Tn70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 44
Cập nhật lúc: 16/03/2026 04:07
“A!"
Tiếng hét vang vọng khắp khu tập thể nhà máy sản xuất.
Những người xem xung quanh:
“Mẹ ơi, nhìn thôi đã thấy đau, nghe thôi đã thấy thốn, có hiệu quả đến mấy họ cũng chẳng dám học phương pháp này, con bé nhà họ Tần mới tìm về được này tâm lý thật vững, cũng đủ ác, đứa nào hiểu y thuật đều không dây được, không dây được.”
Người xem kịch hiểu rõ chân tướng:
“Có thể trị những đứa giả vờ ngất như thế này sao?
Học được rồi, học được rồi.”
Bố mẹ Tần:
“Con mình giỏi nhất.”
Tần Dĩ An thấy sảng khoái cả người:
“Ôi chu choa, cô thích nhất tiếng hét này, thoải mái quá đi mất!”
Miệng cô lại vui mừng reo lên:
“Tỉnh rồi tỉnh rồi, độc nhiệt cuối cùng cũng thải ra hết rồi, đúng là phải rạch vết to một chút, cho m-áu chảy nhiều một chút mới khỏi được.
Nhìn xem không phải là hiệu nghiệm ngay sao, chị Tư Điềm, chị tỉnh lại là em yên tâm rồi, tạ ơn trời đất, em đang định mười ngón tay trích m-áu xong mà chị vẫn chưa tỉnh thì em sẽ rạch huyệt Xích Trạch, còn rất nhiều huyệt đạo cứu người có thể trích m-áu được nữa cơ."
Đồng chí đưa d.a.o:
“Đồng chí cô thật là giỏi, cứu được một mạng của nữ đồng chí dưới đất rồi."
Người xem kịch nhịn cười:
“Ừ ừ ừ, thật là hiệu nghiệm, đây là tỉnh hẳn rồi, Tần Tư Điềm thực sự phải cảm ơn con bé nhà họ Tần đấy."
“Điềm Điềm cuối cùng em cũng tỉnh rồi, tốt quá."
Lục Ngôn Chi cúi đầu cảm ơn Tần Dĩ An:
“Cảm ơn cô đã cứu Điềm Điềm, chuyện lần này đúng là Tần Dĩ An đã cứu em, về việc này em thực sự phải cảm ơn cô ấy."
Trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, đặc biệt là dưới ánh mắt của Lục Ngôn Chi, Tần Tư Điềm có giận không dám nói, có khổ không dám kêu, mười đầu ngón tay bị Tần Dĩ An rạch cho chảy m-áu mà vẫn phải gượng cười nói với cô:
“Cảm ơn em đã cứu chị."
Tần Tư Điềm sắp nghiến nát cả hàm răng bạc, theo bản năng muốn nắm c.h.ặ.t t.a.y lại để nhịn đau, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào lòng bàn tay là một luồng đau đớn thấu xương ập đến, cô ta lại muốn ngất đi lần nữa.
Mà Tần Dĩ An thì khiêm tốn xua tay cười:
“Không có chi, không có chi, cứu người là mỹ đức truyền thống của Trung Hoa ta mà, học tập và kính trọng các bậc tiền bối, những phương thu-ốc dân gian tôi biết còn nhiều lắm, rất sẵn lòng giúp đỡ người khác.
Chị Tư Điềm nếu còn ngất đi em vẫn có thể cứu được, năng lực đỉnh của ch.óp luôn, loại như chị cứ cứu là tỉnh ngay."
Tần Tư Điềm tức đến sắp ch-ết, lời này làm cô ta đâu còn dám ngất nữa, đ-ánh ch-ết cũng không dám, rặn ra từ kẽ răng một câu cảm ơn.
“Cảm ơn."
“Vậy thì..."
Chuyển giọng một cái, Tần Dĩ An lập tức biến thành gương mặt lạnh lùng, kéo chuyện mà Tần Tư Điềm đang tìm mọi cách trốn tránh quay lại quỹ đạo chính.
“Nếu đã tỉnh rồi thì chúng ta tiếp tục chuyện lúc nãy thôi, cũng đừng làm mất thời gian của những người khác, giải quyết xong việc trả đồ sớm còn về nghỉ ngơi sớm."
“Bắt đầu đi, mọi người đều nóng nực lắm rồi, tất cả cùng bị say nắng là lỗi của hai người đấy."
“Có thể bắt đầu trả, chỉ là tay này có thể băng bó được chưa?
Cứ chảy m-áu mãi thế này."
Lục Ngôn Chi chỉ xót xa nhìn tay Tần Tư Điềm.
Chương 38 Cô trả không nổi đâu
“Anh có ngốc không thế, người đã tỉnh rồi đương nhiên là có thể băng bó, trên áo anh chẳng phải có dải vải đó sao, tự mình rạch ra một ít mà băng cho cô ta là xong chuyện chứ gì, anh băng của anh, cô ta trả đồ của cô ta, hai bên không làm chậm trễ nhau."
Tần Dĩ An đưa con d.a.o phay qua cho anh ta rạch một đường, sau đó con d.a.o phay tạm thời chưa trả lại cho người đưa d.a.o, cô cầm trong tay vỗ vỗ vào lòng bàn tay trái chơi đùa.
