Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 357: Tin Vui Của Đàm Vân Phương, Diệp Nam Quyết Định Kết Hôn
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:24
Này nhưng làm cô đau lòng không thôi. Chờ anh lại lần nữa riêng làm canh gà ngon cho cô, Lục Hạ liền chia cho anh một bát, yêu cầu anh cần thiết ăn hết.
Hơn nữa nói: “Anh nếu là thân thể mệt muốn c.h.ế.t rồi, còn như thế nào chăm sóc em a!”
Giang Quân Mạc nghe xong bất đắc dĩ, chỉ có thể ăn.
Lục Hạ lúc này mới yên tâm.
……
Thời gian trôi qua thật sự nhanh, đảo mắt đã khai giảng được một tháng.
Mà lúc này, phòng ngủ 306 đột nhiên truyền đến một cái tin tức tốt.
Chính là câu chuyện Đàm Vân Phương viết rốt cuộc cũng được tòa soạn tạp chí đăng tải!
Kỳ thật từ lúc trước nghe Diệp Nam nói có thể dựa vào viết lách để kiếm tiền, Đàm Vân Phương liền vẫn luôn không ngừng b.út.
Bắt đầu còn thử gửi không ít bài viết cho các tòa soạn báo lớn, sau lại đều bị từ chối. Cô ấy dần dần phát hiện chính mình kỳ thật không thích hợp viết văn chương trên báo chí, quá chính thức, mà cô ấy viết lại đều là tham khảo khuôn mẫu của người khác, không có gì ý tưởng cá nhân.
Khả năng đây là nguyên nhân cô ấy vẫn luôn bị từ chối.
Vì thế cô ấy trực tiếp từ bỏ báo xã, bắt đầu chuyển sang gửi cho tòa soạn tạp chí.
Mà lần này cô ấy cũng không có bị lập tức từ chối, nhưng bởi vì là người mới, văn chương của cô ấy cũng không làm tạp chí xã hài lòng, nhưng biên tập lại cảm thấy câu chuyện cô ấy viết có tính dẻo.
Sau lại trải qua biên tập vài lần trợ giúp sửa chữa, lần này văn chương của cô ấy rốt cuộc thành công được đăng.
Lần này Đàm Vân Phương lấy chính mình làm nguyên mẫu viết chuyện xưa, cuối cùng bị tạp chí xã thu nhận sử dụng vào kỳ mới nhất của 《Câu chuyện hội》.
Lục Hạ cùng mọi người biết được thì vì cô ấy mà cao hứng, cũng sôi nổi tỏ vẻ ủng hộ, mỗi người đều đi mua mấy quyển, lấy về đọc một chút.
Câu chuyện cô ấy viết là truyện dài kỳ.
Tên là 《Sau khi dầm mưa, tôi vẫn tin tưởng cầu vồng》.
Lúc sau liền ở thời điểm cô ấy cho rằng sinh hoạt sẽ cứ như vậy làm từng bước đi xuống, lại ở thời kỳ chuyển biến xuất hiện hai con đường bất đồng: gả chồng cùng xuống nông thôn.
Cô ấy không chút do dự lựa chọn xuống nông thôn, sau đó đầy cõi lòng chờ mong rời đi cái gia đình làm cô ấy áp lực, đi tới phương bắc xa xôi, mà chờ đợi cô ấy lại là một cái hố sâu khác……
Lục Hạ nhìn văn tự của cô ấy, thực kinh ngạc, bởi vì toàn bộ bài văn đã cho người ta một loại cảm giác thực áp lực, lại làm người cảm nhận được nữ chính đối với sinh hoạt hướng tới.
Có chút mâu thuẫn, nhưng đây là cuộc sống.
Lại kết hợp đề mục cùng trải nghiệm của chính Đàm Vân Phương, không khó đoán được, nửa đoạn trước của câu chuyện này đều là cái nhạc dạo này, rồi sau đó nửa đoạn còn lại là chuyện cô ấy rốt cuộc thoát khỏi cuộc hôn nhân trói buộc, sau đó nương cơ hội khôi phục thi đại học mà thi vào đại học.
Mà văn tự phía sau khẳng định là tràn ngập ánh mặt trời.
Nghĩ đến đây, Lục Hạ không cấm đối với cô ấy tâm sinh bội phục, viết thật tốt a!
Những người khác trong phòng ngủ xem xong cũng nói như vậy.
“Viết thật tốt quá, tớ xem đều thật là khó chịu, nghĩ muốn chạy nhanh rời đi cái nhà kia. Chính là từ kết cục chương 1 trong bài có thể nhìn ra được, cô ấy xuống nông thôn xong sinh hoạt cũng không dễ dàng, tớ đều vì cô ấy lo lắng……” Đường Viện xem qua xong nói.
Đàm Vân Phương nghe xong có chút ngượng ngùng: “Kỳ thật hành văn của tớ bình thường thôi. Phía trước viết vài cái chuyện xưa, biên tập đều nói không được, không có gì chân tình thật cảm. Sau lại chị ấy xem tớ còn rất kiên trì, liền nói với tớ, nếu tớ thật sự không biết dùng văn tự biểu đạt tình cảm như thế nào, liền viết chuyện xưa của chính mình trước.
Vì thế tớ mới động b.út đem chuyện xưa của chính mình viết ra.
Mà các cậu nhìn thấy trừ bỏ tên cùng tớ không giống nhau, mặt khác không sai biệt lắm đều là trải nghiệm của tớ, chẳng qua tớ không giống nữ chính kiên cường như vậy.
Tớ từng không ngừng một lần hỏng mất, cũng không chỉ một lần đầy cõi lòng hy vọng, lại bị từ bỏ. Có thể nói, nhân vật chính trong truyện, thái độ của cô ấy là điều tớ hâm mộ, nhưng tớ lúc ấy không có làm được.”
Những người khác nghe xong đều đặc biệt đau lòng.
Dư Vãn thấy thế mở miệng an ủi nói: “Nhưng cậu hiện tại làm đã thực tốt rồi, bọn họ dù sao cũng là người nhà của cậu, cậu chờ mong quá cũng bình thường, không tính làm sai, đây là nhân chi thường tình.”
“Đúng vậy.”
Lục Hạ cũng gật gật đầu: “Hơn nữa bất luận trải nghiệm nào cũng đều là một đoạn tài phú quý giá. Tớ tin tưởng, cậu hiện tại nếu đem tính cách nữ chính viết thành như vậy, liền tỏ vẻ nếu hiện tại cho cậu trở lại lúc trước, cậu khẳng định cũng sẽ có điều thay đổi. Đương nhiên, nếu không trải qua, cậu vĩnh viễn không biết nên làm như thế nào.”
“Đúng vậy, đúng vậy!” Dư Vãn tán thành nói: “Huống chi liền bởi vì những trải nghiệm đó mới làm cậu viết ra câu chuyện hay như vậy, cũng không tính là sống uổng phí.”
Đàm Vân Phương nghe đến đó cũng cười: “Các cậu nói rất đúng, chuyện quá khứ đều đã qua, đó là một bộ phận nhân sinh của tớ, tớ không nên hối hận. Như vậy cũng khá tốt, ít nhất nguyên nhân chính là vì đã trải qua những cái đó, tớ hiện tại mới hiểu nên sống vì chính mình như thế nào.”
