Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 328: Sư Huynh, Huynh Có Chút Không Đứng Đắn Nha
Cập nhật lúc: 24/03/2026 15:16
"Cái người kia, tiền t.h.u.ố.c men nhớ thanh toán đầy đủ, nếu không ta sẽ đi tìm sư phụ ngươi để đòi đấy."
Vu Hi: "......"
Hắn yếu ớt mở miệng: "Có thể... giảm giá một chút được không?"
Hạ Thiên Vô suy nghĩ: "Ngươi muốn khỏi mấy phần? Khỏi hoàn toàn tự nhiên là đắt nhất, khỏi bảy phần rẻ hơn một chút, còn có gói khỏi năm phần và ba phần."
Vu Hi: "?"
Thôi Du Quân trừng lớn mắt, sau đó nhìn về phía Lâm Độ đang mang vẻ mặt lão thần tại tại. Hỏng rồi... nàng bỗng muốn ăn bít tết bò quá.
Cho nàng một suất bảy phần chín, cảm ơn.
"Đau một chút không sao, chỉ cần có thể hoạt động bình thường và dùng được linh lực là được."
"Ồ, vậy là gói năm phần, năm vạn linh thạch." Hạ Thiên Vô lưu loát bắt đầu bốc t.h.u.ố.c.
Vết thương của Vu Hi thực ra khá nặng, nhưng không có vết nào trí mạng. Hiển nhiên mấy năm nay lăn lộn, hắn rất có kinh nghiệm trong việc "bị đ.á.n.h" sao cho giảm bớt thương tổn.
"Về tông môn trước đã."
Lâm Độ phải về gọi người tiếp ứng. Ai biết được đạo Truy Hồn Phù kia đuổi theo sau có phải là một ổ tà ma hay không, đến lúc đó đám pháp sư "nhỏ bé đáng thương" như bọn họ lại phải vã mồ hôi hột.
"Thôi Du Quân ta cũng muốn mang về tìm sư phụ, nọc rắn này không bình thường, bây giờ chỉ mới tạm thời áp chế được độc tố." Hạ Thiên Vô qua loa trị cho Vu Hi khỏi được năm phần, sau đó đứng dậy bế Thôi Du Quân lên.
"Vu Hi sư điệt, ngươi đi gom tiền đi, chúng ta gặp nhau ở Vô Thượng Tông." Lâm Độ giơ tay áp trận, trận văn hoàn toàn nghiền nát mảnh tinh hồn kia.
Vu Hi lòng dạ rối bời vì sư tỷ, nhưng không thể làm gì khác, chỉ có thể c.ắ.n răng gắng gượng điều động linh lực đi xoay tiền.
Về đến Vô Thượng Tông, Thôi Du Quân như được giải phóng thiên tính. Ánh mắt nàng dán c.h.ặ.t vào Hạ Thiên Vô đang bận rộn sắc t.h.u.ố.c không rời, thậm chí còn lôi hết đồ trong túi trữ vật ra đưa cho Hạ Thiên Vô coi như tiền t.h.u.ố.c men.
Lâm Độ nheo mắt. Cái này trông không giống fan hâm mộ vung tiền cho chính chủ, mà trông giống như đang giao nộp toàn bộ gia sản làm sính lễ thì đúng hơn.
Nàng xoay người ra ngoài một chuyến, xác nhận Nguyên Diệp đã lấy được hoa và đang bế quan, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng đã dựa theo miêu tả trong sách để làm hoa bằng giấy, dùng mực nước nhuộm màu, bên trên ngưng tụ một lớp băng sương thật thật giả giả. Để tăng độ chân thực, nàng còn rắc thêm chút bột huỳnh quang nữa chứ!
Giá trị chế tạo: ít nhất là năm khối hạ phẩm linh thạch.
Cũng không biết kẻ tranh đoạt được bông hoa đó bây giờ đang có tâm trạng thế nào.
Cách đó năm trăm dặm, có một kẻ đang nhìn bàn tay đầy mực nước huỳnh quang, mặt trầm như nước.
Lâm Độ xoay người gọi Tam sư huynh (người tương đối dễ lừa) và Nhị sư huynh (tuy không dễ lừa nhưng lại lười quản sự), cùng đi tìm người.
Thù bị tính kế, không thể không báo.
Sư Uyên và Thương Ly đi theo tiểu sư muội, một đường theo Truy Hồn Phù bay về phía Tây Nam.
