Tn80: Viên Sĩ Quan Chết Sớm Đã Trở Về - Chương 106
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:30
“Chuyện này cũng khiến Vương Hải Yến rất bất ngờ.”
Nghĩ mãi không thông Kiều Văn Văn đã làm thế nào.
Trong lúc não của Phó Hiểu Hiểu còn chưa quay kịp thì Vương Hải Yến tiếp tục:
“Tôi nghi ngờ vợ Trung đoàn trưởng Lục có quan hệ với địch."
Đang định tiếp tục phân tích sâu thêm một chút thì Phó Hiểu Hiểu trực tiếp nói:
“Chúng ta đi tố cáo chị ta."
Khiến nụ cười nơi khóe môi Vương Hải Yến càng sâu thêm.
Loại đồ ngu này đúng là dễ lợi dụng.
Phó Hiểu Hiểu trực tiếp đi tìm quân trưởng.
Đem bộ lời nói vừa nãy của Vương Hải Yến nói lại một lượt:
“Quân trưởng Thẩm, tôi nghi ngờ Kiều Văn Văn là gián điệp địch."
Thẩm Đông Nhật trừng mắt nhìn Phó Hiểu Hiểu, cái đầu của đứa trẻ này lại bị nước vào rồi.
Nhưng trong lòng ông cũng có vài phần nghi ngờ.
Quả thực, Kiều Văn Văn làm sao mà lại lái chiếc xe của địch đưa Lục Thừa Duệ tới bệnh viện được?
Phía bên này lời nói của Phó Hiểu Hiểu cũng thu hút không ít người vây xem.
Khiến Thẩm Đông Nhật một trận đau đầu.
Anh hùng của họ, người đã tiêu diệt toàn bộ quân địch là Lục Thừa Duệ vẫn còn đang nằm trong phòng cấp cứu sống ch-ết chưa rõ.
Mà binh lính của ông lại chạy tới đây tố cáo người nhà anh hùng.
Đây là cái chuyện gì vậy trời!
Trong chốc lát Thẩm Đông Nhật tức đến đau đầu.
“Quân trưởng, phải bảo chị ta nói rõ ràng, nếu chị ta không nói rõ được thì chắc chắn là có vấn đề."
Giọng Phó Hiểu Hiểu cao v.út, tư thế không chịu bỏ qua.
Cô ta hiện tại chỉ một lòng muốn đuổi Kiều Văn Văn đi.
Kiều Văn Văn không đi, cô ta căn bản không có cơ hội gả cho Lục Thừa Duệ.
Lúc này Kiều Văn Văn đang đứng canh ở ngoài cửa phòng cấp cứu.
Cô không ngừng cầu nguyện cho Lục Thừa Duệ có thể bình an vượt qua kiếp nạn này.
Cô đã bất chấp việc để lộ bí mật không gian, không màng hiểm nguy tính mạng đi cứu anh rồi.
Nếu anh không thể sống lại được thì thật là quá có lỗi với cô.
Đối với những ồn ào ở phía bên kia, cô căn bản không tâm hơi đâu mà bận tâm.
Chẳng ngờ Thẩm Đông Nhật lại đi tới trước mặt cô, trịnh trọng hỏi một câu:
“Đồng chí Kiều, tôi có vài lời muốn hỏi cháu, làm sao cháu biết Thừa Duệ bị thương?
Còn lái xe đưa cậu ấy tới đây?"
Điểm này đúng là khá khả nghi.
Kiều Văn Văn lại không hề hoảng loạn:
“Cháu vừa từ bên Quảng Châu trở về, sau khi xuống xe, trên đường về nhà thì gặp đồng chí Lục Thừa Duệ, xe của anh ấy đỗ bên đường, người thì hôn mê bất tỉnh, cháu liền vội vàng đưa người tới bệnh viện."
Quá đơn giản.
“Trùng hợp đến thế sao!"
Thẩm Đông Nhật lắc đầu, lý do này căn bản không thuyết phục được.
“Đồng chí Kiều biết lái xe sao?"
Thẩm Đông Nhật cũng không thể không cẩn thận thận trọng rồi.
Quả thực có vấn đề.
“Biết ạ, ở trong thôn có lái máy cày."
Kiều Văn Văn nói một cách nhẹ tênh.
Lúc đó cô cũng từng nghĩ tới việc đưa Lục Thừa Duệ vào xong rồi mình mượn không gian rời đi.
Nhưng vào cổng bệnh viện cần những giấy tờ đó, cô bắt buộc phải ra mặt.
Chuyện này vô nghiệm.
Chỉ có thể làm như vậy thôi.
“Con nhỏ nhà quê, có biết Quảng Châu ở đâu không?"
Vương Hải Yến thực ra hiện tại nhìn Kiều Văn Văn là có vài phần địch ý.
Không dám biểu hiện quá rõ ràng.