“Nói rồi đấy, ai cũng đừng có nuốt lời, bao nhiêu người làm chứng đây này, có phải không bà con."
Đồng chí đưa d.a.o hòa vào đám đông phụ họa một cách vô tri:
“Đúng, tất cả chúng tôi đều là chứng nhân, đã nghe thấy và nhìn thấy rồi, nuốt lời là chúng tôi đi tuyên truyền khắp nơi ngay."
Những người xem kịch khác rất có cảm giác tham gia, cũng gào lên hưởng ứng:
“Đúng đúng, nghe thấy rồi, còn đợi hai người bắt đầu đây, đừng có nuốt lời nhé."
“Ai nuốt lời chứ, nói trả là trả."
Lục Ngôn Chi không chịu được câu nói đó nên cáu kỉnh phản bác.
Sau đó anh ta cúi đầu đau lòng nhìn Tần Tư Điềm:
“Điềm Điềm, giờ em không sao rồi chứ, em yên tâm, chúng ta trả, họ cũng không dám lật lọng bảo là chưa trả đâu, bao nhiêu người thế này mà.
Đem đồ trả hết cho họ đi, sau này em không nợ họ cái gì nữa.
Quay về anh đưa em đi mua đồ mới, đồng hồ chúng ta mua loại đắt nhất, xe đạp mua loại Phượng Hoàng mới nhất, công việc thì tìm cho em việc gì nhàn hạ lương cao, em cứ yên tâm."
Lục Ngôn Chi nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Tần Tư Điềm an ủi.
“Vâng, nghe anh."
Tần Tư Điềm nghe thấy lời này trên mặt cuối cùng cũng có chút ý cười, ánh mắt long lanh, thẹn thùng gật đầu, hoàn toàn là dáng vẻ anh làm chủ, cô ta toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào anh ta.
Trong lòng cô ta lại đang nghĩ đến những lời Lục Ngôn Chi nói, nghĩ đến mấy chiếc đồng hồ Omega trong quầy hàng ở Vương Phủ Tỉnh, nghĩ đến một ngày cô ta được làm việc ở cửa hàng bách hóa.
Thật là, chẳng nói sớm chứ không cô ta đã không giả vờ ngất, bị con khốn Tần Dĩ An kia hành hạ lâu như vậy, chảy bao nhiêu là m-áu, đau ch-ết cô ta rồi.
Tần Dĩ An sai bảo em trai bê một cái ghế ra, cô cầm d.a.o phay ngồi lên, Hạ Tú Lan đưa cuốn sổ ghi chép chi tiêu hàng ngày của gia đình cho cô.
Cuốn sổ này rất chi tiết, còn lập riêng cho mỗi người trong nhà một trang, danh sách chi tiêu cá nhân rõ ràng, rất thuận tiện, các mục thu chi nhìn cái là thấy ngay.
“Đừng lề mề nữa, bắt đầu đi, màn dạo đầu ít thôi, 'trả đồ' mới là trọng tâm, các người cứ thế này làm sao tôi không nghi ngờ là đang cố ý kéo dài thời gian được."
“Ai kéo dài thời gian chứ, chuyện tính mạng con người đương nhiên phải kỹ lưỡng một chút."
Lục Ngôn Chi trực tiếp trở thành người phát ngôn của Tần Tư Điềm.
Cả hiện trường e là chỉ có kẻ có ý đồ với Tần Tư Điềm, kẻ yêu đương mù quáng như Lục Ngôn Chi mới không nhận ra Tần Tư Điềm vì không muốn trả đồ nên mới giả vờ ngất.
Lục Ngôn Chi hậm hực nói:
“Bây giờ bắt đầu luôn, những năm qua Điềm Điềm dùng của nhà họ Tần bao nhiêu tiền đều tính vào hết đi, tôi không muốn Điềm Điềm phải chịu uất ức của các người nữa, một đồng lợi chúng tôi cũng chẳng thèm chiếm, nhìn cái bộ dạng bủn xỉn của cô đi, tôi chẳng thèm chấp."
“Anh nói đấy nhé."
Tần Dĩ An cầm cuốn sổ lắc lắc:
“Ở đây tôi có sổ chi tiêu gia đình do mẹ tôi làm đây, có thể thấy rất trực quan số tiền mỗi người đã tiêu."
“Chúng ta xem chi tiêu cá nhân của Tần Tư Điềm nhé."
Tần Dĩ An lật lật cuốn sổ dưới ánh mắt của mọi người, sau đó giật mình cúi gầm mặt xuống, đưa mắt sát vào cuốn sổ để nhìn, rồi trợn tròn mắt ngẩng đầu lên:
“Ôi trời, đáng sợ quá, tôi chưa bao giờ thấy con số lớn thế này."
“Bao nhiêu, bao nhiêu, con bé nhà họ Tần mau nói đi."
Người xem kịch bị khơi gợi trí tò mò, rất muốn biết con số lớn đến mức nào mà làm cô không bình tĩnh nổi như vậy.
Tần Tư Điềm lo lắng rúc đầu vào sát Lục Ngôn Chi, chính cô ta biết mình được hưởng đãi ngộ gì ở cái nhà này.
