyên có, Tiểu Nhã đối với trường học đã quen thuộc, cũng không có gì nguy hiểm, còn biết tự mình đi nhà ăn ăn cơm.
Kết quả chờ cô ấy đưa xong đồ trở về, mới nghe dì quản lý ký túc xá nói, Tiểu Nhã lúc xuống lầu lấy cơm không cẩn thận bị ngã, dì quản lý cùng bạn học ở lại trường phát hiện xong không tìm thấy cô ấy, liền có chút do dự không biết có nên đưa đi bệnh viện trước hay không.
Đàm Vân Phương nghe xong lập tức hoảng sợ, miễn cưỡng lấy lại tinh thần, dưới sự trợ giúp của những người khác đưa Tiểu Nhã đến bệnh viện.
Kết quả chờ bác sĩ khám xong, liền nói gãy xương có chút nghiêm trọng, cần phải phẫu thuật mới được.
Nhưng tiền Đàm Vân Phương tích cóp được trong học kỳ 1 cộng thêm khoảng thời gian này cũng không đủ phí phẫu thuật, không còn cách nào khác chỉ có thể tới tìm Lục Hạ giúp đỡ.
Mà Lục Hạ nghe nói Tiểu Nhã lúc này đang ở Bệnh viện Nhân dân, liền cảm thấy có chút quen thuộc, cẩn thận nghĩ lại, đây chẳng phải là nơi làm việc của chị tư và anh rể tư của Giang Quân Mạc sao?
Nửa năm qua, Lục Hạ cũng từng gặp mấy người anh chị vài lần, bất quá bởi vì công việc của mọi người đều bận rộn, cho nên gặp không nhiều lắm, nhưng địa điểm làm việc của bọn họ cô vẫn biết.
Hơn nữa anh rể tư hình như chính là bác sĩ khoa chỉnh hình, Tiểu Nhã sẽ không trùng hợp như vậy vừa lúc nằm ở khoa của anh ấy chứ.
Lục Hạ đi theo Đàm Vân Phương tới bệnh viện, liền đi thẳng đến khoa chỉnh hình.
Bất quá không gặp được anh rể tư, tiếp đãi bọn họ chính là một vị bác sĩ khác họ Khương. Sau khi các cô nộp tiền xong, bác sĩ Khương liền lập tức đi chuẩn bị sắp xếp phẫu thuật.
Mà lúc này Tiểu Nhã đã đau đến mức hôn mê bất tỉnh.
Đàm Vân Phương thấy thế đau lòng không thôi, biểu cảm vẫn có chút thấp thỏm sợ hãi, chỉ sợ vạn nhất trị không khỏi sẽ để lại di chứng.
Lục Hạ thấy thế an ủi cô ấy một lát, vừa quay đầu liền nhìn thấy anh rể tư đang đi ở hành lang.
Lập tức đi qua chào hỏi: “Anh rể tư.”
Anh rể tư lúc này một thân áo blouse trắng, nhìn dáng vẻ là vừa làm xong phẫu thuật, trên mặt còn có chút mệt mỏi, ngay cả mũ phẫu thuật còn chưa tháo, nhìn thấy cô thì có chút ngạc nhiên.
Sửng sốt một chút mới phản ứng lại.
“Em dâu, sao em lại ở đây? Là ai bị thương sao?”
Lục Hạ gật đầu, sau đó giới thiệu cho anh ấy: “Con gái của bạn cùng phòng em bị ngã gãy chân, tới đây phẫu thuật ạ.”
Anh rể tư nghe xong gật đầu: “Có nghiêm trọng không? Là bác sĩ nào phụ trách?”
Lục Hạ nói thẳng: “Là bác sĩ Khương, tình hình cụ thể em cũng không rõ lắm, bạn cùng phòng của em có chút lo lắng, sợ để lại di chứng, đứa bé mới bảy tuổi thôi.”
Anh rể tư nghe xong hiểu rõ: “Đừng vội, để anh đi xem, kỹ thuật của bác sĩ Khương rất tốt, cậu ấy nếu nói không có việc gì thì hẳn là không có việc gì đâu.”
Nói xong liền trực tiếp đi vào tìm hiểu tình hình với bác sĩ Khương.
Mà lúc này Đàm Vân Phương tựa hồ cũng mới phản ứng lại, không nghĩ tới Lục Hạ ở bệnh viện còn có người quen, vẫn là anh rể của cô, ngay sau đó cảm kích nhìn về phía cô.
Lục Hạ nở nụ cười khẳng định với cô ấy: “Yên tâm, có anh rể tư ở đây, hẳn là có thể biết rõ ràng tình hình.”
