Toàn Tinh Tế Đều Học Phu Nhân Ta Nuôi Lông Xù - Chương 27: Thi Áo Thân Yêu (3)

Cập nhật lúc: 19/01/2026 06:14

Tầm mắt của Nhiếp Kỷ Hoài cũng rơi xuống đĩa tròn, thần sắc trở nên có chút ngưng trọng.

Xung quanh đĩa tròn không phải là tôm binh cua tướng, mà là quân nhân Tinh tế trong video duyệt binh.

Mấy chục người, tay cầm s.ú.n.g ống, hổ rình mồi nhìn chằm chằm xung quanh.

Dường như chỉ cần có người xông vào, sẽ không chút lưu tình mà nổ s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t.

“Làm sao bây giờ?” Niên Nhiễm nhỏ giọng hỏi Nhiếp Kỷ Hoài.

“Đưa em ra ngoài trước.”

Nhiếp Kỷ Hoài trầm ngâm một lát rồi đưa ra quyết định.

Niên Nhiễm đi theo Nhiếp Kỷ Hoài chạy miết.

Vừa chạy không bao xa, chợt nghe phía trước truyền đến một trận ồn ào, ngay sau đó, có người hét lên: “Người ở đằng kia!”

Niên Nhiễm sửng sốt, theo bản năng nhìn về phía Nhiếp Kỷ Hoài, chỉ thấy sắc mặt anh đã thay đổi.

“Nhiếp tiên sinh, hay là, anh đi đi...”

Phản ứng của Nhiếp Kỷ Hoài rất nhanh, kéo tay Niên Nhiễm, lao nhanh về phía trước.

Truy binh phía sau bọn họ cũng bám riết không tha, Niên Nhiễm bị Nhiếp Kỷ Hoài nắm cánh tay, một đường chạy như điên.

Tiếng đạn quét bên tai không dứt, Niên Nhiễm thậm chí có thể tưởng tượng được, tình cảnh hiện tại của bọn họ nguy cấp đến mức nào.

Hai người đi tới một con hẻm nhỏ, một lát sau, một đám người đi ngang qua bọn họ.

Niên Nhiễm thở chậm lại, cô căng thẳng nắm lấy tay áo Nhiếp Kỷ Hoài: “Cảm ơn anh đã giúp tôi nhiều như vậy, chúng ta chia tay tại đây thôi.”

Nhiếp Kỷ Hoài nhíu mày, ánh mắt đảo quanh bốn phía, trong đầu nhớ lại bản đồ biển B.

Anh nhìn thấy bóng lưng Niên Nhiễm thì hoàn hồn, tiến lên nắm lấy cổ tay trắng nõn mảnh khảnh của cô.

Niên Nhiễm giật mình, dùng sức hất bàn tay to của Nhiếp Kỷ Hoài ra.

“Em đừng sợ, có tôi ở đây, sẽ không để em bị thương đâu.” Nhiếp Kỷ Hoài lại tiến lên nắm lấy cánh tay Niên Nhiễm.

Niên Nhiễm hít sâu một hơi, cô nhíu mày.

Nhiếp Kỷ Hoài nhìn Niên Nhiễm, ánh mắt nghiêm túc mà chuyên chú, phảng phất như một cái nhìn xuyên qua năm tháng nhưng lại đầy quyến luyến, khiến nhịp tim Niên Nhiễm không tự chủ được mà tăng tốc.

Nhiếp Kỷ Hoài không nói gì, mà dẫn Niên Nhiễm đi vòng qua một con đường khác.

Niên Nhiễm còn muốn giãy khỏi Nhiếp Kỷ Hoài, nhưng anh lại nắm càng c.h.ặ.t hơn.

Cô c.ắ.n răng đi theo.

Hai người đến một căn phòng cực lớn, trong không gian còn có ba chiến sĩ.

Chiến sĩ cầm đầu chào Nhiếp Kỷ Hoài theo nghi thức quân đội: “Tướng quân, không có gì bất thường.”

Nhiếp Kỷ Hoài nhìn bọn họ, trầm giọng nói: “Các cậu ra ngoài hội họp với đội hai, kế hoạch vẫn như cũ.”

“Rõ.” Người đàn ông cầm đầu chần chờ một lát, nhìn Nhiếp Kỷ Hoài, rồi xoay người rời đi, đóng cửa lại.

Niên Nhiễm nhìn ba người rời đi, ánh mắt cô rơi trên người Nhiếp Kỷ Hoài.

Nhiếp Kỷ Hoài chậm rãi nói: “Em có thể ra giữa xem thử.”

