Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 181: Đòi Lại Công Đạo
Cập nhật lúc: 22/03/2026 17:08
Hắn giơ tay, những khối gỗ trong lòng n.g.ự.c vững vàng rơi xuống đất. Mọi người mới phát hiện đó là mười lăm cái bài vị, bên trên dùng m.á.u sẫm màu viết tên người.
*Phi Tinh Phái thân truyền đệ t.ử Tô Đồng*
*Phi Tinh Phái thân truyền đệ t.ử Nghiêm Quyết*
...
*Phi Tinh Phái thân truyền đệ t.ử Đào Hiển*
Trên tấm bài vị cuối cùng, viết chính là tên của Đào Hiển.
Phía sau hắn, rất nhiều người đi theo. Chưởng môn Phi Tinh Phái và trưởng lão Hình Phạt Đường một trái một phải dừng lại sau lưng hắn.
Đào Hiển mở miệng, giọng nói vang như chuông đồng, nói năng có khí phách:
“Đệ t.ử Đào Hiển, đại đệ t.ử thân truyền của Thiên Hành Phong trưởng lão Phi Tinh Phái, cùng mười bốn danh sư đệ, hướng tôn sư Ấn Trọng chân nhân, thảo một cái công đạo.”
Cả phòng đều đứng dậy. Ấn Trọng kinh ngạc tiến lên: “Đào Hiển, con đang làm cái gì vậy?”
Lâm Độ bỗng nhiên kéo lê người đang nằm trên mặt đất đến dưới chân mình, thuận thế bất động thanh sắc nhét một vật vào miệng nàng ta. Chú ấn trong lòng bàn tay di chuyển mang theo hàn khí quỷ dị, đ.á.n.h vào đan điền người nọ.
Động tác của nàng rất nhanh, trong mắt người ngoài bất quá chỉ là kịp thời dọn chỗ cho vở kịch hay này, nên mới đem người dời đi.
Chỉ có Phong Nghi bất động thanh sắc liếc nhìn Lâm Độ một cái.
Đó cũng không phải là chú thuật mà Vô Thượng Tông từng dạy.
Đào Hiển đứng bên ngoài Kim Điện, mặt mày kiên định:
“Hôm nay đồ đệ dĩ hạ phạm thượng. Nhưng Đào Hiển thân là đại sư huynh Thiên Hành Phong, lại muốn thay những sư đệ đã làm chuyện ác trong trạng thái vô tri và bị c.h.é.m g.i.ế.c kia, đòi lại một cái công đạo.”
“Hôm nay đồ đệ có ba câu hỏi, còn thỉnh sư tôn giải đáp.”
“Câu hỏi thứ nhất: Ta cùng chư vị sư đệ, vì sao bị xóa ký ức, vì sao bị gieo dấu vết phân thần? Trừ sư tôn ra, ta không thể nghĩ tới người nào khác có cơ hội đối đãi như thế với mười lăm người trong phong chúng ta.”
“Câu hỏi thứ hai: Thôn Thanh Lô ở Điền Tây bị thiết lập Tụ Âm Tụ Linh Trận pháp, phụng Nguyệt Thần làm thần minh, lại bị Nguyệt Thần nuôi nhốt. Nữ t.ử sinh vào giờ âm bị hấp thu âm hồn, mỹ danh là 'cô dâu của Nguyệt Thần', lấy lương thực làm sính lễ. Nam t.ử có linh căn bị mang ra khỏi thôn, trên thóp đều có vết sẹo, là bằng chứng bị xóa ký ức. Nam t.ử còn lại bị gieo hạt giống Nguyệt Quang Đằng để hấp thu sinh cơ. Nữ t.ử trở thành công cụ sinh sản, sinh con xong Nguyệt Thần liền sẽ ban thưởng lương thực. Nguyệt Thần này đích thị là tà tu không thể nghi ngờ.”
“Mà sứ giả của Nguyệt Thần mặc áo bào trắng đeo mặt nạ bạc, ta cùng chư vị sư đệ trên thóp đều có vết sẹo, xác thực là xuất thân từ thôn Thanh Lô, nhưng chúng ta không hề có ký ức, chỉ nhớ rõ được sư tôn mang về tông môn. Liệu có phải sư tôn chính là Nguyệt Thần kia?”
