Tn80: Ai Cũng Có Bạch Nguyệt Quang, Tôi Gả Cho Quân Nhân Thì Sao? - Chương 270: Nhà Họ Tô

Cập nhật lúc: 07/01/2026 12:46

"Vào đi!" Tô Vân Noãn không nói gì thêm, chẳng phải là muốn ám toán cô sao?

Tô Vân Tề đẩy cánh cửa khép hờ ra, làm động tác mời, để Tô Vân Noãn vào.

"Cậu vào trước đi, tôi hơi sợ." Tô Vân Noãn lại túm lấy Tô Vân Tề, trực tiếp bắt cậu ta dẫn đường phía trước.

Tô Vân Tề bị Tô Vân Noãn lôi đi loạng choạng, cậu ta bước vào trong nhà, sau đó trong nhà càng tối hơn, cậu ta vội vàng bật đèn pin lên, bắt đầu soi đường.

Tô Vân Tề vào rồi, Tô Vân Noãn cũng đi theo vào, cô nhìn thoáng qua hoàn cảnh xung quanh nhà họ Tô, khắp nơi đều tối đen như mực, chỉ có phòng của ông già họ Tô sáng lên chút ánh nến lờ mờ.

"Cha vẫn chưa ngủ, đang đợi chị đấy, chị, cha có thể sắp không xong rồi, cho nên ông ấy mới cứ nhắc đến chị mãi."

Tô Vân Tề vừa đi vừa nói chuyện với Tô Vân Noãn, cố gắng hạ thấp sự cảnh giác của Tô Vân Noãn.

"Ừ." Tô Vân Noãn phối hợp ừ một tiếng.

Đi qua nhà chính, đến phòng của Tô Nhị Cường.

"Chị, chị vào đi, cha chỉ muốn gặp chị. Cha, con mời chị về rồi." Tô Vân Tề gọi một tiếng ở cửa, sau đó liền biến mất.

Tô Vân Noãn cười lạnh trong lòng, cô đẩy cánh cửa khép hờ ra, trong phòng nồng nặc mùi ẩm mốc.

Cô cất bước đi vào, nhìn thấy trên chiếc giường rách nát kia, quả thực có một người đang nằm.

"Vân Noãn, con về rồi."

Giọng nói yếu ớt của Tô Nhị Cường từ trên giường truyền đến.

"Ừ." Tô Vân Noãn ừ một tiếng cho có lệ.

"Vân Noãn, con lại đây, để cha nhìn con một chút." Tô Nhị Cường bảo Tô Vân Noãn ngồi xuống bên cạnh mình, Tô Vân Noãn cũng đi qua.

Tô Nhị Cường trên giường nhìn về phía Tô Vân Noãn, ông ta có chút không dám nhận, người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc tinh tế này là Tô Vân Noãn?

Trong ký ức của ông ta Tô Vân Noãn vừa đen vừa gầy, bộ dạng ốm yếu bệnh tật.

"Vân Noãn, đều là cha có lỗi với con, không nuôi nấng con t.ử tế, để con chịu nhiều khổ cực như vậy..."

Tô Nhị Cường bắt đầu đ.á.n.h bài tình cảm, trong đôi mắt đục ngầu của ông ta quả thực chảy ra nước mắt.

"Có việc thì nói." Tô Vân Noãn sẽ không bị những lời này của ông ta làm cảm động, người nhà họ Tô là loại người gì, cô rõ ràng lắm.

Tô Nhị Cường có chút xấu hổ, Tô Vân Noãn đáng c.h.ế.t nhìn thấy mình như vậy, không phải nên rất đau lòng sao? Nên lấy hết những thứ đáng tiền trên người ra, cho ông ta đi khám bệnh chứ!

Nhưng vì những lời phía sau của mình, Tô Nhị Cường cố nén sự phiền chán, tiếp tục bắt đầu diễn.

"Vân Noãn, nhà họ Tô có lỗi với con, chắc con cũng biết rồi, con không phải con ruột của nhà họ Tô chúng ta, nhưng năm đó lúc chúng ta nhặt được con, con mới lớn từng này.

Rất nhiều người bảo chúng ta vứt con đi, nhưng ta cảm thấy đó là một mạng người, cho nên đã mang về nuôi con khôn lớn.

Haizz, cha cũng không phải bảo con trả ơn nghĩa những năm này, chỉ là bây giờ nhà họ Tô đã thành ra thế này rồi, con cũng đừng làm loạn nữa, được không?"

Tô Nhị Cường đầu tiên kể lể ơn nghĩa năm xưa của mình đối với Tô Vân Noãn, bất kể thế nào, ông ta cũng đã nuôi Tô Vân Noãn khôn lớn.

Như vậy chẳng lẽ không đáng để biết ơn sao?

"Ý của ông là, từ nhỏ cho tôi ăn thức ăn thừa của lợn và ch.ó, ba tuổi đã bắt buộc phải đi cắt cỏ lợn cho lợn cho gà vịt ăn, mười tuổi đã bắt đầu đi làm ruộng, người còn chưa cao bằng cái cuốc, đã phải một mình làm việc của một người lớn?

Mười hai tuổi tôi đã có thể làm ruộng cho mấy người trong nhà, các người đều đang làm gì? Cho tôi ăn cái gì? Đều là cơm thừa canh cặn.