Niên Nhiễm đã sớm chú ý tới khối trụ tròn chứa chất lỏng không xác định ở giữa phòng.

Giữa khối trụ trôi nổi một cái hộp.

Hộp đang mở, bên trong đựng chiếc sừng độc nhất màu hồng phấn như pha lê của Thi Áo.

“Cái sừng này...” Niên Nhiễm nghi hoặc hỏi Nhiếp Kỷ Hoài.

Sừng của Thi Áo là mọc lại, lúc này bọn họ định dùng Thi Áo để thanh tẩy tội nghiệt, sẽ không làm gì con bé.

Long Tứ phu nhân cũng không có năng lực này.

Nhiếp Kỷ Hoài trầm mặc một lát: “Ba năm trước, ba vạn quân nhân trừ khử hải tặc Tinh tế cho biển B không một ai trở về.”

“Trong ba vạn người này có một dị năng giả hệ Kỳ lân.”

Niên Nhiễm nghe vậy, kinh ngạc trừng lớn hai mắt: “Vậy nếu là Kỳ lân thật sự...”

Nếu là mẹ của Thi Áo.

Mẹ của Thi Áo không hề hương tiêu ngọc nát trong sự sụp đổ của tình cảm, cũng không hề gượng dậy không nổi, mà là dấn thân vào nguy hiểm.

Nhưng lại bị chính em gái mình hãm hại.

Điều đó đáng sợ biết bao!

Nhiếp Kỷ Hoài không giải thích thêm, anh vốn định nắm tay Niên Nhiễm, nhưng trong khoảnh khắc Niên Nhiễm suy tư lại buông xuống.

Anh làm như không có việc gì đi về phía thang máy bên cạnh.

Niên Nhiễm đi theo vào, thang máy dừng ở tầng hầm một.

Hai người đến trước một cánh cửa, Nhiếp Kỷ Hoài nói với Niên Nhiễm: “Đã không đi ra được, chi bằng chờ lệnh ở hàng ghế đầu.”

Niên Nhiễm mím môi: “Đẩy cửa ra chính là đĩa tròn?”

Nhiếp Kỷ Hoài gật đầu.

Niên Nhiễm c.ắ.n răng, vươn tay ấn tay nắm cửa.

Két một tiếng, cửa chậm rãi mở ra.

Cảnh tượng bên trong đập vào mắt, Niên Nhiễm hít ngược một hơi khí lạnh, quay đầu nhìn lại đã không thấy bóng dáng Nhiếp Kỷ Hoài đâu.

Phảng phất như cuộc đào vong vừa rồi chỉ là ảo tưởng trước ngày tận thế.

Trước mắt là một đám đàn ông vạm vỡ đeo kính râm đang chĩa s.ú.n.g vào cô.

Niên Nhiễm nuốt nước miếng, tim đập thình thịch, hai chân không nhịn được mà nhũn ra.

Cô dùng sức nhéo mình, từng bước từng bước đi qua.

Thứ Thi Áo muốn thanh tẩy bên trong có mẹ của con bé.

Cô không thể ngăn cản.

Nếu bỏ lỡ, Thi Áo sao có thể chịu nổi.

Huống chi còn có những đồng bào khác, bản thân Niên Nhiễm tương lai cũng không thể ngủ yên giấc mỗi đêm.

Cứ như vậy, cô buông lỏng móng tay đang găm vào da thịt.

Càng lúc càng đến gần vô số họng s.ú.n.g.

“Thưa cô, xin đừng đến gần nữa.”

“Khoảng cách một mét sẽ nổ s.ú.n.g.”

Niên Nhiễm bỏ ngoài tai, đối mắt với nhóm Thi Áo.

Thi Áo tuy không hiểu tại sao Niên Nhiễm không đi, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn cô bị b.ắ.n.

Thế là, Thi Áo giãy giụa, con bé ngậm nước mắt nói: “Không được động vào chị ấy! Nếu không ta tự nổ cho các ngươi xem!”

Thi Áo nói xong, những người lính canh bên cạnh lập tức do dự.

Niên Nhiễm nhìn tất cả những chuyện này, đáy lòng dâng lên vô số sự ấm áp.

Niên Nhiễm hít sâu một hơi, đi qua đứng yên trước mặt đám người kia.

Những người đó nhìn cô.

Niên Nhiễm nhìn về phía những gã đàn ông cầm s.ú.n.g, trầm mặc hồi lâu sau, cô bỗng nhiên mở miệng: “Trói tôi lại đi.”

