Tô Ký Mỹ Thực Lục - Chương 148
Cập nhật lúc: 06/01/2026 12:48
Đường trắng đổ vào nồi đun thành nước đường, quýt đã bóc vỏ, chuối cắt lát, sơn tra, hạt phỉ, quả khô ném vào trong bọc một vòng, kẹp ra đặt lên đĩa chờ nước đường đông lại.
Làm cái này rất tiện, đợi nước đường đông lại, những viên kẹo trái cây màu sắc rực rỡ dùng giấy gói kẹo bọc kỹ, đặt trong bình nhỏ, trẻ con tới là có thể cầm ăn.
Trải qua một đêm giao thừa qua loa, ba người trong lòng tự hiểu rõ, nhưng là năm mới đầu tiên, luôn có sự nuối tiếc trong lòng.
Mùng một món ăn liền phong phú hơn rất nhiều, bánh đường mua từ nhà khác bên trên rắc hạt mè tăng hương vị, lật tấm vải đậy bên trên ra, cùng với lá gói bánh chưng cắt ra một miếng mang đi chưng.
Bữa sáng còn nấu cháo, bỏ vào bên trong chút táo đỏ và đường đỏ.
Ăn cơm xong, những đứa trẻ đến xin đường và hồng bao dậy sớm chìa bàn tay nhỏ ra đòi đường.
Tô Miên Tuyết lấy ra kẹo và kẹo mạch nha mình chuẩn bị, mấy đứa trẻ mỗi đứa lấy bốn năm cái rồi đi, tuy rằng không xin được hồng bao, nhưng kẹo xinh đẹp cũng đủ để chúng yêu thích.
Sáng mùng một bữa sáng ăn muộn, đồng thời bữa trưa cũng tùy ý, đều đang chờ đợi bữa tối lúc chạng vạng.
Tô Miên Tuyết đẩy cửa lớn ra, mấy người phụ nữ bên cạnh đang xì xào bàn tán, thấy nàng liền chạy tới với vẻ mặt vui mừng: “Tuyết nha đầu, cháu có biết nhà họ Giả xảy ra chuyện gì không?
Nhà bọn chúng làm tận chuyện xấu, người trên trấn ai cũng hận không thể đuổi cả nhà chúng đi!”
“Cháu làm buôn bán, tin tức chắc chắn linh thông hơn bọn ta, có biết nhà họ Giả đắc tội với ai không, đêm qua cả nhà già trẻ đều bị lôi ra ngoài, phía sau còn có binh quan cầm đao, từng đứa một cúi đầu đâu còn cái vẻ uy phong ngày xưa nữa!”
“Đúng là ác giả ác báo, để cả gia đình chúng tác oai tác quái trên trấn, lão nương hận không thể lột da hút m.á.u chúng!
Đáng thương cho con trai ta tuổi còn trẻ mà cả đời đã bị hủy hoại rồi!”
“...”
Dân làng người một câu ta một câu, người này nói xong đến người kia, rất nhanh xung quanh Tô Miên Tuyết đã vây đầy người.
END_EXAMPLE
Từ những lời rời rạc trong miệng họ có thể biết được, Giả gia không ác việc gì không làm, hễ thấy ai xinh đẹp bất kể là cô nương hay nam t.ử đều muốn đoạt về nhà làm thiếp, có người tính tình liệt hỏa thà rằng mất mạng cũng muốn bảo toàn trong sạch tôn nghiêm, có người vì cả nhà già trẻ mà không thể không thỏa hiệp.
“Những chuyện này đều là xảy ra đêm qua sao.” Buổi tối nàng ngủ sớm, buổi sáng cũng dậy sớm, không ngờ trong ngõ nhỏ còn có nhiều “con cú đêm” như vậy.
Việc quan sát gió thổi cỏ lay trên trấn, có những chuyện không cần đến nửa ngày, thấy người nào đó túm lại tán gẫu vài câu là cả đám người đã biết sạch.
“Đúng vậy, nhà Lý Tuyền hôm qua đi uống rượu, trên đường về thì nhìn thấy, cứ thế gào toáng lên, chẳng phải đều bị đ.á.n.h thức sao.
Các ngươi ở sâu bên trong không biết cũng là khó tránh, mọi người đều mải đi xem, quên không gọi người bên trong, chỉ nghĩ Tuyết nha đầu ngươi biết nhiều thứ, lại thường xuyên vào huyện nấu ăn cho phu nhân huyện lệnh, chắc hẳn biết được chút gì đó.”
“Đúng rồi, loại chuyện này khẳng định đều có chuẩn bị, ta cứ ngỡ nhà huyện lệnh xem nhẹ, hóa ra là chưa chuẩn bị xong, sợ đ.á.n.h rắn động cỏ làm Giả gia chạy mất.”
Tô Miên Tuyết nghe xong liên tục gật đầu, Giả gia hoành hành ngang ngược đã quen, quan phủ huyện Lâm Khê đều là do nhà họ bỏ bạc ra nuôi sống, huyện lệnh không có nhiều bạc, nhưng huyện lệnh có nhiều mỹ nhân.
Nuôi mỹ nhân cần tiêu tiền, huyện lệnh lại không có tiền, đây là một cái vòng quẩn quanh, La huyện lệnh có ngốc mới động vào cha mẹ cơm áo của mình.
Nhìn La huyện lệnh ăn đến mức tai to mặt lớn như vậy, nàng càng tin tưởng là vị Huyện thừa kia cùng A Chỉ ra tay.
Nàng không nghe thêm nữa, hôm qua đường đỏ đã định hình cắt khối, khi cần dùng chỉ việc lấy ra một khối, hòa tan vào nước là có thể uống.
Lấy 80 gram đường đỏ hòa tan với nước, thêm mật ong và trứng gà khuấy đều, sau đó cho bột mì vào, khuấy đến khi không còn bọt khí và hạt lợn cợn, để bột sang một bên lên men.
Thức ăn buổi trưa cũng được chuẩn bị cùng lúc, hôm qua không ăn cơm tất niên nên hôm nay hạ không ít công phu.
