Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 390: Những Đứa Trẻ Lớn Dần Và Kế Hoạch Cho Tương Lai

Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:29

“Cũng ổn, dù sao thời gian chăm sóc con cái vẫn có. Rốt cuộc em cho dù hỗ trợ cũng đều là cuối tuần mới đi, ngày thường em chỉ cần chỉ huy đối tác làm là được. Cô ấy tuy rằng tự mình không biết làm, nhưng ấn theo lời em nói mà làm chắc là được chứ?”

Lục Hạ nghe anh nói xong thì ngẫm nghĩ, cũng đúng, đến lúc đó cô chỉ cần động miệng, việc cần làm thì giao cho Diệp Lâm là tốt rồi.

Như vậy các cô phân công rõ ràng cũng sẽ không chậm trễ quá nhiều thời gian.

Nghĩ như vậy, Lục Hạ liền thả lỏng không ít.

“Vậy được, vậy em sẽ làm.”

Lục Hạ đưa ra quyết định xong lại nhìn về phía Giang Quân Mạc: “Bất quá tiền tiết kiệm trong nhà lần này phỏng chừng lại muốn lấy ra không ít.”

Giang Quân Mạc không thèm để ý lắc đầu: “Em quyết định là được, nếu là không đủ, chỗ anh còn có, bản vẽ của bọn anh được chọn xong, nhà trường cũng cho một khoản tiền thưởng.”

Lục Hạ cười lắc đầu: “Đủ rồi, em cũng sẽ không dốc hết vốn liếng mà không chừa lại chút nào, không dùng đến nhiều như vậy đâu.”

Giang Quân Mạc nghe xong liền không nói thêm gì nữa.

Mấy đứa nhỏ gần đây có khả năng đã quen mỗi ngày chỉ có sáng, trưa, chiều được uống sữa mẹ, ngày thường uống sữa bột, hiện tại đã sẽ không khóc nháo nữa, bảo mẫu Tôn thẩm mới tới chăm sóc cũng rất tốt.

Chính là tiền sữa bột cho ba đứa nhỏ là một khoản chi tiêu không nhỏ.

Cũng may người trong nhà sợ bọn nhỏ không đủ uống, không có việc gì liền mua mang tới, mấy người chị cũng thường xuyên sẽ gửi qua, nên vợ chồng cô không cần tự mình mua.

Mấy đứa nhỏ ăn no ngủ kỹ, lớn lên cũng rất nhanh, hiện tại cái đầu đều không nhỏ.

Tuy rằng còn bé, nhưng tính cách cũng đều có thể nhìn ra được một ít.

Thật ra trong mấy đứa nhỏ, Khang Khang có tính cách giống Giang Quân Mạc nhất, ổn trọng, nghe lời, từ khi sinh ra đã rất ít khóc, đặc biệt dễ nuôi.

Bất quá mấy đứa nhỏ sinh ba này thì tương đối khiến người ta sốt ruột.

Bé hai ngây ngốc, nhìn không khôn khéo bằng bé ba. Cụ thể biểu hiện ở chỗ mỗi lần bé ba đói bụng đều sẽ chọc bé hai trước, làm bé hai khóc, sau đó chính mình lại đi theo gào hai tiếng, thế là có cái ăn.

Mới đầu nhìn thấy cảnh này, Lục Hạ còn cảm thấy buồn cười, nhưng sau vài lần, cô liền phát hiện nguyên lai thằng bé muốn ăn sữa trước nên mới cố ý bắt nạt anh hai.

Bởi vì trước đó mỗi lần thấy bé hai khóc, Lục Hạ đều cho bé ba ăn trước, để nó khóc đủ rồi mới cho ăn, cũng sợ lúc nó đang khóc mà ăn sẽ bị sặc.

Bất quá chờ sau khi phát hiện ra mánh khóe này, cô liền không làm như vậy nữa, vì thế bé ba cũng không tiếp tục chiêu đó, đói bụng liền tự mình khóc.

Thật đúng là nhiều tâm nhãn, bé tí tẹo đã biết chơi tâm tư.

Đến nỗi bé tư, đó chính là một cô nương kiều khí, người trong nhà nếu là ôm các anh trước, con bé sẽ khóc. Ăn không đủ, cũng khóc. Mặc kệ cái gì không hài lòng đều khóc.

Con bé càng khóc, Giang Quân Mạc cùng người trong nhà liền càng đau lòng, bắt đầu ôm dỗ, nuôi chiều đến mức con bé càng ngày càng nhõng nhẽo.

Lục Hạ nói vài câu cũng vô dụng, ai bảo trong nhà chỉ có mỗi một tiểu nha đầu này đâu.

Lục Hạ thấy con bé trước mắt vẫn còn là trẻ con nên thôi, chờ lớn một chút nếu còn như vậy thì kiên quyết không được, không thể để con bé dưỡng thành tính tình bá đạo.

Bất quá nói tóm lại, mấy đứa nhỏ vẫn rất được người trong nhà yêu thích.

Đặc biệt là Khang Khang, mỗi lần tan học về nhà chuyện thứ nhất chính là đi xem các em, hận không thể bọn nó lập tức lớn lên để cùng chơi với cậu bé, ở trường học ngày nào cậu cũng khoe khoang mình có em trai em gái.

Làm cho mấy bạn nhỏ khác hâm mộ không thôi, sôi nổi về nhà cũng đòi cha mẹ sinh thêm em bé, gây ra rất nhiều chuyện dở khóc dở cười……

Nếu quyết định phải làm, Lục Hạ cũng không chậm trễ, tìm thời gian liền cùng Diệp Lâm thương nghị công việc mở cửa hàng sắp tới.

Diệp Lâm biết cô đồng ý thì rất vui mừng, kinh hỉ nhảy cẫng lên, sau đó vung tay lên tỏ vẻ hết thảy đều nghe cô, cô ấy chỉ cần nghe chỉ huy là được.

Lục Hạ đương nhiên không tính toán làm như vậy, nếu là hai người hùn vốn làm ăn thì không có đạo lý một người định đoạt, huống chi sau này việc phụ trách cửa hàng vẫn phải dựa vào Diệp Lâm, bản thân cô khẳng định không có thời gian.

Vì thế cô bắt đầu lôi kéo Diệp Lâm giải thích cặn kẽ nên làm như thế nào.

Tiền đầu tư của Lục Hạ sau khi đưa cho Tề Kiêu vẫn còn dư lại một nửa, nhưng lần này nàng không tính toán lấy ra hết, rốt cuộc thẩm mỹ viện không giống cửa hàng đồ điện yêu cầu chi phí cao như vậy.

Cho nên cô chỉ lấy ra một bộ phận để đầu tư, cứ như vậy cũng so với vốn ban đầu của Diệp Lâm nhiều hơn không ít.

Nhà Diệp Lâm chỉ là gia đình công nhân bình thường, người trong nhà tuy rằng đồng ý cho cô ấy tự mình lập nghiệp, nhưng sự ủng hộ cũng không nhiều lắm, rốt cuộc cô ấy còn có một anh trai và một em trai.

Mà tiền trong tay Diệp Lâm cũng không có bao nhiêu, đều đã lấy ra hết.

Lục Hạ cũng không chê ít, cổ phần cũng không cho quá thấp, cuối cùng sau khi thương nghị quyết định: Cô chiếm 50%, Diệp Lâm 40%, chia cho Chung sư phụ 10%, xem như góp vốn bằng kỹ thuật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.