Tn90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 285: Thuần Túy Đến Vậy
Cập nhật lúc: 07/03/2026 18:02
Ông cụ Cố vỗ mạnh vào đùi, là người đầu tiên phản ứng lại, kích động đến đỏ bừng mặt, giọng vang như chuông kêu to một tiếng “Hay”.
“Làm tốt lắm! Không hổ là cháu dâu Cố gia ta! Có khí phách!”
Ngay sau đó, tiếng vỗ tay như sấm dậy, hòa lẫn với tiếng cười thiện ý bùng nổ trong nháy mắt.
“Chúc mừng nhé, lão Cố!”
Vân Bách Thảo cười, vỗ mạnh vào lưng bạn già.
“Cháu dâu này của ông đúng là nhặt được bảo bối rồi!”
Quản gia và người làm Cố gia đều kích động lau nước mắt.
Niệm Niệm bị sự náo nhiệt bất ngờ này làm giật mình, nhưng thấy bố mẹ ôm c.h.ặ.t lấy nhau, cô bé cũng vui vẻ vỗ tay nhỏ.
“Bố mẹ! Ôm ôm!”
Trong biển niềm vui này, chỉ có Vân Tư Tư sắc mặt tái nhợt ngồi trong góc.
Cô ta nhìn Mạnh Thính Vũ được Cố Thừa Di ôm c.h.ặ.t trong lòng, nhìn những tài liệu cô ta từng mơ ước vương vãi đầy đất, lại nhìn chiếc hộp nhung nhỏ trong tay Mạnh Thính Vũ.
Cô ta cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu ra.
Cô ta thua rồi.
Thua t.h.ả.m hại.
Thứ cô ta thua không phải y thuật, không phải gia thế.
Thứ cô ta thua là loại dũng khí và trí tuệ mang tên “tình yêu” mà cô ta vĩnh viễn không thể hiểu, cũng vĩnh viễn không thể có được.
Thời gian như được kéo dài vô tận vào giờ khắc này.
Bộ não của Cố Thừa Di, cỗ máy tinh vi được mệnh danh là bộ não vĩ đại nhất thế kỷ, hoàn toàn c.h.ế.t máy.
Tất cả logic, tất cả dữ liệu, tất cả phương án dự phòng, vào khoảnh khắc anh nghe thấy sáu chữ “Anh có nguyện ý… để em lấy anh không?”, toàn bộ hóa thành mã lỗi không thể đọc.
Anh hoàn toàn ngây người.
Anh cứ thế quỳ một gối trên đất, ngẩng đầu, như một đứa trẻ lạc lối giữa vũ trụ sâu thẳm lần đầu tiên nhìn thấy tinh vân mang tên “tình yêu” mà không công thức nào tính toán được.
Anh nhìn Mạnh Thính Vũ trước mắt.
Cô ngồi xổm trước mặt anh, nhìn thẳng vào anh.
Ánh đèn phác họa một vòng hào quang ấm áp sau lưng cô, bao trùm cả người cô vào trong.
Trong mắt cô có thứ ánh sáng anh chưa từng thấy.
Đó không phải thương hại, không phải đồng cảm, mà là một sự dịu dàng mạnh mẽ, tự tin, đủ để kề vai sát cánh cùng anh.
Anh chuẩn bị chiếc khiên kiên cố nhất thế giới, muốn chắn gió che mưa cho cô.
Kết quả cô lại đưa tới một thanh kiếm, nói với anh rằng cô có thể cùng anh chiến đấu.
Anh dâng lên vương quốc của mình, muốn cô trở thành nữ hoàng.
Cô lại quay ngược lại, đeo gông xiềng cho anh, muốn anh trở thành vị vua duy nhất của cô.
Sự đảo lộn này, sự xung kích này còn mãnh liệt hơn cả vụ nổ phòng thí nghiệm đẩy anh xuống vực sâu năm đó.
Vụ nổ đó phá hủy cơ thể anh.
Còn câu nói này của cô đã đập tan lớp vỏ bọc lạnh lùng, cứng rắn, cách ly mọi tình cảm mà anh dùng hai mươi bảy năm để xây dựng cho mình.
Anh nhìn chiếc nhẫn nam trong tay cô.
Chất liệu bạch kim phản chiếu ánh sáng khiêm tốn ôn nhuận dưới ánh đèn.
Đơn giản như vậy.
Thuần túy đến vậy.
Nhưng lại nặng đến thế.
Nặng hơn gấp ngàn vạn lần cả kẹp tài liệu tài sản anh vừa bưng trên tay.
Bởi vì bên trong đó chứa giá trị của anh.
Còn trong tay cô, là cuộc đời anh.
Ngàn vạn lời nói cuộn trào như sông lấp biển, nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, xối rửa từng tấc lý trí của anh.
Cuối cùng, chỉ hóa thành một giọt chất lỏng nóng hổi không thể kiểm soát.
Từ khóe mắt đỏ hoe của anh, lặng lẽ trượt xuống.
