Tn70 Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Với Người Chồng Lạnh Lùng Vô Cùng Mạnh Mẽ - Chương 48: Nuôi Heo Béo Tốt Mới Dễ Bề Làm Thịt
Cập nhật lúc: 05/02/2026 21:39
“Anh Xuân Lâm, sao anh có thời gian đến tìm em vậy.” Chu Chí Cương đạp xe băng qua đường, đến trước mặt Tưởng Xuân Lâm, chân chống xuống lề đường để giữ thăng bằng, vui mừng nhìn Tưởng Xuân Lâm.
Tưởng Xuân Lâm chỉ vào quán ăn quốc doanh cách đó không xa: “Vừa ăn vừa nói chuyện.”
Chu Chí Cương gật đầu, dắt xe đạp cùng Tưởng Xuân Lâm đi về phía quán ăn quốc doanh.
Chu Chí Cương thích ăn mì, Tưởng Xuân Lâm liền gọi hai bát mì, thêm hai món nguội, rồi nói với nhân viên: “Cho thêm một phần sườn xào chua ngọt, một phần chân giò kho, một bát cơm, lát nữa tôi mang đi.”
Nói xong, Tưởng Xuân Lâm mới nhớ ra mình không mang hộp cơm.
“Em có hộp cơm, ở trong túi đây.” Chu Chí Cương lấy hai cái hộp cơm từ trong chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội ra, “Đây là hộp mới nhà máy hôm nay phát, chưa dùng, em đang định mang về nhà, anh dùng đi.”
Nghe Chu Chí Cương nói là đồ mới, Tưởng Xuân Lâm vốn đang do dự liền đưa tay nhận lấy, hỏi mượn nước của nhân viên, rửa sạch hộp cơm rồi mới đưa cho nhân viên đựng thức ăn.
Chu Chí Cương nhìn đến ngây người: “Anh Xuân Lâm, anh cầu kỳ từ khi nào vậy.”
Tưởng Xuân Lâm không để ý đến Chu Chí Cương, cùng anh ngồi vào bàn đợi cơm.
“Anh Xuân Lâm, có phải anh có chuyện tìm em không?” Chu Chí Cương uống một ngụm nước hỏi.
Tưởng Xuân Lâm là người không bao giờ ngồi yên, mỗi ngày đều có việc làm không hết, làm gì có thời gian rảnh rỗi tìm anh tán gẫu.
“Nhà máy các cậu có tuyển người không?” Tưởng Xuân Lâm hỏi, “Tôi dùng tiền mua cũng được.”
Tưởng Xuân Lâm nói thêm: “Hoặc là, có ai muốn bán suất làm việc không?”
Chu Chí Cương kinh ngạc nhìn anh: “Anh tìm việc cho ai?”
“Cho tôi.” Vừa hay nhân viên ở quầy gọi họ, Tưởng Xuân Lâm đứng dậy mang mì và đồ nguội lại.
Anh đẩy một bát mì đến trước mặt Chu Chí Cương: “Ăn đi.”
Làm việc cả buổi sáng, Chu Chí Cương đã sớm đói, ăn mấy miếng mì, lúc này mới tiếp tục câu hỏi lúc nãy: “Trước đây nhà máy tuyển người, em bảo anh đến ứng tuyển anh nhất quyết không chịu, bây giờ sao lại nghĩ thông rồi?”
Tưởng Xuân Lâm nuốt miếng mì trong miệng, nhớ đến khuôn mặt xinh xắn của Thẩm Thanh Hà, khẽ mở môi: “Bây giờ muốn có việc làm rồi, còn cơ hội không?”
“Nhà máy bây giờ không tuyển người, chiều em đi hỏi thăm xem có ai muốn bán suất làm việc không.” Chu Chí Cương suy nghĩ rồi nói.
Doanh nghiệp nhà nước khó vào, nhưng không phải ai cũng thích làm việc trong biên chế.
“Cảm ơn!” Tưởng Xuân Lâm nâng cốc chạm vào cốc của Chu Chí Cương, “Tôi lấy nước thay rượu, hôm khác dẫn vợ tôi qua mời cậu ăn cơm.”
Phụt!
Chu Chí Cương vừa uống một ngụm nước, nghe vậy liền phun ra hết, anh vội quay đầu đi mới không phun vào người Tưởng Xuân Lâm.
Anh không kịp lau vệt nước trên khóe miệng, kinh ngạc trừng mắt: “Anh kết hôn khi nào?”
“Nửa tháng trước.” Tưởng Xuân Lâm bình thản gắp một đũa mì cho vào miệng, nhưng khóe miệng lại bất giác cong lên.
Chu Chí Cương kinh ngạc há hốc miệng: “Không phải chứ, nửa tháng trước chúng ta không phải vừa mới gặp nhau sao, em cũng không nghe anh nói sắp kết hôn, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tưởng Xuân Lâm không tiện nói Thẩm Thanh Hà bị mẹ cô dùng nợ gán cho nhà họ Tưởng, nói qua loa: “Thời gian gấp quá nên không nói với cậu.”
“Anh Xuân Lâm, anh như vậy là không được rồi.” Bát mì trước mặt Chu Chí Cương cũng không còn thơm nữa, anh nhìn Tưởng Xuân Lâm với vẻ oán trách, “Tình nghĩa của chúng ta là gì, năm đó nếu không có anh, cỏ trên mộ em bây giờ đã mọc cao hơn em rồi, anh kết hôn mà không nói cho em biết?
Sao vậy? Là chê em ăn nhiều, ăn sập nhà anh à?
Hay là sợ lúc ngồi cỗ người cùng bàn với em không ăn no?”