Thi Áo, Bạch Ngải và các thú cưng khác: “...”

Mọi người: “...”

“Cô nói cái gì?”

Người đàn ông cầm đầu không tin vào tai mình, lại hỏi một lần nữa: “Cô nói cái gì?”

Niên Nhiễm vươn hai tay ra: “Nhanh lên.”

Người đàn ông cầm đầu cười lạnh một tiếng: “Đàn bà, cô đang giở trò gì vậy.”

Niên Nhiễm nhìn khuôn mặt lạnh lùng của đối phương: “Sợ tôi đến thế sao?”

Kẻ cầm đầu cười nhạo, tùy tiện chỉ một người: “Dâng tới cửa thì sợ cái gì. Cậu đi.”

Niên Nhiễm trầm mặc đứng đó, trong mắt một mảnh trong veo, cô ngước mắt nhìn người đang trói mình trước mặt, trong mắt không có một tia sợ hãi.

Cô nhớ ra mình cũng có kỹ năng thanh tẩy.

Sự nguy hiểm của Thi Áo nằm ở chỗ kiệt sức.

Nếu cô cứu từng người từng người một, tiết kiệm chút sức lực cho Thi Áo, liệu có thể cứu vãn được không.

Nhưng chuyện này cần phải tiếp xúc thân mật với Nhiếp Kỷ Hoài mới hoàn thành được.

Nhiếp Kỷ Hoài lại đang ở đâu.

Niên Nhiễm bỗng nhiên có chút hối hận, vừa rồi không hỏi Nhiếp Kỷ Hoài có tới hay không.

Cô đi về phía trước, Thi Áo nhìn cô đi tới, bỗng nhiên mắt cay xè dữ dội.

Thi Áo thấy thế, lập tức chạy tới nắm lấy tay Niên Nhiễm: “Cũng chỉ có Nhiễm Nhiễm nguyện ý cùng em đi c.h.ế.t thôi.”

Thi Áo ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe.

Hòa Ngu: “... Lời này nghe cứ sai sai thế nào ấy.”

Niên Nhiễm cười khẽ, kiên định gật đầu.

Chúng ta đều sẽ sống sót!

Xấu nhất cũng chỉ là c.h.ế.t cùng một chỗ.

Thi Áo kích động rơi lệ, dán vào người Niên Nhiễm.

Nước mắt Thi Áo trong nháy mắt rơi xuống: “Nhiễm Nhiễm...”

Niên Nhiễm nhìn Thi Áo, an ủi: “Đừng lo lắng.”

“Không, em không phải lo lắng.” Thi Áo lau khô nước mắt, “Em chỉ là làm một việc rất đúng đắn, nhưng lại đ.á.n.h đổi bằng người thân bạn bè mà mình vô cùng trân quý.”

“...” Niên Nhiễm sửng sốt, “Em còn nhỏ, không cần nghĩ nhiều như vậy. Làm việc em cảm thấy đúng là được.”

Người đàn ông cầm đầu nhìn thấy hành động của Niên Nhiễm, không biết tại sao lại cảm thấy có dự cảm không lành.

Chỉ là vô số lần điều tra lý lịch, người phụ nữ này đích xác không có dị năng, không có gì đặc biệt, bình thường đến mức không ai thèm hỏi thăm.

-

Tinh thế kỷ, đêm nay giờ Tý, là giờ âm ngày âm tháng âm năm âm rất hiếm gặp.

Long Tứ phu nhân cũng ăn mặc lộng lẫy tham dự, bà ta ở trên đài quan sát cao cao nhìn thấy Niên Nhiễm chẳng qua cũng chỉ thổn thức một trận.

Bà ta khịt mũi coi thường hành động của Niên Nhiễm.

Chạy?

Còn không phải ngoan ngoãn tự dâng mình tới cửa.

Người đàn ông mặc áo bào đen đeo ngọc bội cổ xưa.

Đó là vật tương tự với của bà nội Niên Nhiễm.

Trong miệng người đàn ông thốt ra một chuỗi thuật ngữ thần bí vang vọng trong không trung.

Thi Áo từ bên cạnh Niên Nhiễm chậm rãi bay lên, cho đến trung tâm phía trên đĩa tròn.

Vô số con cá nhỏ phát sáng từ bốn phương tám hướng ùa tới, vây quanh Thi Áo.

Quả cầu ánh sáng trong tay người đàn ông càng lúc càng lớn, cuối cùng hóa thành một quầng sáng khổng lồ, bao bọc toàn bộ lôi đài hình tròn vào trong.

