Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 443: Nỗi Lo Lắng Về Tương Lai Và Cuộc Gặp Gỡ Trong Tù
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:37
Kết quả buổi tối khi ăn cơm phát hiện trên bàn ăn tất cả đều là màu xanh lục, tức khắc khổ mặt, vừa muốn làm nũng nói muốn ăn thịt.
Liền nghe Lục Hạ nói: “Chỗ rau này không ăn thì phải vứt đi, như vậy quá lãng phí, cho nên chúng ta cần thiết phải ăn hết trước khi chúng bị hỏng.
Chỗ này đều là do các con tự mình hái, sẽ không phải là không muốn ăn chứ? Hơn nữa mẹ và ba còn có bà Tôn đều giúp đỡ ăn cùng đâu!”
Mấy đứa nhỏ nghe xong, cũng không dám lại có câu oán hận gì, chỉ có thể vẻ mặt đau khổ ăn hai ngày rau dưa, ăn đến mặt đều xanh mét mới ăn xong.
Cũng rốt cuộc lại lần nữa nhớ đời, về sau không dám loạn nhổ rau dưa.
Giang Quân Mạc tan tầm về nghe nói việc này, lúc này xem cách xử lý của Lục Hạ cũng chưa nói cái gì, yên lặng đi theo ăn rau dưa.
Bất quá buổi tối trước khi ngủ, thấy tâm trạng Lục Hạ vẫn không tốt lắm, cho rằng cô bị chọc giận.
Vì thế buông quyển sách trong tay xuống, an ủi nói: “Trẻ con còn nhỏ, bọn nó quậy phá chút cũng bình thường, về sau phạm lỗi em trừng phạt là được, chờ thêm mấy năm bọn nó lớn lên phỏng chừng liền nghe lời.”
Lục Hạ nghe xong lời anh nói cười cười: “Em biết, trẻ con đều như vậy, em không chấp nhặt với bọn nó.”
“Vậy thì làm sao? Là chuyện bên thẩm mỹ viện sao?”
Lục Hạ lắc đầu: “Không phải, bên kia cũng không có việc gì.”
Nói rồi thấy Giang Quân Mạc lo lắng, liền giải thích: “Cũng là liên quan đến bọn trẻ. Hôm nay em đột nhiên nhớ tới Khang Khang nói về sau lớn lên muốn đi bộ đội, nhưng em nhớ rõ tham gia quân ngũ cũng cần thẩm tra, nếu tra tam đại trực hệ, như vậy cha mẹ Lục gia cũng là ông bà ngoại của bọn trẻ, về sau bọn nó mặc kệ là làm quan hay là tham gia quân ngũ, có phải hay không cũng sẽ chịu ảnh hưởng a?”
Giang Quân Mạc trước đó còn chưa nghĩ đến điều này, bởi vì hiện tại quốc gia thẩm tra kỳ thật còn chưa có quy định rõ ràng là tam đại trực hệ, chỉ là sẽ tra thân thuộc gần gũi xem chính trị diện mạo cùng tác phong hay không có ảnh hưởng.
“Hẳn là không có việc gì đi? Khang Khang cùng ông bà ngoại trên danh nghĩa cũng chưa từng gặp mặt, càng không chung sống, hẳn là sẽ không có ảnh hưởng.”
Lục Hạ nghe xong thở dài một hơi, những việc này tuy rằng bọn họ biết là như vậy, nhưng người khác không biết a, đến lúc đó thẩm tra cũng sẽ không suy xét có hay không chung sống, tình cảm thế nào, bọn họ chỉ biết suy xét có hay không huyết thống quan hệ.
Nếu là mấy năm gần đây thì hẳn là không có việc gì, rốt cuộc hiện tại còn chưa có quy định pháp luật rõ ràng.
Hơn nữa có Giang gia hỗ trợ, hẳn là có thể tránh khỏi ảnh hưởng.
Nhưng Lục Hạ nhớ không rõ quy định xét duyệt tam đại này là ban hành năm nào, hình như là cuối thập niên 90, nếu đến lúc đó vừa vặn đuổi kịp lúc Khang Khang hoặc là mấy đứa nhỏ khác lựa chọn tiền đồ thì không hay.
Cho nên vẫn là không thể ôm tâm lý may mắn, cô phải nghĩ cách xem việc này giải quyết như thế nào.
Nhưng nghĩ cũng biết không dễ giải quyết, rốt cuộc huyết thống quan hệ không thể cắt đứt, đoạn tuyệt quan hệ cũng vô dụng.
Cho nên trong lúc nhất thời Lục Hạ cảm thấy khó xử.
Bất quá vì không để Giang Quân Mạc lo lắng, cô không biểu hiện ra ngoài.
Chỉ là trong lòng vẫn một khắc cũng không buông lỏng việc tìm kiếm phương pháp giải quyết.
Nhưng mà sự tình thực mau liền có chuyển cơ.
Hôm nay, anh rể hai gọi điện thoại cho cô, nói là cha mẹ Lục gia trong tù muốn gặp cô.
Vốn dĩ Lục Hạ không quá muốn gặp bọn họ, rốt cuộc lúc này cô hận không thể không quen biết bọn họ, sao có thể muốn lại cùng bọn họ có giao thoa gì.
Nhưng nghĩ tới tình huống cô lo lắng trước đó, vì thế vẫn quyết định gặp bọn họ một lần.
Giang Quân Mạc đang đi làm, Lục Hạ nghe điện thoại xong cũng không chờ anh về, liền trực tiếp đi Cục Công an.
Đến nơi thì anh rể hai đã chờ ở đó, nhìn thấy cô liền giải thích: “Bọn họ sắp sửa bị đưa đến tỉnh khác thụ án, hơn nữa sẽ bị tách ra khỏi con trai út Lục Đông đến những nơi quản hạt khác nhau, anh đoán bọn họ tìm em cũng là vì nguyên nhân này.”
Lục Hạ nghe xong gật đầu: “Em biết rồi, cảm ơn nhị tỷ phu.”
Anh rể hai lắc đầu, bảo người đưa cô vào trong.
Lúc này thăm tù không phức tạp như đời sau, chỉ là một gian phòng ở giữa có song sắt, hai bên đều có cảnh ngục giám sát, bọn họ liền cách song sắt nói chuyện.
Cha mẹ Lục gia trải qua chuyến này tiều tụy không ít, nhìn cũng già đi rất nhiều, bất quá nhìn thấy cô vẫn rất kích động.
Mẹ Lục càng là nói thẳng: “Lão nhị à, mẹ và cha con sắp bị đưa đi rồi, em trai con bên kia về sau con chiếu cố nhiều một chút nhé.”
Lục Hạ nghe xong nghi hoặc nhìn bà ta một cái: “Tại sao lại tìm tôi? Bà biết rõ tôi và các người không thân, sao không tìm Lục Thu? Rốt cuộc bọn họ là song sinh, cô ấy hẳn là sẽ không mặc kệ.”
“Nó là một giáo viên tiểu học thì giúp được cái gì?!” Mẹ Lục nghe cô hỏi như vậy không chút suy nghĩ nói: “Nó gả cho nhà kia cũng là gia đình bình thường, không giúp được gì đâu, về sau em trai con còn phải dựa vào con!”.
