Tn70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày - Chương 34: Hoàn Cảnh Gia Đình
Cập nhật lúc: 21/04/2026 16:05
“Anh về lúc nào vậy?”
“Sáng nay, xử lý xong công việc thì đến giờ này rồi.”
Đôi mắt hạnh của Tiêu Thanh Như khẽ cong lên, “Lần này đến, lại tìm anh trai tôi à?”
Hứa Mục Chu bật cười trầm thấp, “Là đến tìm em, đồng chí Tiêu, tôi có thể đến nhà ăn chực một bữa cơm không?”
Trước khi đi làm nhiệm vụ, Hứa Mục Chu đã mang đến nhà hai con cá, lúc đó mẹ Tiêu đã nói, đợi anh về sẽ nấu cơm cho anh ăn.
Lúc này Tiêu Thanh Như mới hiểu ra, người đàn ông này thật sự là tính toán từng bước một.
Đi một bước tính mười bước, đã sớm dự định xong nhiệm vụ kết thúc sẽ đến nhà cô ăn chực rồi.
Cô ho khan một tiếng giả vờ, “Anh không nói trước, chắc mẹ tôi chưa chuẩn bị cơm cho anh đâu.”
“Ừm, buổi trưa tôi đã gọi điện về nhà rồi.”
Hai chữ “về nhà” Hứa Mục Chu nói quá đỗi tự nhiên, Tiêu Thanh Như cũng không biết có phải do tâm lý của mình có vấn đề hay không, mà lại nghe ra được một tia thân mật trong đó.
“Nếu em không muốn tôi đi, vậy tôi đến phòng thông tin gọi điện cho bác gái, cứ nói là tôi có việc bận.”
Tiêu Thanh Như lườm anh một cái, “Hứa Mục Chu, anh đúng là một người đàn ông làm màu.”
Nói xong, cô rảo bước đi về phía nhà mình.
Hứa Mục Chu đuổi theo, “Vừa nãy quên nói, Thanh Như, mấy ngày nay tôi rất nhớ em, mục đích đến ăn chực cũng là để gặp em.”
Một rặng mây đỏ bay lên gò má Tiêu Thanh Như, cô không dám nhìn vào mắt Hứa Mục Chu, cúi đầu bước nhanh hơn.
Tiếng cười vui vẻ tràn ra từ khóe miệng anh, xem ra cô gái anh thích đã bắt đầu nhìn anh bằng con mắt khác rồi.
Hứa Mục Chu xoa xoa ngón tay, làm người quả thực nên thẳng thắn một chút.
Nếu anh cứ mãi ngập ngừng, không nói suy nghĩ thật cho Thanh Như biết, tiến triển giữa họ không thể nào nhanh như vậy được.
Anh đi theo sau Tiêu Thanh Như không xa không gần, cùng cô về nhà.
Hành động này giống như một loại tín hiệu, tất cả mọi người đều hiểu ngầm, mặc định hai người này đang quen nhau.
Vừa mới xem trò cười của nhà họ Giang xong, ngay sau đó lại thấy Hứa Mục Chu đi theo Tiêu Thanh Như về nhà, sự đối lập giữa hai gia đình quá mạnh mẽ, khiến người ta không khỏi thổn thức.
“Tiểu Hứa mau ngồi đi, đi làm nhiệm vụ vất vả rồi nhỉ? Bác có hầm một nồi canh thịt dê, tối nay ăn nhiều một chút nhé.”
“Bác gái, làm bác tốn kém rồi.”
“Ba của Thanh Như thích ăn món này nhất, nghe nói cháu sắp đến, ông ấy đặc biệt dặn bác hầm cho cháu ăn, đều là người nhà cả không cần khách sáo thế đâu.”
Nói xong, bà vội vàng bổ sung, “Cháu và Hoài Thư là bạn tốt, trong mắt bác gái, cháu cũng như nửa đứa con trai của bác, chẳng khác gì người nhà cả.”
Đúng là lạy ông tôi ở bụi này, Tiêu Thanh Như cầm túi xách, bất lực đi lên lầu.
Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy ưng ý.
Bà đích thân rót cho Hứa Mục Chu một cốc nước, “Cháu cứ ngồi chơi nhé, bác gái đi hấp bánh bao, lát nữa là ăn được rồi.”
“Cháu giúp bác.”
Vốn dĩ mẹ Tiêu định từ chối, nhưng nghĩ lại, bà phải thay con gái kiểm tra trước một chút.
Nếu Tiểu Hứa tứ chi không chăm chỉ, ngũ cốc không phân biệt được, thì phải dạy dỗ đàng hoàng, không thể sau này cứ để con gái mình xuống bếp mãi được.
Nếu thật sự không học được, thì phải xem thái độ của cậu ấy, xem là có lòng nhưng không có sức, hay là cố tình lười biếng.
Nếu là vế sau, cho dù người này có xuất sắc đến đâu, sự nghiệp có rực rỡ thế nào, bà cũng không đồng ý gả con gái cho cậu ấy.
“Được, vậy cháu phụ bác một tay nhé.”
“Vâng.”
Anh đặt áo khoác quân đội lên sô pha, rửa tay rồi vào bếp giúp đỡ.
Phòng của Tiêu Thanh Như nằm ở góc chéo phía trên nhà bếp, vừa mở cửa sổ là có thể nghe thấy tiếng nói chuyện bên dưới.
“Tiểu Hứa, hóa ra cháu còn biết nấu ăn nữa, thật không nhìn ra, tay nghề khá lắm.”
“Ba mẹ cháu làm việc trong nhà máy, buổi trưa cơ bản là không về nhà, năm tuổi cháu đã biết tự nấu ăn rồi ạ.”
“Nghe nói những người làm việc trong nhà máy đều ở khu nhà tập thể kiểu ống đó hả?”
“Cũng không hẳn ạ, nhà cháu ở tứ hợp viện.”
“Nhà cháu có anh chị em nào không?”
“Cháu là con một, lúc mẹ sinh cháu bị khó sinh, sau đó không sinh thêm đứa nào nữa.”
“Thế thì thật sự là chịu tội rồi, sau này các cháu phải hiếu thuận với ba mẹ cho tốt đấy.”
Khóe miệng Tiêu Thanh Như giật giật, cái gì gọi là “các cháu”?
Cuộc đối thoại dưới lầu vẫn đang tiếp tục, mẹ Tiêu đã hỏi thăm gần như tường tận chuyện nhà họ Hứa.
Còn Tiêu Thanh Như đứng bên cửa sổ, cũng nghe rõ mồn một.
Cô biết mình đã nảy sinh hảo cảm với Hứa Mục Chu rồi.
Nói ra cũng thật xấu hổ, hóa ra cô không hề chung tình như mình vẫn tưởng.
