Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 526: Đòi Nợ Kinh Hồn

Cập nhật lúc: 24/01/2026 12:00

Nhị ca sắc mặt không đổi, thần thái tự nhược: "Binh lai tướng chắn, thủy lai thổ yểm( binh đến tướng chặn , nước lên thì nâng nền). Chẳng qua là động thủ thêm lần nữa, đ.á.n.h thêm một trận mà thôi."

Tam lang lập tức "chậc" một tiếng, giơ ngón tay cái tán thưởng: "Trước kia sao ta không nhìn ra nhỉ! Nhị ca, huynh nào phải hạng thư sinh văn nhã yếu ớt, vừa rồi lúc ra tay quả thực chẳng khác gì Lâm Đại Ngọc nhổ bật gốc cây liễu! Làm ta nhìn mà ngây người cả ra!"

Nhị ca lần đầu nghe người khác ví von mình như vậy, không khỏi cảm thấy buồn cười.

Thấy lão tam cứ nhìn chằm chằm vào mình, hắn khẽ cong khóe môi: "Thế nào? Đệ cũng muốn nếm thử sao?"

Tam lang tức khắc lắc đầu như trống bộc: "Thôi thôi! Chúng ta vẫn là nghe lời tổ mẫu, mau đi tìm tiểu t.ử Tống Ngọc Thư kia đi!"

Chuyện Vương lão thái thái giao phó, lão tam xưa nay vốn chẳng dám lơ là. Thế nhưng Nhị ca đi bên cạnh hắn lại cứ ung dung tự tại, bước chân không chút vội vàng.

Tam lang mệt đến mồ hôi đầm đìa, nhấc vạt áo lên quạt gió cho bớt nóng: "Nhị ca, chúng ta đi nãy giờ mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Tống Ngọc Thư đâu, đừng để đúng như lời tổ mẫu nói, hắn bị người ta bắt cóc rồi nhé!"

Nhìn dáng vẻ bình chân như vại của Nhị ca, hắn lại càng nghi hoặc: "Nhị ca, sao huynh chẳng chút nôn nóng vậy? Tiểu t.ử đó mà mất tích, sau này đệ biết ăn nói thế nào với Tống tiên sinh đây? Chúng ta mà tay không trở về, chắc chắn bị tổ mẫu mắng cho vuốt mặt không kịp!"

Nghĩ đến cảnh Vương lão thái thái dậm chân nhảy dựng lên cao, lão tam càng thêm phiền muộn, đưa tay vò đầu bứt tai liên hồi. Tìm không thấy người, bọn họ trở về biết giao phó thế nào!

Lúc này, Nhị ca chỉ mỉm cười, thản nhiên phất phiến: "Chớ gấp, Tống Ngọc Thư kia tâm cơ thâm trầm hơn đệ tưởng nhiều."

......

Bên kia.

Đám người đòi nợ sau khi rời khỏi Vương gia, trong lòng đều hậm hực không thôi.

Nhưng đối phương đao sắc bén, người lại đông, bọn chúng có thể làm gì được? Lão thái thái kia nhìn thì gầy gò khô khốc, mà sức lực lại lớn đến kinh người!

Bọn chúng chẳng thể cứ ở lì Vương gia chờ bị đ.á.n.h, những vết móng tay cào trên mặt giờ vẫn còn nóng rát như lửa đốt đây này!

Một kẻ trong đó càng đi càng thấy nghẹn khuất, nghiến răng kèn kẹt: "Cái thua thiệt này chúng ta không thể nuốt trôi. Chờ khi trở về, nhất định phải xin chủ t.ử điều thêm người tới!"

"Phải, điều thêm mười mấy tên nữa! Vương gia này quá khó chơi, chỉ dựa vào mấy anh em ta sao đòi được món nợ này?"

Một tên khác thở dài: "Cũng chẳng biết chủ t.ử nghĩ gì, gạo mì là thứ tốt như vậy không muốn, cứ nhất quyết đòi vàng bạc châu báu! Nếu Vương gia cứ dây dưa không trả, ta biết tính sao?"

"Tâm tư chủ t.ử, hạng nô tài như chúng ta sao đoán định được? Đừng nghĩ nhiều!" Kẻ kia nhìn quanh quất, thấy xung quanh đều là huynh đệ tâm phúc, lúc này mới hạ thấp giọng: "Bất quá chuyện này ta có nghe phong thanh vài ngày trước, hình như chủ t.ử muốn mua thứ gì đó, bắt buộc phải dùng vàng bạc mới được! Người đó là..."

"Là..." Hắn cố lục lọi ký ức hồi lâu, đột nhiên vỗ đùi: "Phải rồi, là thương nhân của Long Đằng quốc!"

"Long Đằng quốc kia là nơi thế nào các ngươi hẳn có nghe qua rồi! Thổ nhưỡng phì nhiêu, bốn mùa như xuân! Trong khi chúng ta gặp hạn hán thì nơi đó mưa thuận gió hòa. Ngươi bảo người ta có thiếu lương thực không? Tất nhiên là họ chỉ muốn vàng bạc tài bảo, càng đáng giá càng tốt!"

