Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 147: Nhóc Con, Ngươi Có Tóc Bạc Kìa!

Cập nhật lúc: 20/03/2026 07:29

Nhưng kẻ đứng sau chắc chắn không phải đi làm từ thiện, ngôi làng này phải trả một cái giá cực đắt.

Cái giá đó chính là sinh cơ và tự do.

Đàn ông ăn trái cây, trở thành vật hiến tế sinh cơ. Phụ nữ trở thành công cụ duy trì nòi giống.

Chẳng khác nào gia súc bị nuôi nhốt, con đực để lấy thịt, con cái để đẻ con.

"Nhưng... tại sao lại là sinh cơ của đàn ông? Còn những nữ t.ử được Nguyệt Thần lựa chọn là sao?"

Lâm Độ cau mày suy nghĩ, bỗng nhiên trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười, cây thước gỗ gõ nhẹ lên trán nàng: "Nhóc con, sao cứ thích nhíu mày thế? Nghĩ nhiều quá, nhìn xem, tóc bạc mọc ra rồi kìa."

Nàng sững sờ, theo bản năng phản bác: "Ngươi còn chẳng có tóc mà nói ta."

...

Nguy Chỉ thu tay, rồi lại vung thước đ.á.n.h xuống một cú cực mạnh. Lần này không chỉ đám dây đằng mà cả mặt đất và cái giếng cũng nứt toác ra.

Giọng Lâm Độ yếu đi một chút: "Người xuất gia không nói dối, ta làm sao có tóc bạc được?"

"Ta lừa ngươi làm gì?" Nguy Chỉ vừa bực vừa buồn cười, giơ tay vốc nước giếng kết thành một tấm thủy kính: "Tự nhìn phía sau xem, có phải tóc bạc không? Đừng bảo là ngươi tự dùng sương tuyết nhuộm đấy nhé."

Hắn sợ nhóc con không nhìn thấy, còn tốt bụng tạo thêm một tấm thủy kính phía sau đầu nàng. Ánh trăng chiếu vào khiến hình ảnh có chút mờ ảo.

Nhưng Lâm Độ vẫn thấy rõ mồn một, dưới b.úi tóc bên trái sau đầu, có một lọn tóc bạc trắng, hoàn toàn thiếu đi sinh khí.

Xấu đau xấu đớn!

"Thật ra cũng không khó coi... trông khá là... phá cách." Nguy Chỉ phẩy tay làm tan thủy kính, sợ nhóc con buồn lòng nên lên tiếng an ủi: "Chỉ là nhắc ngươi đừng có suy nghĩ quá nhiều..."

Lâm Độ yếu ớt thốt ra một câu: "Ta thấy chắc chắn là do đám dây đằng này hút mất sinh cơ tóc của ta rồi."

Nàng quay đầu, nhìn chằm chằm đám dây đằng với ánh mắt nặng nề: "Vẫn nên nhổ sạch đi thì hơn."

Nguy Chỉ: *Rốt cuộc ai mới là tà tu đây...*

Rõ ràng là do dùng não quá độ, thế mà nhóc con này lại không chịu tìm nguyên nhân trên người mình.

Nguy Chỉ bỗng khựng lại, nhìn về phía cái giếng vừa nứt ra, giờ phút này nó đã tự động lành lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Loại đá này... có điều huyền bí.

Hắn từng thắc mắc tại sao một ngôi làng giao dịch với "tà thần" thế này lại không bị Thiên Đạo phát hiện, hóa ra là nhờ vật liệu của mắt trận.

Nếu không phải nhóc con này nổ tung dây đằng, để lộ ra lớp đá bên dưới và làm phát tán hơi thở của Bổ Thiên Thạch, hắn cũng chưa chắc đã nhận ra.

Hắn liếc nhìn Lâm Độ đang sắp nhíu mày lần nữa: "Được rồi, đám dây đằng này cứ để ta lo."

