Tn80: Ai Cũng Có Bạch Nguyệt Quang, Tôi Gả Cho Quân Nhân Thì Sao? - Chương 313: Căn Bệnh Kỳ Lạ
Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:08
"Vợ anh không sao rồi, chỉ là mất m.á.u quá nhiều, có thể cần ăn một số đồ bổ. Ngoài ra tôi đang xử lý bệnh ngoài da cho vợ anh, các người đi làm chút gì đó cho cô ấy ăn đi!" Vương Mỹ Hoa ở trong phòng nói lớn với người bên ngoài.
Nghe thấy vợ không sao, người đàn ông mới yên tâm, anh ta còn sợ bệnh tình của mình sẽ lây sang con.
Trong nhà này tất cả mọi người đều mắc bệnh ngoài da, chỉ có bà cụ là tình trạng đỡ hơn một chút. Bà cụ lúc này mới nhớ ra con dâu vẫn chưa ăn gì, đành có chút ngại ngùng đưa đứa bé đang khóc cho Tô Vân Noãn.
"Bác sĩ Tô, cô có thể giúp tôi bế đứa bé một chút không, tôi đi nấu cơm. Nhanh lắm, trên bếp có lửa sẵn rồi." Bà cụ nói.
"Được, bà nấu cho cô ấy mấy quả trứng chần đi, mất m.á.u nhiều quá rồi." Tô Vân Noãn nói với bà cụ.
"Ừ ừ, chúng tôi đã chuẩn bị trứng gà sẵn rồi, chỉ đợi nó sinh xong là có thể ăn ngay. Haizz, cũng tại vừa rồi làm tôi sợ quá nên quên béng mất."
Bà cụ vừa nãy quỳ ở cửa cầu Bồ Tát rất lâu, hoàn toàn quên mất chuyện này.
Tô Vân Noãn bế đứa trẻ sơ sinh, nhìn những vết bầm tím trên người bé đang từ từ tan đi, lộ ra làn da trắng nõn.
Những nốt chấm giống như bệnh ngoài da trên người đứa bé cũng đang dần nhạt đi.
"Mọi người có biết, trẻ con quanh đây bị nhiễm bệnh ngoài da có nhiều không?" Tô Vân Noãn bỗng nhiên mở miệng hỏi những người dân làng đang đứng ở cửa.
Dân làng suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu.
"Trên mười tuổi thì nhiều, còn dưới mười tuổi hình như chưa có ai."
"Căn bệnh ngoài da này cũng kỳ lạ thật, người già nhất và người nhỏ nhất hình như ít bị bệnh, chỉ có đám thanh niên trai tráng chúng tôi là hầu như không ai thoát khỏi."
...
Rất nhiều dân làng vừa đi xử lý bệnh ngoài da ở trên trấn về, ghé qua cửa nhà này xem tình hình đứa bé.
Bây giờ đứa bé không sao, sản phụ cũng đang nghỉ ngơi, bọn họ rảnh rỗi không có việc gì làm bèn bắt đầu trò chuyện với Tô Vân Noãn.
Tô Vân Noãn càng thêm kinh ngạc. Thông thường, người mắc bệnh truyền nhiễm đều là người già, trẻ em và phụ nữ, bởi vì sức đề kháng của những người này rất thấp.
Nhưng căn bệnh truyền nhiễm hung hãn lần này lại tránh những người thể chất yếu, chuyên tấn công vào thanh niên trai tráng.
Lúc cô nghiên cứu, cô vẫn chưa nghĩ đến việc sẽ xảy ra tình huống như vậy.
"Tôi muốn nhìn con, nhưng bệnh của tôi sợ lây sang thằng bé." Cha của đứa bé đứng từ xa, trong lòng nôn nao không chịu nổi, anh ta quá muốn nhìn con mình rồi.
"Có thể, anh đeo khẩu trang vào, đừng đến quá gần tôi là được." Mặc dù nghe những người kia nói trẻ em dưới mười tuổi rất ít bị lây bệnh, nhưng Tô Vân Noãn vẫn không dám mạo hiểm.
"Được." Người đàn ông nhận lấy khẩu trang Tô Vân Noãn đưa, đeo vào xong, đi vài bước, dừng lại ở khoảng cách cách Tô Vân Noãn vài bước chân.
Tô Vân Noãn bế đứa bé cao lên một chút, người đàn ông nhìn thấy con đang ngủ, dáng vẻ mập mạp kia thật sự quá đáng yêu, anh ta cũng không nhịn được mà bật cười.
"Kháu khỉnh quá, giống mẹ nó. Được rồi Bồ Tát Tô, tôi nhìn thấy rồi." Đôi mắt người đàn ông cười híp lại, những nốt mụn mủ trên mặt trông cũng không còn đáng sợ như vậy nữa.
"Chúc mừng chúc mừng nhé, trong thôn chúng ta, sau khi dịch bệnh bùng phát thì đây là đứa trẻ đầu tiên ra đời, phải bảo vệ cho thật tốt đấy!"
Dân làng thấy không còn gì để hóng nữa, cũng lục tục ra về.
Bà cụ rất nhanh đã làm xong trứng chần bưng ra, sản phụ cũng coi như đã tỉnh, cô ấy là bị đói mà tỉnh.
"Con đói quá." Câu đầu tiên sản phụ nói khi tỉnh lại là mình rất đói.