"Tiểu sư muội, muội không phải vì trốn bài tập của Thất sư tỷ nên mới bày ra trò này chứ?" Thương Ly không nghi ngờ việc Lâm Độ đi hái hoa mà gặp phải âm hồn quấy phá, hắn chỉ quan tâm đến trạng thái tinh thần của tiểu sư muội thôi.
Sư Uyên thì nghĩ đơn giản hơn: Âm hồn gì mà tiểu sư muội phải gọi cả hai sư huynh đi cùng? Vậy nhất định là một đại tà ma cực mạnh, tiểu sư muội vẫn rất tin tưởng vào năng lực của hắn nha.
Hắn không có tài cán gì khác, chỉ được cái thích đ.á.n.h nhau.
Theo chỉ dẫn của Truy Hồn Phù, sau hai canh giờ, vào lúc trăng lên đầu ngọn liễu, họ đã tìm được nơi cần đến.
Thương Ly vừa đáp xuống đất liền "hắc" một tiếng: "Tiểu sư muội... cái âm hồn làm ác này của muội, hình như nó không được đứng đắn cho lắm nhỉ?"
Sư Uyên trầm tư một lát: "Tiểu sư muội, muội muốn đập phá hoa lâu sao?"
Lâm Độ im lặng nhìn cái "động tiêu tiền" thơm nức mùi phấn son, tiếng cười nói vui vẻ vang vọng này, có chút hoài nghi nhân sinh.
"Ta chưa từng đến nơi này, chúng ta vào tìm người có phải trả tiền không?"
Sư Uyên nghĩ ngợi: "Ta chỉ biết đ.á.n.h nhau làm hỏng đồ thì phải đền tiền thôi."
Thương Ly thì sành sỏi hơn. Hắn tiêu sái bước vào, xoay cây sáo ngọc trong tay một vòng, an ủi Lâm Độ: "Không sao, cứ quẹt mặt ta là được."
Thương Ly là người đứng đầu mười nhạc sư được yêu thích nhất Trung Châu. Biết bao gánh hát, phường nhạc cầu một khúc nhạc của hắn mà không được. Một khúc nhạc của hắn có giá trị không thua kém gì "giá trị con người" của Lâm Độ trước khi tăng giá đâu.
Lâm Độ: "?" Sư huynh này của nàng hình như cũng không được đứng đắn lắm thì phải.
Lâm Độ bước vào trong, vừa vào đã bị ném một cành hoa, ba chiếc khăn tay và một dải lụa, cả người ngập trong mùi thơm ngào ngạt.
Nàng mờ mịt nhìn Tam sư huynh đầy chính khí bên cạnh, và Nhị sư huynh đã bắt đầu cười nói rôm rả với người ta.
Võ phu và sinh viên văn khoa, quả nhiên là hai thế giới khác biệt.
Thương Ly dễ dàng giải cứu sư huynh lỗ mãng và tiểu sư muội đáng thương đang bị vây quanh, dẫn họ đi thẳng lên lầu.
Người quá đông, chỉ có đến gần mục tiêu mới có thể phân biệt được rốt cuộc là ai.
Ở bên ngoài không tìm thấy, vậy chỉ có thể thâm nhập vào nội bộ địch.
Lâm Độ lại trưng ra vẻ mặt ngoan ngoãn "ta chỉ đến mở mang tầm mắt", theo sát Thương Ly đang được đối đãi vô cùng lễ phép, tiến vào một gian phòng riêng trên lầu hai.
Bên tai vang lên tiếng bàn tán xôn xao: "Hôm nay Thương Ly chân nhân đến, chắc chắn hoa khôi kia sẽ ra mặt thôi. Vị kia trước đây chẳng phải rất ngưỡng mộ chân nhân sao?"
Lâm Độ liếc nhìn Nhị sư huynh vẫn đang trấn định tự nhiên, thậm chí có chút như cá gặp nước.
Không ngờ nha, đến nơi này mà huynh ấy lại không còn chút triệu chứng "cưỡng chế" nào.
Nhưng Lâm Độ đã lầm. Khi một nữ tu dung mạo diễm lệ, vai ngọc nửa hở, ôm tỳ bà xuất hiện trước mặt họ định hành lễ, Thương Ly liền mở miệng: "Đạo hữu, vai áo của ngươi tuột một nửa rồi, không đối xứng."
Lâm Độ và Sư Uyên đồng thời ngẩng đầu nhìn trời, tiếng ho khan nghẹn ngào vang lên liên tục.
