Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 406: Bí Mật Động Trời, Con Gái Của Tô Mạn
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:31
Chẳng qua địa chỉ là ở trong một cái hẻm nhỏ, bên trong bài trí cũng thực phục cổ.
Ngay cả tên quán cà phê đều rất có đặc sắc Trung Hoa.
Cà phê Song Hỷ.
Chờ Lục Hạ ngồi xuống, nhìn thấy cà phê được đựng trong cái ca tráng men có chữ Hỷ đỏ thẫm đặc sắc thì đã thực bình tĩnh.
Phỏng chừng cửa hàng này trừ bỏ cà phê ở ngoài, đều là đặc sắc Trung Hoa chính tông.
Tô Mạn nhìn đến ánh mắt của cô liền cười giới thiệu: “Ông chủ quán cà phê đã từng là một vị giáo sư du học Mỹ, sau lại xuống nông thôn mười năm, sau khi trở về cảnh còn người mất, cũng không có người nhà, từ chối công việc quốc gia sắp xếp, sau đó liền mở quán cà phê này.
Sở dĩ trang hoàng thành như vậy cũng là vì hoài niệm, bất quá cà phê nơi này hương vị cũng không tệ lắm, cô có thể nếm thử.”
Lục Hạ gật đầu, uống một ngụm, không có cảm giác gì. Mặc kệ là kiếp trước hay kiếp này, cô đối với loại thú vui tiểu tư sản này cũng chưa có cảm giác gì, cũng uống không ra tốt xấu, chỉ coi nó như đồ uống thức đêm mà dùng.
“Hương vị thế nào?”
Nghe được Tô Mạn hỏi chuyện, Lục Hạ không hảo ý lắc đầu: “Tôi không hay uống cà phê, không biết có ngon hay không.”
Tô Mạn hiểu rõ, ở trong lòng cô ấy, Lục Hạ là người bản địa của niên đại này, không uống qua cà phê thực bình thường, hơn nữa giống nhau người lần đầu tiên uống đều uống không quen, cô không cảm thấy khó uống liền không tồi.
Vì thế Tô Mạn cười cười nói: “Không thích uống cũng không có việc gì. Tôi còn gọi điểm tâm, đợi chút có thể ăn một ít.”
Lục Hạ gật đầu, không có từ chối.
Chờ điểm tâm bưng lên, Lục Hạ ăn một miếng nhưng thật ra thực thích.
Không giống với điểm tâm có thể mua được ở Cửa hàng Bách hóa hiện tại, nơi này bán thế nhưng là các loại bánh kem nhỏ, hương vị thực tốt.
Thật là không uổng phí cái giá đắt đỏ như vậy.
Quả nhiên tiền nào của nấy.
Lục Hạ nghĩ sau này có thể mang Giang Quân Mạc tới nếm thử, phỏng chừng anh cũng sẽ thích.
Tô Mạn xem cô ăn điểm tâm vui vẻ, nhưng thật ra cười, sau đó hai người liền trò chuyện.
Lục Hạ vốn tưởng rằng Tô Mạn tìm cô ra là có việc muốn nói, không nghĩ tới nói đông nói tây đợi nửa ngày cũng không nghe được mục đích gì.
Ngay lúc cô cho rằng chính mình đã đoán sai, Tô Mạn rốt cuộc mở miệng.
“Chúng ta cùng nhau xuống nông thôn, hiện tại chỉ có cô cùng chồng cô sống tốt nhất, nhi nữ song toàn, hôn nhân hạnh phúc, thật tốt a!”
Nghe được ngữ khí hâm mộ như vậy của Tô Mạn, Lục Hạ còn có chút ngoài ý muốn, cô không nghĩ tới làm ‘nữ chính’ như cô ấy cũng sẽ hâm mộ người khác.
Vì thế cười cười nói: “Kỳ thật mọi người sống đều không tồi, cô thì không cần nói, sự nghiệp thành công, làm ăn lớn như vậy, ngay cả tôi đều hâm mộ.
Chính là Tôn Thắng Nam bọn họ sống cũng rất không tồi.
Tôn Thắng Nam hai năm nay lại sinh một đứa con, là con trai, hiện tại cũng nhi nữ song toàn, Lưu Quân cũng làm buôn bán, tuy rằng không kiếm quá nhiều, nhưng cũng cơm áo không lo.
Những người khác tôi biết cũng mỗi người đều sống không tồi, cho nên mọi người đều sinh hoạt thực tốt.”
Tô Mạn nghe cô nói như vậy cũng cười: “Cô cùng bọn họ còn liên lạc a?”
“Cũng không có, chỉ cùng Tôn Thắng Nam còn có Thẩm Thanh Thanh ngẫu nhiên viết thư, nhưng hiện tại mọi người đều bận, tin tức cũng không nhiều lắm.”
Tô Mạn gật đầu: “Vậy thì nhân duyên của cô tương đối tốt, tôi cùng mọi người đều không liên lạc.”
Lục Hạ cười cười, không nói thêm cái gì. Đồng dạng là người xuyên việt, rốt cuộc so với sự cao lãnh của Tô Mạn, cô thật sự hòa nhập hơn một chút. Hơn nữa cô hiện tại cũng có thể nghĩ đến ở nông thôn khi đó Tô Mạn hẳn là không đem bọn họ để ở trong lòng đi, bằng không cũng sẽ không không muốn cùng bọn họ có giao thoa gì.
Tô Mạn cũng không có ý gì khác, chính là cảm khái một chút, sau đó lại đột nhiên nói một câu: “Trước đó các cô hẳn là nhìn thấy Cố Hướng Nam đi? Anh ấy lại tới tìm tôi.”
Lục Hạ gật đầu, sau đó vẫn là không nhịn được hỏi ra: “Cho nên các người là hòa hảo sao?”
Tô Mạn triều cô cười cười, cũng không giấu giếm, lắc đầu: “Tạm thời không có…”
“Tạm thời?”
“Ừ, bởi vì tôi cũng không biết sau này có thể hay không cùng anh ấy tái hợp.”
“Ngạch……” Lục Hạ nghe đến đó có chút ngoài ý muốn, cho nên cô ấy vẫn là có ý tái hợp.
Lục Hạ theo bản năng liền muốn hỏi vì cái gì, kết quả Tô Mạn lại không nói, mà là đột nhiên lấy ra một tấm ảnh chụp đưa cho cô...
“Cô xem con bé đáng yêu không?”
Lục Hạ nhận lấy vừa thấy, người trong ảnh chụp là một em bé, hẳn là bé gái, thoạt nhìn rất nhỏ, bộ dáng hơn một tuổi, mày rậm mắt to, cười thực vui vẻ.
Lục Hạ sau khi làm mẹ, đối với trẻ con liền không có sức chống cự, theo bản năng cũng lộ ra nụ cười.
“Đáng yêu, thật đáng yêu a, đây là con của ai vậy? Thật xinh đẹp, sau khi lớn lên khẳng định là một tiểu mỹ nữ.”
Tô Mạn nghe cô nói như vậy cũng cười: “Cảm ơn lời khen, đây là con gái tôi.”
“……”
“…… Cái gì?”
Lục Hạ hoài nghi là lỗ tai mình nghe lầm, nháy mắt ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía Tô Mạn.