Môi người đàn ông khẽ mấp máy, âm thanh truyền đến tai mỗi người.

Niên Nhiễm nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, cô nhìn thấy sắc mặt Thi Áo từ trắng chuyển sang đỏ.

Thi Áo bị cưỡng ép tiêm vào sức mạnh.

Trên mặt Thi Áo lộ ra biểu cảm đau đớn, hai tay con bé túm c.h.ặ.t vạt áo trước n.g.ự.c, trong miệng niệm những lời kỳ lạ.

Giọng con bé càng lúc càng nhỏ, về sau chỉ còn lại tiếng nỉ non mơ hồ.

Niên Nhiễm ở bên dưới nghe, lòng đau như cắt.

Cô biết, Thi Áo đang phải chịu đựng nỗi đau đớn to lớn.

“Thanh tẩy tất cả vong hồn là sứ mệnh của ngươi.”

Người đàn ông trầm giọng nói.

“Ta...” Thi Áo mờ mịt nhìn người đàn ông.

Người đàn ông tiếp tục nói: “Đây là sứ mệnh của ngươi, nhiệm vụ của ngươi, bất kể thế nào ngươi cũng bắt buộc phải hoàn thành.”

Thi Áo chợt hiểu ra, con bé gật đầu: “Vâng! Tôi hiểu rồi!”

“Vậy thì...” Đáy mắt người đàn ông lướt qua một tia sắc bén, giọng nói của gã đột nhiên trở nên băng lãnh, “Bắt đầu thôi.”

“Bắt đầu cái gì...”

“Nhớ kỹ, sứ mệnh của ngươi!”

“Vâng!” Thi Áo hít sâu một hơi, toàn thân tản mát ra bạch quang ch.ói mắt.

Những bạch quang đó chiếu sáng cả tòa cung điện.

Người đàn ông nheo mắt, gã vươn tay, nhẹ nhàng vỗ tay vài cái.

Những con cá kia đột nhiên toàn bộ lao về phía Thi Áo, Niên Nhiễm kinh hãi muốn c.h.ế.t trừng lớn hai mắt.

Thi Áo bị đàn cá nhấn chìm, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của con bé biến mất, chỉ còn lại tiếng kêu của những con cá kia.

Những con cá như đã ăn uống no say, từng con một bay đi.

Tim Niên Nhiễm co rút dữ dội, cô ôm n.g.ự.c, ngã ngồi trên mặt đất.

“Thi Áo!”

Bạch Ngải và Hòa Ngu cũng giãy thoát trói buộc.

Hòa Ngu nhảy lên vai Niên Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, đây là quyết định của Thi Áo.”

“Cái gì?”

Niên Nhiễm hét lớn, hốc mắt đỏ hoe.

Cô bò dậy từ dưới đất, chạy về phía nơi Thi Áo rơi xuống.

Mà lúc này, trong khán đài truyền đến một trận kinh hô.

Niên Nhiễm ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo bào đen từ trên đỉnh lầu trực tiếp ngã xuống, gã rơi mạnh xuống đất, đập đến bụi đất tung bay.

Long Tứ phu nhân cũng ngây ra như phỗng nhìn một màn trước mắt, bà ta căn bản không dám tin vào mắt mình.

Bà ta nhìn tất cả những thứ này hóa thành một mảnh hư vô biến mất trong không khí, không thể tin nổi mà lắc đầu.

Hòa Ngu ở bên tai Niên Nhiễm nói rõ từng câu từng chữ: “Nhiễm Nhiễm, chúng ta phải đi thôi.”

“Nhiễm Nhiễm, Thi Áo biết mẹ con bé ở đây, cho nên quyết định ở lại.”

“Nhiễm Nhiễm, đừng tìm nữa.”

Niên Nhiễm bất chấp tất cả chạy về phía trước, mắt lại trước sau nhìn chằm chằm vị trí Thi Áo rơi xuống.

Ở đó, trống rỗng.

Không còn lại gì cả.

Sau lưng cô.

Một đám người mặc quân phục, từ trên trời giáng xuống, quỳ trên mặt đất trước cung điện.

Trán Long Tứ phu nhân và đám người biển B lấm tấm mồ hôi, hai chân bọn họ run rẩy không ngừng, thân thể cũng bắt đầu lắc lư kịch liệt.

“Hải chủ đại nhân xin hãy theo chúng tôi đến Cục quản chế một chuyến.” Người báo cáo với Nhiếp Kỷ Hoài trước đó bước ra.

Đồng t.ử Long Tứ phu nhân hơi co lại, đám người này vậy mà là...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.