Tô Ký Mỹ Thực Lục - Chương 229
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:36
Lâm Nương là người ôn hòa, đôi tay đặt trước bụng, ánh mắt nhu hòa, chậm rãi nói: “Nhưng thường thường gặp lại xong tức là phân biệt, chúng ta thích ứng với náo nhiệt, lại phải bắt đầu chịu đựng quạnh quẽ, thói quen với quạnh quẽ rồi, bên tai bắt đầu ầm ĩ, lại là một trận không thoải mái.”
“Chúng ta sẽ dùng suốt đời sở học để thích ứng.”
Tô Miên Tuyết nghĩ, chia ly nhất thời là để chuẩn bị cho lần gặp lại tiếp theo.
……
Mùa xuân năm thứ ba, Vân Thịnh, phái sứ thần tới cầu hòa, trong triều chia làm hai phái.
Một bên đòi đ.á.n.h hạ Vân Thịnh,.
Hoàng đế cân nhắc xong, cuối cùng quyết định tiếp đãi sứ thần tại hào hoa điện, phong công chúa làm phi, nối lại tình hữu nghị Tần Tấn.
Lý Thượng Võ theo đại quân trở về, Hoàng đế luận công phong thưởng, phong làm tứ phẩm Trung Võ tướng quân.
Tô Doanh theo sát sau đó, trở về vào ngày xuân năm ấy, nàng đi từ Dự Châu ngược lên phía bắc, ngày trở về có thêm chút phong sương, nhưng khí chất như trúc, càng hiện vẻ cứng cỏi.
Đồ vật mang về cho nàng phần lớn là đặc sản địa phương hoặc là những vật phẩm nàng thích, mỗi thứ đều mua hai phần, nàng cùng Tô Miên Tuyết mỗi người một phần.
Phía t.ửu lầu, Tô Miên Tuyết nắm trong tay Dục Mãn Lâu, và Thanh Phong Lâu,.
Ở trong Trường An, danh tiếng của Thanh Phong Lâu, tuy không bằng Tô Lai Trai, danh nghĩa ngoài trừ thân cận cùng hoàng tộc có quan hệ thiên ty vạn lũ thì không ai biết người đứng sau chính là vị quận chúa danh tiếng lẫy lừng, nhưng cũng dựa vào bản lĩnh của mình ổn ngồi vị trí thứ hai tại Trường An, còn Dục Mãn Lâu, ở Hoài Châu lại là đệ nhất không cần bàn cãi.
Mà Tân Vị Lâu đối diện so kè với Tô Miên Tuyết suốt hai năm lâu, tuy thường xuyên không phục nhưng luận nhân mạch lại kém xa Tô Miên Tuyết, chỉ có thể nén giận duy trì vận hành t.ửu lầu, phong quang chẳng còn như xưa.
Mắt thấy đối phương hô mưa gọi gió, nhưng quả đắng đã gieo, tất cả chỉ có thể tự mình nuốt xuống.
Một phương khác, Lý Thượng Võ rời khỏi Trường An hai năm lâu lại lần nữa trở về, hiển nhiên bất mãn việc Tô Miên Tuyết bỏ mặc mình, đem tâm tư dành hết cho người khác.
Cái "người khác" này lại là những người mà Tô Miên Tuyết trân trọng, hai người thường xuyên vì thế mà bất hòa.
Nhưng nghĩ lại, Lý Thượng Võ muốn quân công là để xứng với nàng, giữa phu thê điều quan trọng nhất là gì?
Đó là phải mở rộng lòng mình, gặp chuyện gì, người nào, bí mật gì đều có thể nói ra, nếu cứ giấu trong bụng bắt đối phương đi đoán, lại không phải con giun trong bụng nhau, sao có thể biết rõ cho được.
Đóng cửa lại, hai người mặt đối mặt ngồi.
Lý Thượng Võ ấp úng: “Miên Tuyết muội muội, ta với bọn họ dù sao cũng khác nhau.”
Bọn họ là chỉ Tô Doanh, Lâm Nương và Hàn Lăng Vân mấy người.
“Tô Doanh cũng đã đi hai năm, lần này muội ấy về là để báo bình an cho mẹ, mặt khác là tìm một mối hôn sự.” Tô Miên Tuyết giải thích với hắn, “Mấy ngày nay ta ở cùng bọn họ cũng là để tìm cho Doanh nhi một mối hôn sự tốt, chỉ là tìm tới tìm lui đều không thấy hợp.”
Dung tần đã vài lần đề cập với Tạ Trường Hi,, Tam hoàng t.ử năm ngoái khai phủ phong hào là An.
Tô Miên Tuyết cùng vị biểu đệ này đã nói chuyện vài lần, người này quả thực giống như phong hào kia, không tranh không đoạt, yên tĩnh và ổn trọng.
Chỉ là phủ công chúa hiển hách, Tô Miên Tuyết mỗi ngày hốt bạc, tốt nhất là Tô Doanh thích, đối phương tính tình lại vừa vặn ôn hòa, mọi chuyện lấy nàng làm trọng.
Vương gia là con rồng cháu phượng, thân phận tôn quý không phải bàn, tương lai chắc chắn không chỉ có mình Tô Doanh là thê t.ử, vào hậu viện mọi chuyện đều phải nhẫn nhịn cầu toàn, rõ ràng có lựa chọn tốt hơn, cần gì phải đi chịu khổ chứ.
“Nếu nàng muốn tìm cho muội ấy người vừa mắt, việc này không vội được, chỉ có thể từ từ mưu tính, biết đâu muội ấy đi du học hai năm bên ngoài đã có người trong lòng.” Lý Thượng Võ nói, “Các nàng gấp gáp, cứ như muội ấy lại sắp rời đi vậy, thành thân cùng cô độc một mình không giống nhau, dù sao cũng phải vướng bận người trong nhà.
Muội ấy muốn rời đi, chứng tỏ muội ấy còn chưa có ý định thành thân, không bằng thuận theo tự nhiên, để muội ấy tự chọn, chờ đến năm sau có lẽ lại khác.”