Rơi trên mu bàn tay anh.
Rất nóng.
Nóng đến mức cả người anh kịch liệt run lên.
Đây không phải nước mắt yếu đuối.
Anh muốn mở miệng.
Cổ họng lại như bị thứ gì đó bóp c.h.ặ.t, khô khốc đến phát đau.
Anh thấy đáy mắt Mạnh Thính Vũ xẹt qua một tia đau lòng.
Cô không giục giã.
Cô chỉ yên lặng, kiên nhẫn dùng đôi tay ấm áp của mình nhẹ nhàng bao bọc lấy ngón tay lạnh lẽo cứng đờ của anh.
Hơi ấm đó, sự chắc chắn đó thông qua tiếp xúc da thịt liên tục truyền tới, an ủi cảm xúc đang bên bờ vực sụp đổ của anh.
Anh hít sâu một hơi thật mạnh.
Hơi thở đó mang theo hương thơm hoa dành dành, mang theo mùi thảo d.ư.ợ.c đặc trưng trên người cô, cũng mang theo vị mặn chát của nước mắt chính mình.
Sau đó, cuối cùng anh cũng tìm lại được giọng nói của mình.
Đó là một giọng nói vỡ vụn, nghẹn ngào, hoàn toàn không giống anh.
“Anh nguyện ý!”
Ba chữ.
Lại như dùng hết sức lực toàn thân anh.
Anh gật đầu thật mạnh, như muốn giao cả linh hồn mình ra.
Mạnh Thính Vũ cười.
Nụ cười như tia nắng đầu tiên của buổi bình minh mùa xuân, trong nháy mắt xua tan mọi u ám và bất an.
Cô không nói thêm gì nữa.
Cô chỉ cầm lấy tay trái của anh, nhẹ nhàng nhưng vô cùng trịnh trọng đeo chiếc nhẫn cô đã chuẩn bị từ sớm vào ngón áp út của anh.
Khoảnh khắc bạch kim lạnh lẽo chạm vào da thịt, cơ thể Cố Thừa Di lại cứng đờ.
Đó là một cảm giác kỳ diệu.
Như một dấu ấn.
Một dấu ấn dịu dàng nhưng lại mang ý nghĩa chiếm hữu tuyệt đối, khắc sâu vào mạch m.á.u nối liền với trái tim anh.
Từ giờ khắc này.
Anh, Cố Thừa Di, không còn là hòn đảo cô độc nữa.
Anh đã có nơi chốn để về.
Chiếc nhẫn được đeo vững vàng trên ngón áp út của anh.
Kích cỡ vừa khít hoàn hảo.
Mạnh Thính Vũ nhìn “tác phẩm” của mình, hài lòng cong khóe miệng.
Mà Cố Thừa Di như vừa tỉnh lại từ một giấc mộng lớn.
Anh chợt nhớ ra điều gì đó.
“Nhẫn… nhẫn của anh!”
Anh hoảng loạn kêu lên một tiếng, vội vàng buông tay Mạnh Thính Vũ ra, vụng về lục lọi trong túi áo âu phục đắt tiền của mình.
Người đàn ông có thể thao tác chuẩn xác đến cấp độ nano trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, giờ phút này lại mò mẫm mãi không thấy một chiếc hộp nhung nhỏ xíu.
Sự hoảng loạn của anh, sự vụng về của anh khiến tất cả mọi người có mặt đều không nhịn được bật cười.
Ông cụ Cố càng cười đến chảy nước mắt, chỉ vào cháu trai mình nói với Vân Bách Thảo bên cạnh.
“Ông nhìn xem! Ông nhìn cái dạng ngốc nghếch của nó xem!”
“Cả đời này tôi chưa từng thấy nó ngốc như vậy bao giờ!”
Vân Bách Thảo cũng đầy mặt ý cười, lắc đầu.
“Chữ tình có thể biến thiên tài thành kẻ ngốc, cũng có thể biến kẻ ngốc thành thiên tài mà.”
Trong góc, Vân Tư Tư nhìn cảnh này, ngón tay cầm tách trà đã trắng bệch.
Cô ta nhìn dáng vẻ luống cuống nhưng lại tràn đầy sức sống bừng bừng của Cố Thừa Di.
Cô ta chợt nhận ra, thứ mình từng ngưỡng mộ, mê đắm chỉ là Cố Thừa Di cao cao tại thượng, thanh lãnh như thần kia.
Một ký hiệu hoàn hảo không tì vết.
Nhưng thứ Mạnh Thính Vũ sở hữu lại là một con người bằng xương bằng thịt biết hoảng loạn, biết rơi lệ, biết tay chân luống cuống như một chàng trai mới lớn.
Cô ta thua rồi.
Ngay từ đầu đã thua triệt để.
Cuối cùng, Cố Thừa Di cũng lôi ra được chiếc hộp nhung màu xanh đậm giống hệt cái kia từ trong túi.
Anh mở “tách” một tiếng.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương nữ.