Với thực lực của Lâm Độ, muốn nhổ tận gốc đám dây đằng bao phủ cả ngôi làng là chuyện không tưởng.

Lâm Độ không từ chối. Trận pháp nàng có thể phá, nhưng nàng chỉ giỏi phá hoại thuần túy. Dây đằng cắm rễ sâu dưới lòng đất, động vào là sập cả làng.

Hơn nữa... cái "nồi" này cứ để Nguy Chỉ gánh là hợp lý nhất.

Nguy Chỉ vừa định ra tay, bỗng cảm nhận được điều gì đó, nhìn về một hướng.

Dưới ánh trăng, một bà lão còng lưng đột ngột xuất hiện bên ngoài kết giới. Bà ta nhìn đống hỗn độn trên mặt đất và hai người đang đứng giữa sân với ánh mắt khó đoán.

Một tăng nhân cao lớn xách thước gỗ, một nhóc con thấp hơn một cái đầu đứng cạnh, trông cứ như thầy đang dạy bảo trò.

Cả hai cùng quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm như sương lạnh dưới trăng, tỏa ra sát ý không thể chối từ.

Lâm Độ là người cười trước. Nàng cầm quạt xếp, linh lực đã rót đầy nhưng không để lộ chút d.a.o động nào: "Ma Bà Bà, đêm nay trăng không đẹp, bà ra đây làm gì?"

Bà ta liếc Lâm Độ một cái: "Ngươi gây họa lớn rồi đấy."

Lâm Độ vẫn cười hì hì, bộ dạng cà lơ phất phơ: "Bà bà, chuyện này không trách ta được. Đều là do vị hòa thượng này làm, ta nghe thấy động tĩnh mới ra xem, ai ngờ thấy hắn nổ tung đám dây đằng."

Nguy Chỉ bỗng dưng bị đổ một cái "nồi đen" to đùng: "..."

Thôi thì hắn gánh nồi cũng quen rồi, thêm cái này cũng chẳng sao.

Ma Bà Bà nhìn Nguy Chỉ, nhận thấy tu vi thâm sâu khó lường của hắn nên không nói gì, quay sang Lâm Độ: "Ngươi đã đến sân của ta ở Phượng Hoàng Thành, chắc cũng biết chút ít rồi, còn dám đến gần ta sao?"

Lâm Độ cười đáp: "So với hòa thượng trọc đầu kia, ta vẫn thích ở gần người tóc nhiều như bà bà hơn. Nếu sau này già đi mà tóc vẫn dày và đẹp thế này, ta nằm mơ cũng cười tỉnh."

Nguy Chỉ trước đây không biết cái miệng của Lâm Độ lại "thiếu đòn" đến thế. Hắn thầm nghĩ, tiểu đồ đệ này mà ở cạnh Diêm Dã, chắc chắn sẽ chọc cho lão già tóc bạc kia rụng sạch tóc vì tức mất.

Ma Bà Bà nghe Lâm Độ mồm mép lanh lợi, trên mặt hiếm khi hiện lên chút ý cười: "Nếu ta nói, dây đằng này có liên quan đến ta, nhưng không phải của ta, ngươi có tin không?"

"Có gì mà không tin." Lâm Độ chớp đôi mắt đen láy, "Bà bà thậm chí không cần giải thích với ta, vì ta đang có việc cầu xin bà mà bà lại chủ động giải thích, đúng là Bồ Tát sống."

Ma Bà Bà lại liếc nhìn Nguy Chỉ. Hắn mặc tăng bào, đội nón lá, không rõ là hòa thượng thật hay giả, nhưng Lâm Độ là đệ t.ử Vô Thượng Tông — một ổ "đầu gỗ" chính hiệu, chắc chắn sẽ không đi cùng kẻ xấu.

"Chẳng qua, ta thật sự có quen biết kẻ đứng sau thứ này. Hắn là người ta từng cứu mạng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.