Công điểm trong nhà đều dựa vào tôi đi kiếm, cuối cùng còn muốn bán tôi cho Lộ Minh Tu? Rõ ràng tiền đã nói xong, lại lâm thời hãm hại tôi, bắt Lộ Minh Tu thêm tiền?

Sau khi kết hôn mùa màng bận rộn lại bắt tôi về nhà giúp làm việc? Ơn nghĩa của các người đối với tôi, tôi quả thực nên trả rồi."

Tô Vân Noãn kể ra những việc nhà họ Tô làm với mình, mỗi một câu đều giống như một nhát b.úa tạ nện vào n.g.ự.c cô.

Nhà họ Tô đúng là không ra gì, không một ai được coi là người.

Cô nhớ lại, Tô Vân Noãn đến nhà họ Tô, chưa bao giờ được ăn no, nước rửa nồi lạnh lẽo, cô đói thì đi canh bát ch.ó, đợi đến khi ch.ó không ăn nữa, cô mới đi nhặt đồ ch.ó ăn thừa...

Tô Nhị Cường thấy Tô Vân Noãn nói như vậy, mặt già của ông ta cũng có chút khó coi, đáng c.h.ế.t, trí nhớ của Tô Vân Noãn sao lại tốt như vậy, những chuyện vặt vãnh này đều nhớ rõ ràng thế.

"Nhưng chúng ta cũng nuôi con khôn lớn không phải sao?" Tô Nhị Cường liên tục nhấn mạnh, mình đã nuôi Tô Vân Noãn khôn lớn.

"Là tôi tự nuôi mình khôn lớn, còn nuôi cả một nhà phế vật các người." Ánh mắt Tô Vân Noãn nhìn về phía bóng tối ở một bên, hừ, người nhà họ Tô đây là muốn làm gì?

"Những chuyện khác đều qua rồi, chúng ta đừng nhắc lại nữa, Vân Noãn, bây giờ sức khỏe của cha một năm không bằng một năm, bây giờ có lẽ cũng không khỏi được nữa.

Cha có một tâm nguyện, hy vọng con có thể thỏa mãn."

Da mặt Tô Nhị Cường đúng là dày đến mức khiến Tô Vân Noãn líu lưỡi.

Tô Nhị Cường tưởng Tô Vân Noãn sẽ hỏi mình có tâm nguyện gì, nhưng Tô Vân Noãn lại chỉ đứng đó, không hề có ý tiếp lời.

Ông ta chỉ đành thở dài một hơi, bắt đầu nói ra mục đích của mình.

"Vân Noãn, nghe nói con gái của Đoàn trưởng Nghiêm tên là Nghiêm Gia Văn, vì một số hiểu lầm mà bị bắt vào đồn công an.

Đoàn trưởng Nghiêm này còn có chút quan hệ họ hàng với nhà họ Tô chúng ta, Nghiêm Gia Văn cũng bằng tuổi con, vẫn còn là lứa tuổi như hoa như ngọc.

Cho dù phạm chút lỗi nhỏ, cũng không phải là không thể tha thứ.

Hơn nữa trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, nói là con bé hại con và Đoàn trưởng Chu, con bé là con gái, sao có thể hại người được.

Con chắc chắn là hiểu lầm rồi."

Khi Tô Nhị Cường nói ra những lời này, Tô Vân Noãn mới hiểu, tại sao nhà họ Tô lại gọi mình đến, hóa ra là để bảo lãnh Nghiêm Gia Văn.

"Theo tôi được biết, nhà họ Nghiêm và nhà họ Tô không có bất cứ quan hệ gì."

Tô Vân Noãn lạnh giọng nói.

Tô Nhị Cường...

"Vân Noãn, con còn nhỏ, rất nhiều chuyện đều không biết, chúng ta và nhà họ Nghiêm có quan hệ họ hàng, bây giờ nhà họ Nghiêm có thể là bị con làm cho hiểu lầm, cho nên không tin tưởng Gia Văn.

Nhưng chỉ cần con nói một tiếng, những cái đó đều là hiểu lầm, là con trách nhầm Gia Văn, thả con bé ra, nhà họ Tô chúng ta vẫn là nhà mẹ đẻ của con.

Con sau này lỡ có ai bắt nạt con, anh cả và em trai con đều có thể giúp con."

Tô Nhị Cường cảm thấy mình đã nói hết nước hết cái rồi, Tô Vân Noãn nếu hiểu chuyện thì nên lập tức đến đồn công an làm rõ sự thật, thả Nghiêm Gia Văn ra.

"Tôi không phải con ruột các người, Nghiêm Gia Văn mới là con ruột các người, năm đó các người tráo đổi con, tưởng là thần không biết quỷ không hay sao?"

Tô Vân Noãn trực tiếp x.é to.ạc tấm màn che đậy của nhà họ Tô, còn tưởng có thể dùng đạo đức bắt cóc cô, đúng là nằm mơ.

Tô Nhị Cường...

Ông ta đoán được Tô Vân Noãn đã biết chuyện mình không phải con nhà họ Tô, nhưng ông ta không ngờ Tô Vân Noãn lại biết chuyện tráo đổi con năm đó.

"Vân Noãn, con đừng có nói bậy, con chỉ là đứa trẻ chúng ta nhặt về, chúng ta không làm chuyện tráo đổi con."

Tô Nhị Cường vội vàng phủ nhận, nếu chuyện này bị điều tra ra, nhà họ Tô và Nghiêm Gia Văn vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.