Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 394: Báo Công An, Nghi Ngờ Bị Bọn Buôn Người Bắt Cóc
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:29
Lục Hạ nghe xong, trong lòng có dự cảm rất xấu, tổng cảm thấy Đường Viện khả năng đã xảy ra chuyện.
Trong lòng cũng có chút sốt ruột, không biết nên làm chút gì cho phải, cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đang nghĩ ngợi xem có nên đi ra ngoài hỏi thăm một chút hay không.
Kết quả liền thấy Đàm Vân Phương, Dư Vãn còn có Hồ Thúy Hoa đã trở lại.
Xem mấy người đồng dạng thần sắc nghiêm túc, Lục Hạ trong lòng liền lộp bộp một tiếng.
Lúc này liền nghe Diệp Nam hỏi: “Thế nào, cố vấn học tập tìm các cậu nói gì đó?”
Hồ Thúy Hoa cùng Dư Vãn nghe được cô ấy hỏi chuyện thì há miệng thở dốc, không biết nên nói như thế nào mới tốt.
Vẫn là Đàm Vân Phương mở miệng, sau đó trực tiếp ném xuống một quả b.o.m lớn: “Đường Viện mất tích!”
“Cái gì?”
“Có ý gì? Như thế nào lại mất tích?”
Lục Hạ cùng Diệp Nam cùng nhau thốt lên.
Đàm Vân Phương giống như rất mệt mỏi, nói tiếp lời Dư Vãn: “Chúng tớ mới từ đồn công an trở về, nhà trường đã báo cảnh sát, cậu ấy thật sự mất tích!”
“Rốt cuộc là sao lại thế này?” Lục Hạ không nghĩ tới tình huống nghiêm trọng như vậy, gấp đến độ không chịu được.
Dư Vãn lúc này hốc mắt đỏ hoe, ngày thường dù có tùy tiện thế nào thì lúc này cũng sợ hãi.
Cô ấy nghẹn ngào nói: “Cụ thể không biết, chỉ là nghe cố vấn học tập nói thầy ấy tìm người đã hỏi ra bạn trai của Đường Viện. Người nọ nói lúc ấy bọn họ thật sự là đi hẹn hò, chẳng qua nửa đường cãi nhau, Đường Viện liền bỏ lại anh ta đi trước.
Chờ anh ta đuổi theo ra thì Đường Viện đã không thấy đâu, anh ta cho rằng cậu ấy bắt xe về trường rồi, sau đó liền không gặp lại cậu ấy nữa.
Sáng hôm nay trường chúng ta điều tra qua đi cảm thấy sự tình không nhỏ, liền báo công an, chúng tớ đều bị gọi lên hỏi chuyện, lại giúp đỡ tìm cả một buổi sáng.”
Lục Hạ và Diệp Nam nghe thấy quá trình này đều có chút trầm mặc, người đang yên đang lành như thế nào lại không thấy tăm hơi đâu?
“Hu hu, oa……” Đột nhiên một tiếng khóc rất lớn truyền đến, còn tê tâm liệt phế.
Người khóc chính là Hồ Thúy Hoa, cô ấy một bên khóc còn một bên tự trách nói: “Đều…… hu hu, đều tại tớ! Nếu không phải tớ nghĩ sai, liền sẽ không chậm trễ lâu như vậy thời gian hu hu……”
Lục Hạ cùng mọi người nghe xong lời này nhìn nhau một cái, cũng không biết nên khuyên như thế nào.
Nếu ấn theo lời bạn trai Đường Viện nói, cậu ấy thật sự là thứ bảy liền đã trở lại, kia hẳn là chính là khi đó đã xảy ra chuyện, nhưng Hồ Thúy Hoa vẫn luôn không cảm thấy không đúng, thẳng đến khi Dư Vãn quay lại trường mới phát hiện.
Này cũng quá vô tâm đi.
Lúc này liền nghe Diệp Nam hỏi: “Cậu ấy buổi tối không trở về cậu liền không cảm thấy không thích hợp sao?”
Hồ Thúy Hoa nức nở hai tiếng nói: “Tớ…… Lớp chúng ta cũng có người có đối tượng, nghe nói bọn họ mỗi cuối tuần đều sẽ đi bên ngoài ở, Đường Viện cũng là đi gặp đối tượng, tớ cũng tưởng……”
Cho rằng cậu ấy cũng cùng đối tượng đi ở bên ngoài?
Lục Hạ cùng mọi người nghe xong cũng không biết nên nói cái gì cho phải, trách Hồ Thúy Hoa đi, việc này thật đúng là cùng cô ấy không quan hệ, rốt cuộc cô ấy vẫn luôn tùy tiện, suy nghĩ sự tình cũng đơn giản, khả năng thật liền nghĩ như vậy.
Haizz, chỉ có thể nói mọi người đều chưa ý thức được sẽ phát sinh loại sự tình này.
Nữ sinh viên đang yên lành liền thật sự mất tích, trong chuyện này sẽ phát sinh chút cái gì, Lục Hạ cũng không dám nghĩ tới.
Vì thế chạy nhanh hỏi Đàm Vân Phương các cô ấy: “Vậy các cậu hôm nay tìm thế nào rồi? Đồn công an bên kia nói như thế nào?”
Đàm Vân Phương lắc đầu: “Cụ thể còn chưa có kết luận, nhưng bạn trai Đường Viện bên kia nói hẳn là sự thật, bởi vì anh ta có nhân chứng.
Anh ta cùng Đường Viện tách ra xong liền hối hận, thấy cô ấy đã đi rồi liền muốn đi Cửa hàng Bách hóa mua món quà để nhận lỗi. Trùng hợp gặp được bạn cùng phòng, hai người mua xong đồ liền cùng nhau đi về, nghĩ để cô ấy bình phục cảm xúc một chút, ngày hôm sau lại đến tìm cô ấy.
Kết quả ngày hôm sau anh ta chưa kịp ra cửa, liền đuổi kịp lúc cố vấn học tập trường mình có việc tìm anh ta, nên không tới được……”
Lục Hạ nghe xong đều không biết nên nói cái gì cho phải, việc này cũng quá trùng hợp!
“Vậy người nhà Đường Viện đã biết chưa?”
“Đã biết, cố vấn học tập đã gọi điện thoại cho bọn họ.”
Lục Hạ nghe xong lại thở dài một hơi, trong phòng cũng một trận trầm mặc.
Lúc sau liền nghe Đàm Vân Phương lại nói: “Xảy ra việc này tớ cũng nghe không vào bài giảng, tớ tính toán buổi chiều tiếp tục đi ra ngoài tìm xem sao.”
Lục Hạ cùng những người khác cũng đi theo gật đầu: “Chúng tớ cũng cùng đi.”
Lúc này liền nghe Dư Vãn nói: “Đúng rồi, Lục Hạ, cậu hôm nay như thế nào không về nhà, không cần cho con b.ú sao?”
Lục Hạ nghe xong lời này mới phản ứng lại, cô đem Giang Quân Mạc quên mất!
Từ khi không bận nữa, Giang Quân Mạc buổi trưa lại bắt đầu cùng cô về nhà, lúc này phỏng chừng còn ở phòng học chờ cô đâu.
Vì thế cùng bạn cùng phòng ước định thời gian xong, cô liền chạy nhanh đi ra ngoài.
