Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 64: Lục Hạ Ra Tay Dạy Dỗ Kẻ Lưu Manh Trong Thôn
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:12
Chỗ này bình thường sẽ không có ai qua lại. Lục Hạ đi đến đây xong rõ ràng cảm giác người phía sau bám theo càng gần hơn.
Mãi đến khi cảm giác kẻ đó đã không còn kiêng dè gì mà lao về phía mình, Lục Hạ trực tiếp vòng tay ra sau sọt (thật ra là lấy từ không gian), rút ra một cây gậy gỗ.
Xoay người liền hung hăng phang tới.
“Ái ui!”
Gậy gỗ đập thẳng vào trán kẻ tới, trực tiếp đ.á.n.h cho hắn choáng váng, ngửa đầu ngã vật xuống đất, kêu la oai oái.
Lục Hạ cũng không nương tay, bởi vì lúc này cô đã nhận ra kẻ đó là ai.
Vì thế lại vung gậy gỗ lên hung hăng đ.á.n.h xuống.
Mấy gậy này trực tiếp quất vào người hắn, đ.á.n.h cho hắn ôm đầu lăn lộn đầy đất.
Lục Hạ nhìn cái bộ dạng hèn hạ của hắn, nâng chân lên hung hăng đá vào chỗ hiểm trên người hắn.
“A!”
Kẻ nằm trên đất đau đớn hét lên t.h.ả.m thiết, nhưng Lục Hạ vẫn chưa hả giận.
Vừa muốn nhấc chân đá tiếp, liền nghe được bên cạnh truyền đến một giọng nói.
“Đạp thêm cái nữa là hắn phế luôn đấy!”
Lục Hạ quay đầu nhìn lại, là Giang Quân Mạc.
“Sao anh lại tới đây?”
“Tôi nghe thấy tiếng động, nhìn thấy là cô nên chạy qua.”
Lục Hạ hiểu là anh sợ cô gặp nguy hiểm, trong lòng cảm thấy ấm áp. Dù sao thân thể Giang Quân Mạc vừa nhìn đã biết không tốt, chắc sức lực còn chẳng bằng cô đâu, thế mà còn nghĩ tới chuyện giúp cô.
Nghĩ vậy, tâm trạng đang táo bạo của Lục Hạ thoáng bình ổn lại chút, lại nhìn về phía kẻ nằm dưới đất.
Người này cô vừa nhìn đã nhận ra ngay, chính là tên lưu manh Trần Nhị chuyên ăn không ngồi rồi trong thôn.
Lục Hạ vốn nghĩ đời này nếu hắn không tới trêu chọc cô thì sẽ tha cho hắn một mạng, không ngờ hắn vẫn cứ sán tới.
Thật muốn đá thêm một cước cho hắn phế luôn, nhưng lúc này Giang Quân Mạc cũng ở đây, cô không tiện hạ độc thủ.
Hơn nữa Trần Nhị dù có tệ hại thế nào cũng là người trong thôn, lại là con trai độc đinh của nhà họ Trần, làm căng quá thì sau này cô ở trong thôn cũng khó sống.
Cho nên tuy rằng không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể dừng lại ở đây.
Vì thế Lục Hạ lạnh mặt nhìn Trần Nhị đang nằm dưới đất hỏi: “Nói, mày lén lút đi theo bà cô đây làm gì?”
Trần Nhị trước đó bị một gậy đ.á.n.h cho đầu váng mắt hoa, trên người lại bị quất rất nhiều cái, hiện tại cả người đau không chịu nổi.
Nghe thấy cô mở miệng, hắn vội vàng xin tha:
“Tôi sai rồi, tôi không dám nữa, bà cô tha cho tôi đi.”
Nhưng Lục Hạ vẫn không d.a.o động, lại hung hăng quất một cái lên người hắn: “Thành thật trả lời, nói, vì sao đi theo tao!”
“Ái ui! Nói, tôi nói là được chứ gì, đừng đ.á.n.h nữa, đau quá!”
Lục Hạ lúc này mới khoanh tay trước n.g.ự.c, lạnh mặt nói: “Vậy mày nói đi.”
Trần Nhị ngẩng đầu trộm nhìn Lục Hạ một cái, trên người không tự chủ được run lên, có chút hối hận vì đã trêu chọc cô. Không ngờ người phụ nữ nhìn có vẻ nhu nhược này lại bạo lực như vậy.
Cũng may là chưa cưới về nhà, bằng không hắn chịu sao nổi.
Lục Hạ thấy hắn lén lút ngước mắt nhìn mình, tròng mắt xoay tròn, không biết đang tính toán cái gì, tay cầm gậy gỗ lại giơ lên, định cho hắn thêm một gậy.
Trần Nhị thấy thế vội vàng nói: “Đừng, đừng đ.á.n.h, tôi nói tôi nói! Là có người bảo tôi đi theo cô!”
Lục Hạ nhíu mày: “Là ai? Bảo mày đi theo tao làm gì?”
Trần Nhị bị cô dọa sợ, lúc này cũng không dám giấu giếm, đem những gì mình biết khai ra hết.
“Là một nữ thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức của các cô, hình như họ Trang. Cô ta bảo tôi đi theo cô, tìm cơ hội hủy hoại sự trong sạch của cô, như vậy tôi có thể cưới cô về nhà.”
Lục Hạ nghe xong trong lòng sững sờ. Họ Trang? Là Trang Hồng Mai?
Sắc mặt cô nháy mắt lạnh băng, trong lòng có chút không thể tin được.
Cô biết Trang Hồng Mai thích nhắm vào cô, nhưng ngày thường cũng chỉ là ngoài miệng nói vài câu, sau lại bị cô dọa cho vài lần, đã không dám ho he gì nữa. Lục Hạ vốn tưởng cô ta đã biết sợ rồi.
Không ngờ hiện tại cô ta thế mà lại tìm người hủy hoại cô.
Thật không ngờ cô ta lại tàn nhẫn như vậy!
Trần Nhị thấy sau khi mình nói xong Lục Hạ không mở miệng nữa, bèn dò hỏi: “Bà cô, tôi đem những gì biết nói hết rồi, các người có thể thả tôi đi chưa?”
Nhưng Lục Hạ lúc này còn đang suy nghĩ chuyện của Trang Hồng Mai, lạnh mặt không đáp lời.
Mà Giang Quân Mạc đứng phía sau thấy thế liền giúp đỡ mở miệng hỏi: “Thanh niên trí thức Trang tìm anh thì anh liền đồng ý sao? Cô ta không cho anh lợi ích gì à?”
Trần Nhị nghe xong theo bản năng che túi quần, nhưng nhìn thấy tay cầm gậy gỗ của Lục Hạ lại giơ lên, vội vàng nói: “Có cho, cô ta cho tôi năm đồng tiền. Tôi nghĩ vừa có tiền lấy lại vừa có vợ cưới, cho nên mới làm.”
Nói xong nhìn sắc mặt Lục Hạ càng đen hơn, cùng với bàn tay nắm c.h.ặ.t gậy gỗ, Trần Nhị vội vàng giải thích.
“Chuyện này cũng không trách tôi được a. Hơn nữa cho dù không phải tôi, cũng còn có người khác. Thanh niên trí thức Lục điều kiện không tồi, còn biết làm việc, trong thôn đã có vài gã độc thân để ý rồi. Bọn họ định giống như thằng Lưu cưới thanh niên trí thức Ngô ấy, đến lúc đó ép thanh niên trí thức Lục phải cưới đấy.”
