Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng - Chương 95: Quân Thể Quyền, Bưu Kiện Từ Kinh Thành
Cập nhật lúc: 12/01/2026 02:18
Giang Quân Mạc thấy thế cười: “Yên tâm, tôi dạy cô trước, nếu chịu không nổi tôi sẽ dừng lại, sẽ không lấy thân thể của mình ra đùa giỡn.”
“Được!” Nghe anh nói như vậy Lục Hạ liền gật đầu đồng ý.
Sau đó cô cùng Giang Quân Mạc từng chút một học quân thể quyền.
Trọn bộ quân thể quyền cũng không khó, Lục Hạ học hai lần liền đại thể nắm được, sau đó chậm rãi luyện tập, thân thể cũng nóng lên. Lại nhìn sang Giang Quân Mạc, cũng đang chậm rãi luyện tập, không có vẻ gì là khó chịu, cô mới yên tâm.
Cho nên cuộc sống sau đó của hai người, ngoại trừ học tập, mỗi ngày buổi sáng thức dậy còn có thêm một hạng mục rèn luyện thân thể.
Còn đừng nói, rèn luyện như vậy mấy ngày, Lục Hạ cảm thấy thân thể cô đã thích ứng không ít với cái lạnh bên ngoài. Mà Giang Quân Mạc thế nhưng ngoài ý muốn kiên trì được, hơn nữa cảm giác luyện xong mỗi ngày ở bên ngoài cũng không còn sợ lạnh như trước.
Cho nên Lục Hạ biết được liền tính toán bảo anh cũng kiên trì rèn luyện.
Cùng Giang Quân Mạc ở chung càng lâu, cô liền phát hiện người này biết càng nhiều thứ.
Trong học tập, cái gì Lục Hạ không biết anh đều biết. Ngày thường ở trong nhà trừ bỏ nấu cơm, thế mà anh còn biết vá áo.
Mấy hôm trước Lục Hạ dọn củi lửa làm áo bị rách một đường, chính cô cũng quên mất, chờ lúc mặc lại liền phát hiện đã được anh khâu lại ngay ngắn.
Lục Hạ nhìn đường may của anh, tốt hơn cô nhiều. Nghe anh nói còn biết may quần áo, đều là chị gái dạy. Lục Hạ đều hoài nghi có phải chị gái anh coi anh như con gái mà nuôi hay không, so với cô còn hiền huệ hơn.
Cô cảm thấy chính mình khả năng nhặt được bảo bối rồi!
Không quá mấy ngày, hai người lại đi một chuyến lên thị trấn, trừ bỏ bổ sung chút thịt cho trong nhà, chính là đi lấy bưu kiện mà nhà họ Giang gửi cho bọn họ.
Lần này Lục Hạ vốn định tự mình đi, nhưng Giang Quân Mạc không đồng ý, khăng khăng nói chính mình thân thể đã tốt hơn nhiều, muốn ra ngoài đi dạo.
Lục Hạ nghĩ cả một mùa đông này nếu cứ bắt anh ở nhà mãi cũng rất đáng thương, hơn nữa gần đây sức khỏe anh xác thật tốt hơn không ít, cho nên liền để anh đi.
Cũng may lần này bưu kiện không tính là lớn, cho nên lấy xong rồi mua đồ vật, Lục Hạ ôm ngồi ở ghế sau, Giang Quân Mạc đạp xe rất nhanh trở về.
Lần này về đến nhà, mở bưu kiện ra vẫn là nhìn thấy thư trước. Hai người cùng nhau xem, trong thư bác cả nói đã nhận được ảnh chụp anh gửi về, người trong nhà đối với Lục Hạ rất hài lòng.
Còn dặn dò vợ chồng son bọn họ sống tốt, sau đó là một ít lời dặn dò của người nhà.
Mà trong bưu kiện gửi tới là t.h.u.ố.c điều dưỡng thân thể cho Giang Quân Mạc cùng một ít đồ bổ, còn có một ít đồ dùng qua mùa đông trong nhà chuẩn bị cho bọn họ, mũ, khăn quàng cổ linh tinh.
Cuối cùng còn có 20 đồng tiền cùng một ít phiếu.
Giang Quân Mạc trực tiếp đưa tiền giấy cho cô: “Cô cầm cất đi.”
Lục Hạ nhận lấy, nghĩ đến chuyện tiền tiêu vặt anh nói trước kia, hình như vẫn luôn chưa đưa cho anh, vì thế trực tiếp rút ra một tờ Đại đoàn kết đưa cho anh: “Cho anh tiền tiêu vặt này.”
Ai ngờ Giang Quân Mạc trực tiếp từ chối: “Không cần đưa cho tôi, tôi không có chỗ nào cần tiêu tiền, cần thì hỏi cô là được.”
Lục Hạ nghe xong cười: “Vậy trong tay anh cũng phải có chút tiền chứ, anh ngày nào cũng ở nhà làm việc, không trả lương cho anh tôi thấy áy náy lắm.”
Nói xong lời này, cô đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp mặt khi cô nghe được cuộc đối thoại kia, không nhịn được cười: “Ha ha ha……”
“Làm sao vậy?” Giang Quân Mạc không hiểu vì sao cô cười.
Lục Hạ cũng không giấu giếm: “Anh còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không?”
Giang Quân Mạc nghi hoặc: “Hẳn là không phải ở trên tàu hỏa chứ?”
Lục Hạ nhướng mày: “Vì sao nói như vậy?”
“Lúc trước ở trên tàu hỏa tôi nhìn thấy cô ánh mắt đầu tiên liền cảm thấy quen mắt, nhưng lại nhớ không nổi đã gặp ở đâu!”
Lục Hạ cười, cũng không úp mở: “Vậy anh còn nhớ rõ hơn mười ngày trước khi xuất phát ở công viên Bắc Hải không?”
Giang Quân Mạc nghe vậy nhíu mày, ngay sau đó nghĩ tới cái gì, hiểu ra nói: “Cô là vị nữ đồng chí lúc ấy à?”
Lục Hạ cười gật đầu: “Đúng, chính là vị nữ đồng chí nghe được cuộc đối thoại xem mắt của các người đấy!”
Giang Quân Mạc nghe vậy có chút ngượng ngùng, không nghĩ tới những lời đó trùng hợp lại bị Lục Hạ nghe được. Mở miệng liền muốn giải thích, lại không biết nên nói thế nào.
Lục Hạ nhìn ra anh không được tự nhiên, chủ động nói: “Yên tâm, tôi không để ý đâu. Tôi chỉ đột nhiên nhớ tới thôi. Lúc trước anh nói với vị nữ đồng chí kia là về sau sẽ chăm sóc gia đình, đồng dạng cũng là cống hiến cho gia đình, bảo cô ấy trả lương cho anh, còn rất thú vị, không nghĩ tới hiện tại liền thực hiện rồi.”
Giang Quân Mạc nghe xong càng xấu hổ.
“…… Cái kia, việc này kỳ thật không phải như thế!”
Lục Hạ chờ mong xem anh nói thế nào.
“Kỳ thật lúc trước tôi đã quyết định muốn xuống nông thôn, cho nên căn bản không muốn xem mắt, nhưng bác gái lúc ấy đã hẹn trước với người ta, vì thế tôi cũng không tiện từ chối, liền tìm cớ làm cô ấy biết khó mà lui.”