“Không làm cỗ.” Tưởng Xuân Lâm gắp cho Chu Chí Cương một đũa thức ăn, “Chuyện hơi phức tạp, một lúc không nói rõ được, cậu đừng hỏi nữa, tóm lại cậu biết tôi kết hôn là được rồi.”
“Chị dâu làm gì vậy?” Chu Chí Cương tò mò hỏi.
Rốt cuộc là tiên nữ phương nào lại có thể kéo Tưởng Xuân Lâm xuống trần gian.
“Nội trợ.” Tưởng Xuân Lâm không muốn nhắc đến chuyện của Thẩm Thanh Hà, chuyện cô bán hàng ở chợ đen càng ít người biết càng tốt.
Anh muốn tìm một công việc, cũng là vì sợ sau này cô tiêu tiền bị người trong làng nghi ngờ.
Chiếc xe đạp và máy khâu hôm trước đã khiến không ít người trong làng ghen tị.
“Vậy em tìm việc cho cả anh và chị dâu luôn nhé.” Chu Chí Cương suy nghĩ, độ khó hơi lớn, nhưng không phải là không làm được.
“Không cần, cô ấy không thích đi làm.” Tưởng Xuân Lâm nói.
Chu Chí Cương bật cười: “Còn có người không thích kiếm tiền nhẹ nhàng mà lại thích đi làm đồng à.”
“Cô ấy không đi làm đồng.” Tưởng Xuân Lâm nói.
Khóe miệng Chu Chí Cương giật giật, đây là thích tiên nữ đó đến mức nào, không nỡ để đi làm đồng, cũng không nỡ để đi làm công nhân.
Hóa ra là cưới về để ở nhà thờ!
Ăn cơm xong, Chu Chí Cương phải vội về nhà máy làm việc, Tưởng Xuân Lâm xách hộp cơm cùng anh chia tay ở cửa quán ăn quốc doanh.
“Có tin tức gì thì đến chợ đen tìm tôi, mấy ngày nay tôi đều ở đó.” Tưởng Xuân Lâm nhỏ giọng nói với Chu Chí Cương.
Chu Chí Cương tỏ vẻ đã hiểu, đạp xe đi làm.
…
Thẩm Thanh Hà vốn tưởng quần áo sẽ khó bán, không ngờ vừa bày ra đã bị một người phụ nữ trung niên trông giống cán bộ mua mất, bà còn mua cả bộ của trẻ con, nói là vừa hay con nhà họ hàng sắp sinh nhật, đúng lúc dùng làm quà.
Thời đại này, quần áo không quan trọng kiểu dáng, càng không quan trọng đường chỉ, vòng eo, mặc vào như cái thùng nước, người gầy cũng có thể mặc thành người béo.
Thẩm Thanh Hà vốn rất thích thiết kế quần áo, sau khi xuyên sách không ngờ vẫn có thể làm công việc mình thích, bán được quần áo cô vô cùng phấn khích.
Khuôn mặt đen nhẻm rạng rỡ nụ cười.
“Cô nhặt được tiền à?” Tưởng Xuân Lâm đi tới, liền thấy Thẩm Thanh Hà đứng đó cười ngây ngô như một kẻ ngốc.
Đôi mắt đen láy đảo một vòng, liền thấy chỗ cô bày quần áo đã trống trơn.
Anh nhướng mày, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên đôi tay nhỏ nhắn thon dài như b.úp măng của cô, chính đôi tay này, lại có thể làm ra đủ loại đồ vật đẹp mắt, ngay cả quần áo cũng may đẹp như vậy.
Mẹ của Thẩm Thanh Hà, người phụ nữ tính toán và hám lợi đó, nếu biết Thẩm Thanh Hà có tay nghề này, chỉ sợ ruột gan cũng phải hối hận đến xanh mét.
Thẩm Thanh Hà tâm trạng rất tốt, không chấp nhặt lời nói khó nghe của Tưởng Xuân Lâm, toe toét cười: “Còn vui hơn nhặt được tiền.”
Mũi cô khịt khịt, đôi mắt đẹp hạ xuống, liền thấy hộp cơm Tưởng Xuân Lâm đang xách.
“Anh mang đồ ăn cho tôi à?”
“Ừm, nuôi heo béo tốt mới dễ bề làm thịt!” Tưởng Xuân Lâm đưa hộp cơm cho Thẩm Thanh Hà, đứng sau quầy hàng trông giúp cô.
Nếu không phải đói đến mức sắp lả đi, Thẩm Thanh Hà thật muốn úp cả hộp cơm lên mặt anh.
Mở hộp cơm, thấy là món sườn xào chua ngọt và chân giò kho mà cô thích, Thẩm Thanh Hà ăn ngấu nghiến.
Mùi thịt thơm nồng bay xa, những người bán hàng rong gần đó đều đau khổ nuốt nước bọt, sợ bị người khác nhìn thấy cười chê.
Đồng chí nữ này, người xấu mà buôn bán cũng khá ghê.
Buổi chiều Thẩm Thanh Hà lại bán được hai cái khăn trải bàn, một cái rèm cửa, còn có hai cái ví và một con gấu bông treo.
Nhìn sắc trời, cô muốn về sớm may quần áo, chỉ là vải lỗi không còn nhiều, nhiều nhất chỉ có thể may thêm ba bộ quần áo, sau đó chỉ có thể đợi đến thứ ba tuần sau khi cửa hàng bách hóa bán vải lỗi.
Đến lúc đó cô nhất định phải mang đủ tiền, mua càng nhiều vải lỗi càng tốt.