Một tên khác tiếp lời, vẻ mặt đầy vẻ hướng vọng: "Long Đằng quốc sao? Đó đúng là chốn cực lạc! Nghe nói mỹ nữ ở đó nhiều vô kể. Phượng Minh quốc chúng ta vẫn đang chinh chiến với mấy lân bang xung quanh, chẳng biết bao giờ mới được thái bình."

Kẻ nói chuyện lúc đầu nhíu mày: "Ai mà biết, cùng lắm thì đổi tên quốc hiệu, dù sao cũng chẳng liên quan đến hạng dân đen như ta!"

Nói xong, hắn lại cảnh giác: "Nhưng lời này ta chỉ nói với mấy huynh đệ các ngươi thôi, tuyệt đối đừng truyền ra ngoài, đặc biệt đừng nói là ta nói! Nếu không với cái tính khí thối tha của chủ t.ử, ta khó mà giữ được mạng."

Mấy tên còn lại lập tức lộ vẻ tình thâm nghĩa trọng, bá vai bá cổ bảo đảm: "Huynh đệ yên tâm, ta và ngươi là ai chứ? Ngày thường cùng nhau làm việc như tay với chân, ngươi cứ việc yên tâm kê cao gối mà ngủ!"

Một kẻ khác cũng thề thốt: "Cứ yên chí, chuyện này sẽ thối rữa trong bụng bọn ta! Trời biết đất biết, ngươi biết chúng ta biết, tuyệt không có người thứ ba!"

Lúc này kẻ kia mới gật đầu hài lòng. Lại có người tò mò hỏi: "Vậy huynh đệ có biết lão bản muốn nhiều vàng bạc như thế để làm gì không?"

Hắn rất hưởng thụ ánh mắt sùng bái của mọi người, liền huênh hoang: "Ta ngày ngày hầu hạ nước rửa chân cho chủ t.ử, lẽ nào lại không biết?"

Hắn vẫy tay ra hiệu cho cả bọn chụm đầu lại, thì thầm: "Nghe nói chủ t.ử muốn nhập một lô 'hàng'!"

"Hàng? Hàng gì?" Có kẻ kinh ngạc.

Hắn "chậc" vài tiếng: "Nghe nói là một loại thứ ăn vào có thể khiến người ta d.ụ.c tiên d.ụ.c t.ử! Chỉ cần nếm thử một lần là không thể dứt ra được. Nghe nói bên Long Đằng quốc, người ta bưng cả thúng vàng bạc đến để mua đấy!"

"Chủ t.ử thấy bên đó kiếm lời bộn tiền nên cũng muốn thử vận may. Dù sao cũng không lỗ, nói không chừng còn có thể trở thành đại thương gia giàu nứt đố đổ vách!"

Dù chủ t.ử không có mặt, vẫn có kẻ nhanh nhảu nịnh hót: "Vẫn là chủ t.ử đầu óc linh hoạt, mới nghĩ ra đại kế này! Nếu không sao người lại phát tài được?"

"Lúc chủ t.ử sai người đem Xuân Điền đi hạ chú, ta đã nhìn ra người có mệnh phú quý rồi! Chờ chủ t.ử phất lên, chúng ta cũng được húp chút canh cặn!"

Cả bọn mặt mày hớn hở, không khỏi ảo tưởng về ngày lành tháng tốt phía trước. Đúng lúc này, một tên bỗng thảng thốt kêu lên!

"Hỏng rồi! Ta bỏ quên Xuân Điền ở Vương gia rồi!"

Mấy tên kia đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác.

"Giờ tính sao? Hay là ta quay lại bắt nó đi?"

"Bắt chứ, nhất định phải bắt! Đó là con bài con tin, không có Xuân Điền, ta lấy gì uy h.i.ế.p Vương gia? Lũ người đó sao chịu ngoan ngoãn dâng vàng bạc ra!"

Cả bọn tính toán một hồi, cuống cuồng vắt chân lên cổ chạy ngược trở lại. Xuân Điền kia chính là một đống vàng bạc di động, thà mất mạng chứ không thể để mất nó!

Chỉ là vừa chạy được vài bước, bỗng có kẻ rùng mình một cái, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay run rẩy: "Sao... sao bỗng nhiên trời lại lạnh thế này?"

Lời vừa thốt ra, những kẻ khác cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát.

"Hình như... đúng là có luồng âm khí thì phải!"

Bọn chúng ngẩng đầu nhìn lên không trung, mặt trời vẫn treo cao l.ồ.ng lộng. Rõ ràng là thanh thiên bạch nhật, sao lại cảm thấy từng đợt gió lạnh thấu xương lướt qua?

"Ta... ta không phải đụng phải thứ gì tà môn đấy chứ?" Một tên nuốt nước miếng, run giọng.

Ngay lập tức có kẻ quát lớn trấn an: "Đừng nói càn! Tà ma gì chứ! Giữa ban ngày ban mặt, quỷ mị nào dám hiện thân!"

Lời tuy nói vậy, nhưng mấy gã đàn ông lực lưỡng trong lòng đều đã kinh hồn bạt vía, túm tụm lại một chỗ như lũ gà con sợ hãi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 524: Chương 526: Đòi Nợ Kinh Hồn | MonkeyD