Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 228: Ý Đồ Khó Đoán

Cập nhật lúc: 15/01/2026 14:03

Nghe lời muội muội, Lão Tứ tâm can không khỏi kinh hãi, hắn dáo dác nhìn quanh như kẻ mất hồn, một lòng muốn xem thử kẻ đang lén lút bám theo gia đình mình có diện mạo ra sao.

Hắn còn đang loay hoay xoay đầu tìm kiếm thì Tô Ánh Tuyết ở bên cạnh đã khẽ lắc đầu, bàn tay nhỏ bé âm thầm chỉ về một hướng: "Tứ huynh, kẻ nọ khi nãy vẫn còn lảng vảng nơi góc hẻm không xa kia! Huynh cứ lộ liễu như vậy, chẳng trách chúng đã cao chạy xa bay!"

Lão Tứ nhìn theo hướng muội muội chỉ, nhưng tịnh chẳng thấy bóng dáng ai, bèn lẩm bẩm: "Chắc chắn là phường có tật giật mình nên mới bỏ chạy sớm như vậy."

Nói đoạn, hắn lại nghi hoặc nhìn sang Tô Ánh Tuyết: "Nhưng cái hẻm nhỏ đó cách chỗ ta bán khoai xa như vậy, đại ca thường xuyên đi săn, nhãn lực tinh tường như chim ưng trên trời thì thấy được đã đành, sao tiểu muội cũng có thể nhìn thấu được hay vậy?"

Lão Tứ tuy có chút đẫy đà, nhưng xưa nay vẫn tự tin nhãn lực của mình không tồi. Vậy mà tại sao ngay cả tiểu muội cũng nhìn rõ được thứ mà hắn chẳng hề hay biết?

Tô Ánh Tuyết đứng bên cạnh cũng thoáng ngẩn người. Thời gian qua bận rộn việc nhà, nàng cũng chẳng mảy may nhận ra cơ thể mình đã có sự thay đổi lớn đến thế.

Qua lời Lão Tứ, nàng mới chợt phát hiện nhãn lực của mình quả thực đã tinh tường hơn trước rất nhiều! Trong ký ức của nàng, trước đây nàng vốn chẳng thể nhìn rõ những vật ở tầm xa như vậy.

Nàng thầm nghĩ, ngoại trừ thứ nước suối kỳ lạ kia thì chẳng còn vật gì có thể mang lại hiệu quả thần kỳ này! Song, những chuyện cơ mật như vậy nàng tuyệt đối sẽ không tiết lộ nơi phố thị. Tô Ánh Tuyết chớp mắt, chữa thẹn: "Có lẽ là do Tứ huynh đêm qua trằn trọc không yên giấc chăng?"

Lão Tứ gật gù, không kìm được mà ngáp dài một tiếng: "Tiểu muội nói chí lý, đêm qua trong mộng ta đều thấy mình đang ủ rượu trái cây, ngủ dậy mà toàn thân đau nhức, cứ như bị ai nện cho một trận vậy! Tay chân mỏi nhừ, phen này về nhà ta phải đ.á.n.h một giấc cho thật đã mới được!"

Nghe lời than vãn của hắn, Vương lão thái thái bấy lâu vẫn im lặng bèn lắc đầu chậc lưỡi: "Mệt nhọc cái nỗi gì? Ta thấy ngươi rõ là sướng quá hóa cuồng! Mới làm chút việc vặt đã than thân trách phận, kêu đau kêu mỏi!"

Lời này của tổ mẫu khiến Lão Tứ chẳng thể phản bác. Ở nhà hắn quả thực ít khi phải động tay động chân, nhờ thế mới nuôi được thân hình chắc nịch, trông khỏe khoắn hơn hẳn con nhà người ta. Hắn thè lưỡi một cái, lách mình trốn sau lưng Tô Ánh Tuyết, thành công rước lấy một cái lườm sắc lẹm từ Vương lão thái thái.

Sau khi bán sạch số khoai tây chưng, người nhà họ Vương vội vã hồi gia. Họ dự tính sẽ tranh thủ chưng thêm vài nồi khoai nữa để bán hết trong ngày hôm nay, tránh để lâu ngày sinh thêm phiền phức.

"Ta phải mau về nhà nhóm lửa chưng thêm mấy nồi nữa! Các ngươi cứ lo việc bán buôn, tổ mẫu sẽ lo liệu việc bếp núc!" Vương lão thái thái vừa tính toán, bước chân càng thêm phần nhanh nhẹn.

"Dạ!" Tô Ánh Tuyết dắt tay Lão Tứ, tay kia xách sọt tre nhỏ, hớn hở chạy đi.

Đợi khi bóng dáng người nhà họ Vương khuất hẳn, nơi góc hẻm mới lén lút chui ra hai bóng người! Không ai khác, đó chính là vợ chồng chưởng quỹ tiệm gạo.

Hai kẻ này vốn tâm địa bất chính, dù người nhà họ Vương đã đi xa nhưng vẫn hạ thấp giọng nói, điệu bộ vô cùng khả nghi, rõ ràng chẳng phải hạng lương thiện gì.

Mụ chủ tiệm gạo chậc lưỡi đầy ẩn ý: "Đương gia, ông nói xem số khoai tây của nhà họ Vương kia rốt cuộc từ đâu mà có?"