"Vậy mau ăn chút gì đi."
Bà cụ đưa trứng chần cho con dâu, cô con dâu kia một hơi ăn hết sạch sáu quả trứng gà.
"Con đâu rồi mẹ?"
Ăn xong, cô con dâu mới nhớ đến con trai mình.
"Con trai khỏe lắm, con xem này." Bà cụ đưa đứa bé đến trước mặt con dâu, nhìn thấy con, bao nhiêu đau đớn vừa rồi cô con dâu đều quên hết.
Vì con, những đau đớn đó thật sự chẳng là gì.
Tô Vân Noãn kiểm tra cho cả sản phụ và đứa bé, đều rất tốt, không có vấn đề gì.
"Chúng tôi phải đi rồi, để sản phụ nghỉ ngơi cho tốt, lần này tổn hại đến cơ thể cô ấy rất lớn." Tô Vân Noãn nói.
"Không được đi đâu, Bồ Tát Tô, tôi đã làm thịt gà rồi, ở lại ăn cơm trưa đã."
Bà cụ chặn trước mặt Tô Vân Noãn và Vương Mỹ Hoa, không cho hai người rời đi.
"Chúng tôi không ăn đâu, đây đều là việc chúng tôi nên làm, chúng tôi còn phải đi cứu giúp nhiều người hơn nữa."
Tô Vân Noãn và Vương Mỹ Hoa đều xua tay từ chối.
"Vậy, vậy ăn quả trứng đỏ đi. Sắp luộc xong rồi." Bà cụ ngăn Vương Mỹ Hoa và Tô Vân Noãn lại, nhất quyết bắt họ ăn trứng đỏ.
"Được." Tô Vân Noãn biết đây là phong tục ở đây, sinh con xong phải mời người ta ăn trứng đỏ.
Thấy Tô Vân Noãn và Vương Mỹ Hoa đồng ý, bà cụ vội vàng chạy vào bếp, vớt bốn quả trứng từ trong nồi lớn ra, sau đó nhuộm đỏ.
"Thật sự quá cảm ơn các cô, người nhà quê cũng không có đồ gì đáng giá, mấy quả trứng này các cô cầm lấy nhé!"
Bà cụ nhét trứng gà vào tay Tô Vân Noãn và Vương Mỹ Hoa.
Cuối cùng bà tiễn Tô Vân Noãn và Vương Mỹ Hoa rời khỏi thôn.
Tô Vân Noãn và Vương Mỹ Hoa cầm những quả trứng nóng hổi, cũng không nỡ ăn, mãi cho đến khi về tới trấn, nhìn thấy Lưu Mai và La Húc đang cầm hộp cơm đợi bọn họ.
"Bọn tôi lấy cơm rồi, mau qua đây ăn." Lưu Mai thấy Tô Vân Noãn và Vương Mỹ Hoa đi tới, vội vàng vẫy tay gọi.
Tô Vân Noãn và Vương Mỹ Hoa chạy tới, nhìn thấy cơm canh nóng hổi, bụng mới cảm thấy rất đói.
"Nào nào nào, còn có trứng gà nữa, chúng ta mau ăn đi, buổi chiều còn rất nhiều người đấy!"
Tô Vân Noãn lấy trứng gà ra, bốn người vừa vặn mỗi người một quả.
Ăn trưa xong, những người kia lại tới, xếp thành hàng dài, chờ lấy t.h.u.ố.c và xử lý vết thương.
Một ngày trôi qua, nhân viên cứu trợ mệt đến mức ngả đầu là ngủ.
Ngủ một giấc dậy, trời còn chưa sáng hẳn, đã nhận được thông báo là lại có rất nhiều người đến xếp hàng chờ lấy t.h.u.ố.c.
Mọi người thức dậy bắt đầu rửa mặt, ăn qua loa chút màn thầu và cháo loãng, rồi mặc đồ bảo hộ vào bắt đầu làm việc.
Hôm nay người đến vẫn rất đông, sáng sớm tinh mơ đã xếp thành hàng dài dằng dặc.
Tuy nhiên hôm nay phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ít hơn nhiều, có lẽ phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ở cái trấn này đã được xử lý gần hết rồi.
Tô Vân Noãn phát t.h.u.ố.c cho người dân, còn dặn dò họ cách sử dụng.
Bỗng nhiên từ xa có người chạy tới.
"Bồ Tát Tô, Bồ Tát Tô, đến uống chút canh gà đi."
Mẹ chồng của sản phụ hôm qua xách một thùng canh gà đi tới.
"Không cần đâu, cảm ơn bà ạ!" Tô Vân Noãn vội vàng xua tay.
Nhưng bà cụ kia lại không chịu đi.
"Bà con ơi, chính là vị Bồ Tát Tô này, đã kéo con dâu tôi từ quỷ môn quan trở về, còn cứu cháu trai nhỏ của tôi, nhưng cô ấy ngay cả một ngụm nước cũng chưa uống, một miếng cơm cũng chưa ăn.
Hôm nay tôi mang chút canh gà đến cho cô ấy, mọi người nói xem, Bồ Tát Tô có nên ăn không?"
Bà cụ biết Tô Vân Noãn sẽ không ăn đồ mình tặng, cho nên đã vận động tất cả người dân.
