Tỏ Tình Thất Bại Xuyên Đến 7 Năm Sau - Chương 5
Cập nhật lúc: 25/07/2026 19:01
Ánh mắt ấy lấp lánh.
Rõ ràng mang theo chút mong chờ.
Tôi cũng không hiểu vì sao, tim mình bỗng đập loạn.
Ánh mắt đó như nặng ngàn cân.
Không hiểu sao lại khiến tôi thấy nghẹt thở.
Tôi cười gượng vài tiếng, cố duy trì hình tượng cô gái thân thiện thường ngày.
Giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Lục Dương.
Tôi quay đầu, lại đá Hứa Bách Vũ một cái:
“Cậu đừng có vô cớ gây chuyện được không?”
“Tôi chỉ là không thích cậu kiếm chuyện thôi.”
“Nếu… nếu là Lục Dương gây sự với cậu, tôi cũng sẽ đứng ra bênh cậu mà.”
Hứa Bách Vũ là kiểu người gia cảnh tốt, tính tình bình thường cũng hơi nóng nảy.
Huống chi vừa rồi tôi còn “lừa” được tiền của cậu ta.
Tôi cũng không muốn chọc cậu ta tức thêm.
Nghĩ một chút, tôi rút bàn tay không đang ôm Lục Dương ra, mò trong túi lấy một cây kẹo mút.
Tôi ném thẳng vào lòng Hứa Bách Vũ, nghiêm túc cảnh cáo:
“Nè, cho cậu kẹo.”
“Đừng kiếm chuyện nữa nha.”
12
Hứa Bách Vũ còn chưa kịp phản ứng.
Tay tôi đột nhiên trống không.
Đợi đến khi tôi hoàn hồn, Lục Dương đã xoay người rời đi, bước chân rất nhanh.
Tôi theo bản năng đuổi theo, nhìn bóng lưng anh ngày một xa.
Chiếc áo ba lỗ bóng rổ đung đưa theo nhịp bước, khiến tôi chợt nhớ đến một chuyện.
Khi còn nhỏ, lúc Lục Dương mới chuyển đến khu này.
Anh rất ít nói, lúc nào cũng trầm mặc.
Tôi ngày nào cũng bám theo anh chơi.
Cô bé nhỏ xíu kéo tay cậu bé, từng chữ từng chữ nói:
“Anh ơi, anh vui lên được không?”
Khi ấy Lục Dương còn nhỏ, nhưng hình như chuyện gì cũng hiểu.
Tóc anh khá dài, gần như che khuất vầng trán.
Trước kia là bà nội cắt tóc cho anh.
Nhưng sau đó bà đã già, không còn cắt nổi nữa.
Tóc anh cứ thế dài ra, lộn xộn một cách bất lực, giống như chính chủ nhân của nó.
Buồn bã.
Chán chường.
Lục Dương nghểnh cổ, lạnh nhạt nói:
“Vui để làm gì?”
Tôi đưa bàn tay nhỏ tròn như tay Doraemon ra:
“Cho anh kẹo nè.”
Anh không nhúc nhích:
“Không ăn.”
Kẹo là thứ tôi thích nhất trên đời.
Nó giúp tôi kết thân với rất nhiều bạn nhỏ.
Ai lại không thích kẹo chứ?
Tôi nghiêng đầu suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đưa ra kết luận.
Ừm.
Chắc là anh chê ít.
Chưa đủ hấp dẫn thôi.
Tôi đưa tay vào túi quần nhỏ, lục lọi mãi mới mò ra hai cây kẹo mút.
Do dự một chút, tôi lấy ra một cây đưa cho anh:
“Nè, em cho anh hết kẹo rồi đó. Anh vui lên nha?”
Tôi lắc lắc hai b.í.m tóc, vừa hỏi vừa nheo mắt nhìn anh.
Nếu anh vẫn không vui thì…
Tôi đành đ.á.n.h anh một trận vậy!
Dù sao trong con hẻm này, không có bạn nhỏ nào được phép chống đối tôi.
