Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 450: Cuộc Chiến Cặp Sách Và Nỗi Lòng Người Mẹ Vụng Về
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:38
Sau khi trở về cô liền đi tìm lớp trưởng, dù sao cũng là bạn học cũ, dù sao cũng phải lên tiếng chào hỏi.
Đến nơi thì cố vấn học tập trước kia cũng ở đó, bất quá chào hỏi với cô xong liền rời đi.
Lục Hạ sau đó liền ngồi xuống cùng lớp trưởng nói chuyện phiếm, biết được cậu ấy sẽ là cố vấn học tập của khóa sinh viên năm nhất này, cũng biết Lục Hạ sẽ dạy bọn họ tiếng Anh.
Hai người đều cảm thấy rất kỳ diệu.
Lại nghe cậu ấy kể chuyện tình hình gần đây, nhà lớp trưởng không phải người Kinh Thành bản địa, lần này thành công ở lại trường, cậu ấy dùng thời gian nghỉ hè đem vợ con đều đón lên, trước mắt đã yên ổn, con cái cũng tìm được trường học tốt.
Lục Hạ hỏi qua mới biết được con lớn nhất của cậu ấy đã học cấp hai, cũng phải, lớp trưởng đều 33 tuổi rồi, con lớn như vậy cũng bình thường.
Hai người trò chuyện một lát về công việc, Lục Hạ liền tiếp tục trở về văn phòng soạn giáo án.
Chờ buổi chiều tan tầm, mới bắt xe về nhà.
Biết cô là ngày đầu tiên đi làm, Giang Quân Mạc so với cô còn khẩn trương hơn, sau khi trở về liền hỏi cô: “Thế nào, ngày đầu tiên đi làm có thể thích ứng không?”
Lục Hạ cười cười nói: “Không có gì không thích ứng, đồng nghiệp đều là thầy cô giáo cũ, đều quen biết, lại nói hiện tại học sinh lại chưa khai giảng, em cũng không lên lớp, liền ở văn phòng soạn giáo án.”
Nghe cô nói như vậy, Giang Quân Mạc thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Vậy là tốt rồi.”
Lục Hạ thấy anh như vậy bật cười, cũng không lại nói việc này, mà là hỏi: “Khang Khang sắp khai giảng rồi nhỉ? Đều chuẩn bị xong chưa?”
“Không có gì chuẩn bị, chờ đến lúc đó chúng ta cùng nhau đưa con đi báo danh là được,”
Lục Hạ gật đầu: “Ba đứa còn lại đi nhà trẻ anh tính thế nào, là đưa đến nhà trẻ của đơn vị chúng ta sao?”
Đại học Bắc Kinh của Lục Hạ cùng Viện Thiết kế của Giang Quân Mạc đều có nhà trẻ, chẳng qua khoảng cách chỗ bọn họ ở có chút xa.
Giang Quân Mạc nghe xong cô nói, nghĩ nghĩ bảo: “Đầu ngõ chúng ta cũng có một cái nhà trẻ, là do khu phố mở, anh lúc về có đi xem qua, cảm giác cũng không tồi, trẻ con quanh đây đều ở đó. Anh cảm thấy hay là cứ đưa bọn nó đến đó thử xem sao, qua lại đón đưa cũng tiện, chờ bọn nó lên mẫu giáo lớn rồi tính sau.”
Lục Hạ nghĩ nghĩ gật đầu: “Vậy cứ như thế đi, bằng không mỗi ngày mang mấy đứa nhỏ ra cửa cũng không quá tiện.”
Nếu quyết định xong, Lục Hạ cũng không chậm trễ, ngày hôm sau tan tầm liền đi nhà trẻ hỏi thăm một chút, đồng thời cũng quan sát hoàn cảnh của bọn họ.
Tuy rằng là do khu phố mở, nhưng bên trong nhà trẻ rất sạch sẽ, cô giáo phụ trách trông nom cũng thoạt nhìn rất ôn hòa có kiên nhẫn.
Lục Hạ thấy thế hài lòng không ít, lúc này cùng người phụ trách nói chuyện xong, cũng đóng tiền, định ngày mai liền đem ba đứa nhỏ đưa tới.
Bằng không bọn họ không ở nhà, bọn trẻ lớn rồi, mỗi ngày chạy tới chạy lui, thím Tôn một người trông nom cũng rất mệt.
Biết được bọn nó sắp được đi nhà trẻ, mấy đứa nhỏ đặc biệt cao hứng.
Bởi vì bọn nó đã sớm hâm mộ anh cả mỗi ngày đều có thể đi học.
Đối với bọn nó mà nói, đi học chính là có thể đi ra ngoài chơi.
Cho nên mấy đứa nhỏ hưng phấn nhảy cẫng lên.
Kết quả cao hứng qua đi lại bắt đầu làm yêu sách, một hai phải nháo Lục Hạ chuẩn bị cặp sách cho bọn nó.
Lục Hạ không đồng ý, bọn nó đến sách còn không có, muốn cặp sách làm cái gì?
Kết quả bọn nó khóc lóc ỉ ôi chính là không buông tha.
Khang Khang thấy có chút đau lòng, liền đề nghị: “Hay là đem cái cũ trước kia của con cho các em?”
Cậu bé khai giảng liền học tiểu học, Lục Hạ mấy ngày hôm trước liền mua cho cậu bé cái cặp sách mới, cái cũ liền để đó không dùng.
Lục Hạ nghe xong lắc đầu: “Con chỉ có một cái đó, cho ai bây giờ, cho đứa này thì hai đứa kia khẳng định cũng không chịu.”
Khang Khang vừa nghe cũng phải, cau mày không biết nên làm cái gì bây giờ.
Lục Hạ thấy chỉ có thể thỏa hiệp: “Được rồi, việc này con cũng đừng quản, đêm nay mẹ thức đêm làm cặp sách cho bọn nó là được.”
Nói rồi liền về phòng tìm ra một ít vải.
Bảo Giang Quân Mạc cùng thím Tôn giúp đỡ cắt.
Kỳ thật làm cặp sách không khó, hơn nữa bọn nó còn nhỏ, cũng dùng không bao nhiêu vải, nhưng Lục Hạ tay nghề không tốt, cứ việc Giang Quân Mạc cùng thím Tôn đã dạy cô làm như thế nào, nhưng làm ra thành phẩm vẫn là bị bọn nhỏ ghét bỏ.
Cái Giang Quân Mạc cùng thím Tôn làm bị lão tam cùng lão tứ cướp đi rồi.
Còn lại lão nhị mắt trông mong nhìn cặp sách chỉnh tề trong tay bọn nó, lại nhìn cái cặp sách nhăn nhúm Lục Hạ làm còn thừa lại, há miệng thở dốc, nhìn về phía ba ba.
Kết quả liền nghe Giang Quân Mạc nghiêm trang nói: “Mẹ con tốn cả đêm làm cặp sách cho con, con có phải hay không nên cảm ơn mẹ?”
Lão nhị lại nhìn cái cặp sách, sau đó nhìn Lục Hạ, cuối cùng đều sắp khóc, chỉ có thể đeo cặp sách lên, ủy khuất ba ba nói câu: “Cảm ơn mẹ.”
Bộ dáng miễn cưỡng chấp nhận này xem Lục Hạ đều rất hụt hẫng. Haizz, đứa nhỏ này chính là quá khờ, toàn bị em trai em gái bắt nạt.