“Đúng thế, chị còn đi Quảng Châu nữa, đường ở Kinh Đô chị có tìm được mấy con không?"
Địch ý của Phó Hiểu Hiểu thì thể hiện trực tiếp luôn, cô ta chỉ thiếu nước nói thẳng ra là chị mau cút đi để tôi cướp chồng chị thôi.
Vương Hải Yến tiếp lời:
“Đúng thế đồng chí Kiều, chị nói đi Quảng Châu rồi, có bằng chứng không?
Vé xe có không?
Giấy giới thiệu có không?"
Chương 105 Cô tính là cái thứ gì
Kiều Văn Văn căn bản không đi Quảng Châu, quả thực là không có.
Cô cũng không nhịn được mà liếc nhìn Vương Hải Yến thêm một cái.
Vị này tuyệt đối không phải não tình yêu, đối với Lục Thừa Duệ cũng không có nửa điểm để tâm.
Chỉ đơn thuần là giúp đỡ Phó Hiểu Hiểu thôi sao?
Nhưng mà cũng ra sức quá rồi đấy.
Tuy nhiên Kiều Văn Văn cũng đã nghĩ tới việc sẽ bị người ta thẩm vấn chuyện lái xe vào bệnh viện.
Về mặt thời gian đúng là khiến người ta nghi ngờ.
Vì vậy cô ở trong không gian đã tự mình làm vé xe và giấy giới thiệu.
Dựa vào kỹ thuật của cô thì tuyệt đối có thể lấy giả làm thật.
“Đúng thế, đưa bằng chứng ra đây đi."
Mắt Phó Hiểu Hiểu sáng rực lên, cô ta cảm thấy Vương Hải Yến thực sự là chị em tốt của mình.
Rất nhiều chuyện cô ta căn bản không nghĩ tới.
“Chị chính là gián điệp địch, ẩn nấp bên cạnh Trung đoàn trưởng Lục để đ-ánh cắp bí mật quân sự."
Phó Hiểu Hiểu chốt hạ một câu, giơ tay chỉ vào Kiều Văn Văn.
Thẩm Đông Nhật cũng đang đợi bằng chứng.
Nếu không có bằng chứng thì ông cũng không bảo vệ được Kiều Văn Văn rồi.
“Cần bằng chứng gì chứ, tôi đi Quảng Châu cùng với cô ấy."
Lúc này một giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị vang lên, “Tôi có thể chứng minh."
Thân hình cao ráo, một thân cảnh phục Phó Tuấn bước tới.
Khí tràng mạnh mẽ.
Quần chúng vây xem đều tự giác nhường đường.
“Anh có bằng chứng gì chứ?"
Mắt Vương Hải Yến sáng lên, vẫn nhướn mày hỏi một câu.
Cô ta hôm nay không hại ch-ết một đứa thì thực sự có lỗi với những đồng đội đã khuất.
Muốn động vào Lục Thừa Duệ là không làm được rồi.
Chỉ có thể ra tay từ phía Kiều Văn Văn thôi.
Chỉ cần nắm thóp được chuyện trước mắt này thì tuyệt đối có thể hại ch-ết Kiều Văn Văn.
“Đòi bằng chứng từ tôi sao, cô xứng à?"
Phó Tuấn lạnh lùng nhìn về phía Vương Hải Yến, đáy mắt toàn là sự khinh miệt.
Anh tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng lại tin tưởng vào con người của Kiều Văn Văn.
Dù sao tiếp xúc mấy lần này, những gì Kiều Văn Văn làm đều khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác.
Chẳng cần hỏi anh đã trực tiếp đứng về phía Kiều Văn Văn.
Hơn nữa vừa nãy Xảo Xảo cũng nói dì xinh đẹp đã đi Quảng Châu rồi.
Giờ trở về cũng là bình thường.
Phó Hiểu Hiểu trợn mắt nhìn Phó Tuấn:
“Anh, anh nói cái gì?
Anh có quen biết con hồ ly tinh này sao?"
“Phó Hiểu Hiểu, lau sạch cái miệng của em đi."
Phó Tuấn trợn mắt nhìn Phó Hiểu Hiểu, giọng điệu lạnh lùng, càng thêm vài phần chán ghét.
“Anh, em về mách bố cho xem."
Phó Hiểu Hiểu hung hăng trừng mắt nhìn Phó Tuấn, hận không thể nuốt tươi nuốt sống anh.
Cô ta từ nhỏ đến lớn đều được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
Trong đại viện đứa trẻ nào mà chẳng phải nhường nhịn cô ta, tâng bốc cô ta, dỗ dành cô ta.
Chỉ có cái ông anh này là cứ luôn làm mặt lạnh với cô ta.
“Bây giờ cút ngay cho tôi."
Phó Tuấn chẳng thèm nuông chiều cô ta lấy một chút.
Giọng điệu lạnh đến đáng sợ.