Tôi còn đang nghĩ xem mình có đ.á.n.h thắng không, thì Lục Dương bỗng đưa tay nhận lấy cây kẹo.
Anh xé giấy gói, bỏ kẹo vào miệng.
Anh cao hơn tôi rất nhiều, cúi đầu nhìn xuống.
Ánh mắt không còn lạnh sắc như trước.
“Cảm ơn.”
Hehe.
Thành công rồi!
Tôi nắm lấy tay áo anh, lắc lư:
“Ăn kẹo của em rồi thì là người của em đó nha!”
Anh hơi sững lại, rồi bật cười:
“Là người của em nghĩa là gì?”
Tôi bĩu môi, suy nghĩ rất lâu, cố dùng vốn từ nghèo nàn của mình để giải thích:
“Là… sau này nếu ai bắt nạt anh, anh cứ đến tìm em.”
“Em sẽ bảo vệ anh.”
“Bảo vệ cả đời luôn.”
Khi đó phim truyền hình cổ trang đang rất hot.
Mấy câu sến súa kiểu “cả đời”, “vì anh làm gì cũng được” ngày nào cũng phát trên TV.
Nghe nhiều thành quen, tôi cũng học theo được đôi câu.
Dù thật ra tôi cũng chẳng hiểu “cả đời” rốt cuộc dài đến đâu.
Chỉ nhớ lúc đó, bàn tay cầm kẹo của Lục Dương bỗng siết c.h.ặ.t.
Mu bàn tay bé nhỏ nổi rõ gân xanh.
Anh khẽ nói:
“Được, anh nhớ rồi.”
Tôi cảm thấy vẻ mặt anh bình tĩnh đến mức khó chịu.
Không giống mấy đứa trẻ khác trong hẻm nhỏ.
Bình thường chỉ cần nghe tôi nói như vậy, bọn nó sẽ lao tới bá vai bá cổ, vui vẻ lắc lư.
Còn anh chỉ đứng đó.
Ánh mắt mờ mịt như vừa đ.á.n.h rơi hồn vía.
Tôi nghĩ một lát, cố gắng nhón chân lên.
Lục Dương thấy vậy liền cúi người xuống.
Tôi ôm lấy vai anh, thì thầm bên tai anh, giọng trong trẻo thẳng thắn:
“Nói rồi đó nha anh ơi, sau này anh phải chơi với em.”
“Phải chơi với em mãi mãi luôn đó.”
13
Nói là nói vậy.
Sau đó, Lục Dương thật sự bắt đầu đến nhà tôi chơi.
Anh giúp tôi buộc dây chun tóc, ngồi nhìn tôi nhảy nhót khắp nơi.
Cũng sẽ đến nhà tôi để dạy tôi học.
Anh bắt đầu không còn lạnh lùng như trước nữa.
Tôi biết, tình bạn này coi như đã bị tôi nắm chắc trong tay.
Thế là dần dần, tôi lại không còn chủ động tìm anh thường xuyên nữa.
Lên cấp hai, tôi có thêm rất nhiều bạn mới.
Không biết bắt đầu từ khi nào, Lục Dương cũng dần giữ khoảng cách với tôi.
Cho đến tận bây giờ.
“Lão đại, nghĩ gì vậy?”
Thấy Lục Dương đã đi xa, Hứa Bách Vũ lại quay về dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.
Từ đầu mày đến khóe mắt đều mang vẻ vui cợt.
“Chỉ là một thằng con trai thôi mà, có gì đáng để bận tâm?”
Tôi lắc đầu:
“Cậu không hiểu đâu.”
“Anh ấy… không giống người khác.”
Hứa Bách Vũ bực bội:
“Không giống chỗ nào? Chẳng phải cũng hai mắt, một mũi, một miệng à? Cùng lắm là mặt đẹp hơn người khác một chút thôi.”
Nói bậy.
Anh ấy là chồng tôi ở bảy năm sau đấy.
Sao có thể giống người khác được?
Tôi suy nghĩ một chút.
Cuối cùng vẫn quyết định đuổi theo.
Trước khi đi, tôi không quên trả lại đống tiền kia cho Hứa Bách Vũ.
