Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 348: Bi Kịch Của Tạ Vân Vân, Sự Thật Đau Lòng Được Hé Lộ
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:23
Lúc này Diệp Nam đối mặt với ánh mắt tò mò của mọi người, thế nhưng lại úp mở: “Hôm nay Lý Hoa không tới đi học, các cậu có phát hiện không?”
Đường Viện lập tức gật gật đầu: “Phát hiện, không biết tình huống như thế nào, chẳng lẽ việc này có liên quan đến cậu ta?”
Nghe cô ấy hỏi như vậy, những người khác đều thấy hứng thú. Chẳng lẽ việc này thật sự có liên quan đến người bọn họ quen biết?
Chỉ thấy Diệp Nam ánh mắt phức tạp gật gật đầu.
“Việc này đích xác có liên quan đến cậu ta, hơn nữa Lý Hoa tối hôm qua đã bị công an mang đi.”
“Cái gì?!”
Nghe được cậu ta bị công an mang đi, mọi người giật nảy mình!
Lục Hạ kinh ngạc nói: “Sao lại thế… Không phải là cậu ta gi·ết người chứ?”
Diệp Nam lắc lắc đầu: “Tuy rằng không có trực tiếp gi·ết người, nhưng cũng không khác biệt lắm.”
“Rốt cuộc là sao lại thế này?!” Dư Vãn tò mò hỏi.
Những người khác cũng khẩn trương nhìn về phía Diệp Nam.
Sau đó Diệp Nam liền thở dài một hơi: “Haizz, việc này tớ cũng hôm nay mới vừa biết, vẫn là có liên quan đến người nhảy lầu kia. Các cậu khẳng định đoán không được cô ấy là ai, thế nhưng lại là người chúng ta quen biết!”
“Hả? Chúng ta quen biết, chẳng lẽ là bạn học cùng lớp?” Đàm Vân Phương nghĩ nghĩ, ng·ay sau đó lại lắc lắc đầu: “Không đúng a, hôm nay bạn học trừ bỏ Lý Hoa đều tới đủ, không thiếu người nào a!”
Diệp Nam lắc lắc đầu: “Không phải sinh viên trường chúng ta.”
Mà Lục Hạ nghe đến đó sắc mặt trắng nhợt, trong đầu cô có chút ấn tượng, lúc ấy người nọ hình như để tóc dài, cho nên là một cô gái, lại liên tưởng đến chuyện xảy ra với Lý Hoa khoảng thời gian trước.
Vì thế cô suy đoán nói: “Là…… Tạ Vân Vân?”
Những người khác trong phòng ngủ nghe được lời này thì sửng sốt, theo sau có chút không thể tin được, sao lại có thể là cô ta?
Nhưng Diệp Nam lại gật đầu: “Cậu đoán được? Đúng, chính là cô ta!”
“Trời ạ!”
Những người khác biết được tin này, trong lúc nhất thời đều kinh ngạc đến mức nói không ra lời.
Vẫn là cô bé học muội Hồ Thúy Hoa đang hóng chuyện ở bên cạnh tò mò hỏi: “Tạ Vân Vân là ai? Các chị đều quen biết sao?”
Chuyện học kỳ một đã qua lâu như vậy, trước kia chuyện Tạ Quế Phương bị mạo danh thay thế mọi người đều không thảo luận nhiều, cho nên Hồ Thúy Hoa còn chưa biết cô ta.
Vì thế Lục Hạ liền giải thích cho cô bé một chút về thân phận của Tạ Vân Vân, sau đó lại nói: “Cô ấy trước kia là bạn cùng phòng của bọn chị, nằm ở đúng cái giường của em đấy.”
Nói xong lại có chút hối hận, xảy ra việc này, cô bé sẽ không sợ hãi chứ?
Sau đó liền thấy Hồ Thúy Hoa nghe xong kinh ngạc một chút, liền cảm thán nói: “Vậy cô ta cũng thật hư a! Bất quá cái người mạo danh thay thế này đi rồi, em là người từng bị mạo danh thay thế lại vào ở, cũng thật trùng hợp!”
Xem trọng điểm chú ý của cô bé nằm ở chỗ này, không có sợ hãi, Lục Hạ mới yên tâm.
Sau đó liền nghe Đàm Vân Phương sắc mặt phức tạp hỏi: “Sao lại là cô ta? Tại sao cô ta lại muốn làm như vậy?”
Đúng vậy, việc này mọi người đều khá tò mò. Rốt cuộc Tạ Vân Vân tuy rằng làm chuyện sai trái, nhưng dù sao cũng là một mạng người, lại đã từng cùng các nàng sống chung lâu như vậy, đột nhiên c·hết theo cách này, tâm trạng các nàng vẫn là thực phức tạp.
Mà lúc này Lục Hạ đột nhiên nghĩ đến chuyện Diệp Nam nói phía trước: “Cho nên việc này có liên quan đến Lý Hoa? Cô ta là do Lý Hoa gi·ết?”
Diệp Nam lắc lắc đầu: “Không phải, cô ấy hẳn là t·ự s·át. Lúc cô ấy nhảy xuống thì Lý Hoa còn ở phòng ngủ, không có mặt ở hiện trường, cho nên hẳn là không phải cậu ta!”
“Vậy tại sao Lý Hoa lại bị bắt?”
Diệp Nam thở dài một hơi: “Bởi vì Tạ Vân Vân trước khi nhảy xuống đã để lại một bức thư tuyệt mệnh. Đương nhiên, quan trọng nhất còn không phải cái này. Trừ bỏ di thư, ở trên sân thượng, cũng chính là vị trí cô ấy nhảy lầu, còn có một đứa bé mới sinh, là một bé gái. Chờ công an phát hiện thì thân thể đứa bé đã đông cứng…”
“Cái gì?…”
Mọi người trong phòng ngủ nghe đến đó lại là kinh ngạc không thôi.
Trời ạ, cho nên đứa bé kia cũng đã c·hết?
Lục Hạ cùng Đàm Vân Phương đều là những người đã làm mẹ, nghe được một sinh mệnh nhỏ bé cứ như vậy không còn, trong lòng đều rất khổ sở. Đặc biệt là Lục Hạ, cô hiện tại lại đang mang thai, nghe được việc này theo bản năng liền sờ sờ bụng, vì đứa bé vô tội kia mà đau lòng.
“Cho nên rốt cuộc là chuyện như thế nào? Đứa bé là do Tạ Vân Vân gi·ết, hay là đặt ở đó không ai quản nên c·hết rét?”
Diệp Nam lắc lắc đầu: “Không rõ lắm, bất quá khả năng người sau rất lớn. Theo nhà trường điều tra, cô ấy hẳn là từ tối hôm trước liền trốn ở sân thượng, đêm đó vừa lúc trời còn đổ tuyết.
Người lớn ở đó cả đêm đều sẽ lạnh, huống chi vẫn là một đứa trẻ mới sinh.
Mà trong di thư cô ấy cũng nói, muốn đứa bé cùng cô ấy cùng nhau đi.”
Những người khác nghe xong đều có chút trầm mặc.
“Cho nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mới làm cô ấy quyết tuyệt muốn mang đứa bé cùng c·hết như vậy?”