Trong lòng mụ vô cùng ấm ức, cứ cảm thấy số khoai này thật hiếm lạ, chẳng giống thứ đào từ dưới đất lên mà cứ như từ trên trời rơi xuống vậy! Dẫu nghe đồn là nhà họ Vương đào được trên núi, nhưng mụ đời nào chịu tin. Mụ không tin cái nhà đó lại có mệnh tốt đến thế? Tại sao thiên hạ bao nhiêu người lên núi xuống rừng mấy mươi năm chẳng thấy, mà nhà họ Vương vừa đào đã thấy ngay?

Nghe vậy, lão chưởng quỹ quay đầu lại: "Bà hỏi ta, ta biết hỏi ai?"

Mụ chủ tiệm gạo bĩu môi: "Nếu không phải nể mặt lão nhị nhà bọn họ có chút tiền đồ, ta thèm vào mà để mắt tới mấy hạng người đó! Thật là chướng mắt!"

"Vậy bà lôi ta ra đây làm gì? Tiệm gạo còn bao nhiêu người đang chực chờ mua lương kìa!" Lão chưởng quỹ bực dọc chất vấn.

"Ai nha, ông nói nhỏ thôi, nhỡ bị người ta phát hiện thì khốn!" Mụ cấu vào tay lão chồng, bảo: "Chẳng phải tôi tò mò muốn biết dạo này nhà họ Vương đang âm mưu chuyện gì sao!"

"Ông xem, nhà người ta thì chen lấn ở tiệm mình đoạt gạo đoạt mì, riêng nhà bọn họ lại chẳng chút sốt sắng, cứ thong dong như không. Ông không thấy lạ sao?"

"Hơn nữa, tiệm gạo nhà mình có bao giờ lo ế hàng đâu mà ông phải vội? Cứ để chúng đợi ở cửa! Ta về sẽ lại tăng giá thêm chút nữa, chẳng phải sẽ kiếm thêm được khối bạc sao!"

Kẻ khác mong hạn hán mau qua, mưa thuận gió hòa để tưới mát ruộng đồng, còn mụ chủ tiệm gạo này lại chỉ mong trời hạn thêm nữa để trục lợi. Mụ thản nhiên nói ra những lời táng tận lương tâm đó mà mặt chẳng hề biến sắc, tâm chẳng chút bất an!

Lão chưởng quỹ gạt tay mụ ra, khinh khỉnh bảo: "Được rồi! Chuyện tăng giá về tiệm rồi bàn!"

"Bàn về con gái ta trước đã, nó ra sao bà còn lạ gì! Người ta đã nói rõ ràng, ta cũng nên từ bỏ ý định này đi! Chi bằng bỏ ra chút tiền bạc nhờ bà mối tìm cho nó một tấm chồng t.ử tế, còn hơn là để bà ngồi đó mà mơ tưởng hão huyền!"

"Vả lại, nhà họ Vương không tới mua gạo cũng là lẽ thường. Trước đây họ đã tích trữ biết bao nhiêu lương thực, chắc chắn là chẳng lo thiếu hụt!"

"Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên! Bà đừng tưởng ta không biết bà đang toan tính điều gì! Nếu bà thật lòng vì con gái thì đã đành, nhưng bà lại một lòng muốn lão đại nhà người ta bỏ vợ để cưới cháu gái bà, chẳng phải là làm loạn sao!"

Lão chưởng quỹ tuy là kẻ buôn bán sành sỏi, nồng nặc mùi đồng tiền, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, tuyệt nhiên không đồng tình với những việc làm vô căn cứ của mợ nó.

Chuyện nhà họ Vương, lão đã suy tính kỹ. Người ta đồng ý thì là phúc phận, coi như nhà mình trèo cao. Nhược bằng họ từ chối thì cũng thôi, chẳng lẽ lại trói lão nhị nhà họ về làm rể sao?

Lão lắc đầu cảnh cáo mụ vợ vẫn còn đang chìm trong mộng đẹp: "Bà chớ có mơ mộng hão huyền nữa! Sớm dứt bỏ ý định đó đi, đừng để ra ngoài mất mặt xấu hổ, lại điều ra tiếng vào!"

"Vương lão thái thái còn đó, chưa tới lượt bà định đoạt chuyện nhà người ta! Lão đại nhà họ cũng đâu phải hạng ngu ngơ, bà mau tỉnh ngộ đi!"

Dẫu bị trượng phu dội gáo nước lạnh, mụ chủ tiệm gạo vẫn chẳng chút d.a.o động. Thậm chí khi lão bỏ đi, mụ còn thầm mắng lão là kẻ hèn nhát, nhu nhược!

Mụ hừ lạnh một tiếng: "Vương lão thái thái thì đã sao? Cái thân già đó chẳng biết sẽ nằm xuống khi nào đâu!"

"Con gái ta chí ít cũng phải gả cho bậc quan lại, hạng chân lấm tay bùn làm sao mà xứng?"

Mụ tựa lưng vào tường, không ngừng lẩm bẩm. Nghĩ đến số khoai tây của nhà họ Vương, đôi mắt mụ lại sáng rực lên! Thứ đó trong mắt mụ đâu chỉ là khoai tây, rõ ràng là những thỏi vàng mười dưới đất mới đúng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 226: Chương 228: Ý Đồ Khó Đoán | MonkeyD