Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 8: Bán Công Việc, Gặp Lại Chàng Trai Ở Công Viên
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:02
Chỉ nghe nhà trai bình tĩnh nói: “Sao có thể gọi là ăn bám được? Cũng không ai quy định vợ chồng nhất thiết phải là đàn ông ra ngoài làm việc chứ? Tôi chỉ muốn tìm một người vợ có thể nuôi nổi tôi.”
Nhà gái nghe được hắn nói đương nhiên như vậy, phảng phất nghẹn họng, sự rung động trước đó không còn sót lại chút gì, sắc mặt thật khó coi.
Theo sau để lại câu “Bệnh thần kinh” liền bỏ chạy.
Lục Hạ rất nhanh liền nhìn thấy một cô gái mặc váy liền áo màu vàng chạy qua trước mặt nàng, trên khuôn mặt xinh đẹp còn treo vẻ tức giận.
Rất nhanh, nhân vật chính còn lại cũng đi đến trước mặt nàng.
Lục Hạ ngẩng đầu vừa thấy, sau đó trực tiếp liền kinh ngạc!
Trời ơi! Người này thật là người của thập niên 70 sao? Chẳng lẽ không phải tiểu thịt tươi thời hiện đại?
Không, hắn so với tiểu thịt tươi còn đẹp hơn!
Chỉ thấy hắn làn da trắng nõn, mắt một mí, mũi cao, môi như được tô son tự nhiên, trên má nhìn kỹ tựa hồ còn có một cái lúm đồng tiền.
Ôi trời ơi! Diện mạo này mỗi một chỗ đều hợp gu thẩm mỹ của nàng, làm nàng không khỏi nhìn thêm vài lần.
Dáng người cũng thật cao, chắc phải đến 1m80 đi, ở cái thời đại này cũng hiếm thấy!
Duy nhất có chút tiếc nuối chính là thân thể hắn có lẽ thật sự không tốt lắm, sắc mặt thoạt nhìn có điểm tái nhợt bất thường, trách không được mỗi tháng đều phải uống t.h.u.ố.c.
Bất quá xem hắn ăn mặc không tồi, có lẽ điều kiện gia đình hẳn là cũng khá tốt, cho nên cũng có thể nuôi nổi.
Nghĩ như vậy, vừa rồi hắn nói không muốn đi ra ngoài làm việc cũng có thể lý giải? Phi! Nghĩ nhiều rồi, quả nhiên là sắc đẹp làm mờ mắt.
Ở cái niên đại lao động là vinh quang nhất này, ý tưởng của hắn đích xác kỳ quặc, ngay cả Lục Hạ mang linh hồn thế kỷ 21 này đều không nhất định có thể tiếp thu.
Haizz, không thích hợp với nàng! Người quý giá như vậy nàng cũng nuôi không nổi, cứ đứng xa xa thưởng thức cảnh đẹp là tốt rồi!
Mà lúc này, người đàn ông kia giống như cũng chú ý tới tầm mắt của Lục Hạ, nhìn về phía nàng.
Đột nhiên không kịp phòng ngừa chạm mắt nhau làm Lục Hạ có chút ngượng ngùng, rốt cuộc nàng vừa rồi tuy rằng không phải cố ý nghe lén, nhưng cũng đã nghe được.
Bất quá người đàn ông kia cũng không có vẻ để ý, gật đầu với nàng một cái, liền chậm rãi rời đi.
Chờ đến khi không nhìn thấy bóng dáng hắn nữa, Lục Hạ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sau đó lại tự mình cười nhạo một chút, thật là, ở thế kỷ 21 soái ca nào mà chưa từng thấy qua, còn mê trai như vậy.
Bất quá lòng yêu cái đẹp, ai cũng có, nàng như vậy cũng bình thường.
Chờ nhạc đệm qua đi, nàng cũng liền không nghĩ chuyện này nữa, dù sao cũng không liên quan đến nàng.
Sau đó kế tiếp liền chuẩn bị đi trước hỏi thăm một chút chuyện công việc.
Nghĩ như vậy Lục Hạ cũng đi ra khỏi công viên, sau đó trực tiếp đi đến nhà máy bóng đèn.
Lúc này nhà máy vẫn đang trong giờ làm việc, Lục Hạ tới nơi liền đi loanh quanh ngoài cổng lớn hai vòng, bác bảo vệ nhìn thấy liền hỏi nàng tới làm gì.
Lục Hạ cười ngượng ngùng với bác ấy nói: “Bác ơi, cháu là nhân viên mới qua một thời gian nữa sẽ tới nhận việc, bởi vì thật vất vả mới có được công việc nên có chút kích động, cho nên đến xem trước ạ.”
Bác bảo vệ nhìn kỹ nàng, theo sau cười cười nói: “Khá tốt, bác nghe nói mấy ngày trước nhà máy tuyển công nhân, tuy rằng không truyền ra ngoài, nhưng cũng có hơn 100 người báo danh, cuối cùng chỉ tuyển năm người, không ngờ cô bé này lại giành được một suất.”
Lục Hạ nghe xong ngượng ngùng cười một chút, “Vận khí tốt thôi ạ.”
Bác bảo vệ nghe xong cũng gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, cũng không phải là vận khí tốt sao, dĩ vãng loại cơ hội này đâu có đến lượt người ngoài.
Lần này còn không phải do phó xưởng trưởng mới tới là bộ đội mới vừa chuyển ngành, cương trực công chính, mới nhất định phải dựa vào thực lực thi tuyển, mới làm cô bé này nhặt được món hời.
Rốt cuộc cô bé này vừa nhìn cách ăn mặc liền biết gia cảnh bình thường, có lẽ cũng không có quan hệ gì, bất quá có thể trổ hết tài năng, cũng là năng lực của nàng.
Cho nên bác bảo vệ cười cười nói: “Cũng là cháu có năng lực, nghe nói lần này ngay cả cháu gái của chủ nhiệm sản xuất cũng chưa thi đậu đâu!”
“Thật vậy ạ?”
Nghe đến đó ánh mắt Lục Hạ chợt lóe, sau đó lại tùy ý cùng bác bảo vệ trò chuyện vài câu, lại quanh co lòng vòng hỏi thăm về chuyện nhà chủ nhiệm sản xuất, lúc sau nhìn thấy sắp tan tầm liền rời đi.
Bất quá nàng cũng không đi bao xa, liền đi loanh quanh ở gần đó, mắt thấy nhà máy bắt đầu nghỉ trưa, mọi người lục tục đi ra, Lục Hạ mới chậm rãi đi về phía khu tập thể của nhà máy bóng đèn.
Vừa nãy nàng đã hỏi thăm một chút, biết được vị trí khu nhà tập thể.
Chờ tới nơi, lại hỏi thăm người ta nhà của chủ nhiệm sản xuất, sau đó liền gõ cửa.
Mở cửa là một người phụ nữ trung niên, nhìn dáng vẻ rất có uy nghiêm.
Lục Hạ lập tức đoán được thân phận của bà ấy, nghe nói vợ của chủ nhiệm sản xuất làm việc ở hội phụ nữ.
