Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 530: Chị Dâu Họ Lợi Dụng, Giang Quân Mạc Ra Tay
Cập nhật lúc: 13/01/2026 07:05
Buổi tối trở về nói chuyện này với Giang Quân Mạc còn cảm thấy kỳ quái: “Anh nói xem anh họ như thế nào liền đồng ý để chị ấy sinh thêm đứa nữa chứ?”
Giang Quân Mạc nghe xong trầm mặc: “Anh họ sẽ không đồng ý, anh đoán hẳn là chị dâu đã làm cái gì đó.”
Lục Hạ nghe xong cũng liền không nói cái gì nữa.
Vài ngày sau, bác gái cả liền đón chị dâu họ cùng Chanh Chanh về tới nơi.
Vào lúc ban đêm, Lục Hạ tan tầm xong cũng đi gặp các cô ấy một lần.
Chị dâu họ vẫn là dáng vẻ lạnh lùng, chẳng qua có thể là m.a.n.g t.h.a.i xong phản ứng quá lớn, lăn lộn sắc mặt không tốt lắm, cũng gầy đi không ít.
Thấy Lục Hạ mang lại đây không ít đồ bổ dưỡng.
Chị dâu họ cũng khó được lộ ra cái tươi cười, nhưng mở miệng lại là: “Nghe nói em dâu lại mở một cái tiệm cơm, đồ ăn bên trong rất ngon, hôm nào chị phải đi nếm thử mới được.”
Lục Hạ nghe xong cười cười: “Chị dâu cứ việc đi, tiền cơm tính cho em.”
Vốn dĩ Lục Hạ không đem việc này để ở trong lòng, nhưng sau đó nhận được điện thoại của Vương Thu Dĩnh, nói là chị dâu họ của cô đã tới, nhưng không hẹn trước, Lục Hạ liền bảo bọn họ sắp xếp chị ấy vào phòng bao VIP cô giữ lại.
Cũng may quán cơm mỗi ngày mua đồ ăn thời điểm vì để ngừa vạn nhất đều sẽ mua nhiều hơn chút.
Việc này Lục Hạ vốn dĩ không quá để ý, chỉ cho rằng chị ấy chỉ là tò mò thôi.
Kết quả chờ cuối tháng đi quán cơm, nghe nói chị ấy tháng này thế nhưng đi sáu lần, còn đều là ghi nợ vào sổ của cô.
Lục Hạ nghe xong cau mày, đảo không phải tiếc tiền, chính là cảm thấy chị ấy không phải thân thể không tốt sao? Như thế nào còn thường xuyên ra cửa như vậy.
Vì thế hỏi Vương Thu Dĩnh: “Là chị ấy tự mình tới sao?”
Vương Thu Dĩnh lắc đầu: “Chỉ có lần đầu tiên là tự mình tới, sau lại đều là đi cùng người khác, thoạt nhìn hẳn là bạn bè!”
Lục Hạ nghe xong kinh ngạc, quê quán chị dâu họ không ở nơi này a, ở Kinh Thành lấy đâu ra bạn bè?
Bất quá lúc này cô cũng không truy cứu sâu, mà là trước lấy tiền ra thanh toán hóa đơn tháng này.
Tuy rằng là tiệm cơm của chính mình, nhưng bởi vì liên quan đến việc chia lợi nhuận và tính toán doanh thu sau này, chính cô tiêu phí cũng phải trả tiền.
Trả tiền xong, lại hỏi tình hình buôn bán tháng này của quán cơm, sau khi trở về liền đem việc này nói cho Giang Quân Mạc.
Giang Quân Mạc nghe xong cau mày, tình huống nhà bọn họ đặc thù, giống nhau rất ít khi cùng người khác đi lại quá thân cận, dễ dàng bị người ta nắm thóp.
Cho nên việc này thật đúng là phải hảo hảo tra xét.
Sau đó, Giang Quân Mạc liền tìm người hỏi thăm một chút, kết quả hỏi ra được làm Lục Hạ cũng không biết nói cái gì cho phải.
Hóa ra, chị dâu họ sau khi trở về, bởi vì không cần đi làm, mỗi ngày Chanh Chanh cũng có thím Vương giúp đỡ chăm sóc, nhưng thật ra nhẹ nhàng không ít, hơn nữa trong nhà vì chăm sóc chị ấy, ăn uống rất tốt, thân thể cũng khỏe hơn không ít.
Nhưng bởi vì bác gái cả các cô ấy ngày thường muốn đi làm, chị ấy chính mình ở nhà đợi nhàm chán, liền sẽ đi ra ngoài dạo một dạo.
Ông nội Giang sợ chị ấy không quen thuộc Kinh Thành, liền để cảnh vệ viên của ông là Tiểu Trương tới đưa đón chị ấy.
Đúng vậy, Tiểu Vu trước kia nhiệm vụ kết thúc đã về bộ đội, người mới tới gọi là Tiểu Trương, là một người trẻ tuổi hay cười.
Tiểu Trương lái xe đưa chị dâu họ đi dạo một vòng Kinh Thành sau chị ấy lại cảm thấy không có ý nghĩa gì.
Cũng là lúc này đi quán cơm của Lục Hạ ăn một bữa cơm.
Sau đó chị ấy liền thử kết giao với các nhà khác trong đại viện, không biết có phải hay không nghĩ mở rộng nhân mạch.
Nhưng người trong đại viện cũng có vòng giao tế của chính mình, chị ấy tính tình lạnh lùng, cũng không thảo hỉ, cho nên người ta cũng không thích cùng chị ấy kết giao.
Lúc này, chị ấy không biết nghe được ai nói một câu, bảo là tiệm ăn tại gia Lục Hạ mở ở Kinh Thành rất có danh tiếng, giá cả đắt đỏ thì không nói, muốn đi ăn một bữa còn phải đặt trước, bằng không có tiền cũng ăn không được.
Chị dâu họ nghe xong liền nảy ra chủ ý, sau đó khi gặp mặt mọi người lần nữa, liền nói có thể mời các cô ấy đi tiệm ăn tại gia ăn cơm.
Mọi người nghe xong vốn dĩ có chút do dự, rốt cuộc vị trí nơi đó khó đặt bao nhiêu bọn họ là biết đến.
Nhưng chị dâu họ vỗ n.g.ự.c bảo đảm, nói Lục Hạ là em dâu chị ấy, chị ấy khi nào đi đều có chỗ.
Cứ như vậy, người ta bán tín bán nghi đi theo một lần.
Kết quả đi liền phát hiện chị ấy nói chính là sự thật, không chỉ có chỗ, mà còn là phòng bao lớn hơn tốt hơn.
Dựa vào cái này, chị dâu họ cũng thuận lợi đ.á.n.h vào vòng tròn của bọn họ, ngẫu nhiên sẽ mang theo mọi người cùng đi ăn cơm, dù sao không cần chính mình tiêu tiền.
Mà Vương Thu Dĩnh sở dĩ không nhận ra, là bởi vì cô ấy gả đi ra ngoài sớm, những người đi lại cùng chị dâu họ phần lớn đều là con dâu mới gả vào đại viện sau này.
Lục Hạ nghe xong thật là không biết nói cái gì cho phải.
Đây là lấy đồ của cô để làm quà lấy lòng?
Cô nghe xong đều muốn cười, thật là như thế nào cũng không nghĩ tới chị dâu họ cái người có dáng vẻ không dính khói lửa phàm tục kia, sẽ là tính cách như vậy.