“Câu hỏi thứ ba: Ngày mười bốn vị sư đệ bỏ mình, áo bào trắng mặt nạ bạc che thân, bị dấu vết phân thần khống chế, mục đích là đồ sát cả thôn. Cuối cùng đạo trưởng Vô Thượng Tông vì bảo vệ thôn dân mà c.h.é.m g.i.ế.c bọn họ. Trong đám người áo bào trắng kia, còn có âm hồn trốn thoát từ Lan Câu Giới. Xin hỏi sư tôn, người có phải là người của Lan Câu Giới?”
Đào Hiển nói xong, đỏ mắt hít sâu một hơi, xoay người nhìn về phía chưởng môn:
“Hôm nay Đào Hiển đưa ra ba câu hỏi, mời chưởng môn cùng các trưởng lão làm chứng. Chất vấn sư tôn, là ta bất hiếu.”
“Nhưng sư tôn mang chúng ta trở về, chúng ta chịu ơn dưỡng d.ụ.c dạy dỗ của sư tôn trăm năm. Rốt cuộc vì sao sư tôn lại muốn lợi dụng chúng ta, khống chế chúng ta, uổng cố tâm hướng chính đạo của chúng ta, sai khiến chúng ta phạm phải sát giới và đại sai, còn muốn cùng bọn người Lan Câu Giới làm bạn?”
Mọi người thần sắc khác nhau. Chưởng môn nhíu mày nhìn Ấn Trọng, bộ dáng vô cùng đau đớn. Mấy vị trưởng lão thì hùng hổ. Chỉ có Ấn Trọng thần sắc như thường, ngược lại tên đệ t.ử kia tức giận quát:
“Đại sư huynh, huynh đang nói cái gì vậy! Bôi nhọ sư tôn như thế, rõ ràng là bởi vì huynh mới là con quỷ đó!”
Mặc Lân cùng Hạ Thiên Vô đồng thời nhíu mày, nhịn không được muốn mở miệng làm chứng, lại bị Lâm Độ cưỡng chế ngăn lại.
“Chờ một chút.”
Tiểu sư thúc làm như vậy nhất định có đạo lý của nàng. Mặc Lân chỉ có thể bị bắt tĩnh quan kỳ biến, nhưng trong lòng như lửa đốt, hận không thể lập tức đứng lên "combat" với tên kia.
Ấn Trọng quát lui đệ t.ử: “Lâm Uyên!”
Lâm Độ đột nhiên ngước mắt. Lâm Uyên.
Cái danh xưng này nàng rất quen thuộc. Trong nguyên tác, hắn là sư phụ của Thiệu Phi, cũng là sư phụ của Mặc Lân sau khi chuyển thế.
Nàng cười như không cười dựa ra sau ghế, thanh đoản nhận trên tay xoay một vòng loang loáng.
Lâm Độ lúc này thật sự giống như đang xem kịch, trên tay chỉ thiếu mỗi nắm hạt dưa.
Lâm Uyên không phục ngẩng cổ nói:
“Chẳng lẽ không phải sao? Sư huynh mang danh đại sư huynh, sự vụ trong phong toàn bộ nằm trong tay huynh. Đi Định Cửu Thành đón tà tu kia cũng là huynh tự mình ôm việc. Hơn nữa, hơn nữa...”
Hắn bỗng nhiên giơ tay, chỉ vào Đào Hiển:
“Ta từng có một lần tận mắt nhìn thấy huynh mặc áo bào trắng đi ra khỏi động phủ. Huynh cũng vẫn luôn đi theo vài vị đạo trưởng Vô Thượng Tông, cái thôn Thanh Lô kia nói không chừng chính là do huynh tác loạn! Bằng không làm sao giải thích việc huynh bình an vô sự!”
Lâm Độ bỗng nhiên bật cười. Bởi vì tiếng cười quá mức đột ngột, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía nàng.
“Thật không dám giấu giếm, hắn lúc ấy cũng bị dấu vết phân thần khống chế, cho nên ta đã động thủ.” Nàng hơi dịch người, đổi một tư thế dựa thoải mái hơn, “Lưu lại cho hắn một hơi tàn, bất quá là vì chờ hắn đòi một cái công đạo. Bằng không, hắn vì cái gì lại ôm bài vị của chính mình?”
Có trưởng lão xem náo nhiệt buột miệng thốt ra:
“Ngươi một đứa trẻ Cầm Tâm Cảnh đại viên mãn, làm sao có thể g.i.ế.c hắn?”
