Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 333: Nhất Thể Song Hồn, Bi Kịch Lan Câu

Cập nhật lúc: 24/03/2026 16:15

Không giống như đ.â.m vào huyết nhục, mà giống như...

"Gỗ liễu, là gỗ liễu mục." Thương Ly vốn am hiểu các loại tài liệu, liếc mắt đã nhận ra.

Lâm Độ gõ gõ vào sọ não kẻ đó, tiếng kêu trầm đục như gõ vào gỗ.

Nàng thở dài, thần thức trút xuống mạnh mẽ.

Cư nhiên lại là dư nghiệt của Lan Câu Giới.

Nhưng tại sao lại đi theo một con người đã hóa thành quái Họa Bì?

Hồ Du cũng chạy theo Lâm Độ ra ngoài, ai oán kêu lên: "A! Cái lu nước Cá Liên Hí Thủy đáng thương của ta! A, cá chép gấm đáng thương, sen ngàn cánh đáng thương của ta!"

Sư Uyên: "... Ngươi nói thẳng giá đi."

Thương Ly bỗng ôn tồn lên tiếng: "Gỗ hồng liễu ưa khô ráo, nơi này lấy đâu ra cá chép gấm với sen ngàn cánh? Toàn là bùn đất thôi đúng không?"

Hồ Du ngửa mặt nhìn trời: "À, vậy chắc ta nhớ nhầm, đó là..."

"Tuy chúng ta sẽ không tiết lộ cơ mật của các ngươi, nhưng chúng ta vẫn phải báo cáo địa điểm bắt được tà ma là ở đâu..."

Giọng Thương Ly vẫn luôn ôn hòa, nhưng lọt vào tai Hồ Du thì chẳng khác nào tiếng bàn tính gảy liên hồi.

Hồ Du lập tức đổi giọng: "Không sao, không sao hết! Vì dân trừ hại, chút tổn thất này có là gì, đa tạ chân nhân, đa tạ chân nhân."

Hắn ngộ ra rồi, cái Vô Thượng Tông này mới là ổ hồ ly lớn nhất! Không! Là ổ thổ phỉ mới đúng!

Hồ Du tiễn ba vị đại Phật đi, lần này coi như lỗ vốn nặng.

Dưới ánh trăng, hắn đứng thẳng cái lưng vốn đang khom xuống, sắc mặt ngưng trọng.

"Phường chủ, theo lý mà nói, những kẻ nhận ra Hoa Ngọc Lâu thuộc sở hữu của chúng ta đều phải bị xóa ký ức, bọn họ thật sự không c.ầ.n s.ao?"

"Không cần, bọn họ là người thông minh."

Kẻ cần bị xóa ký ức là những kẻ không được ngồi vào bàn ăn mà còn muốn hất đổ bàn tiệc.

Vô Thượng Tông đang ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa, chẳng lẽ chỉ vì thấy cách đầu bếp nấu ăn mà lại đi hất đổ cả bàn thức ăn sao?

Hồ Du nghe theo lệnh của Phường chủ, đành phải từ bỏ ý định đó.

Kẻ vừa "tống tiền" đầu bếp xong lúc này đang ở trên linh thuyền. Sư Uyên cảm thấy mình còn chưa kịp khởi động gân cốt thì trận đấu đã kết thúc.

Sắc mặt Lâm Độ không tốt lắm, nàng vừa mới lục soát hồn nên thần thức hơi mệt mỏi. Thương Ly không nỡ để nàng tự bay nên cả ba mới cùng ngồi linh thuyền.

Lâm Độ hỏi một câu: "Con người làm sao có thể biến thành quái Họa Bì được?"

Dù không còn thân xác, âm hồn con người vẫn còn đó, làm sao có thể biến thành quái Họa Bì?

Tu sĩ dù có sa vào tà đạo thì cũng là tà tu, là ngoại đạo, làm sao có thể hoàn toàn biến thành tà ma?

Đây là thay đổi hoàn toàn c.h.ủ.n.g t.ộ.c rồi! Thật là tà môn.

Thương Ly nhìn thoáng qua Sư Uyên ở đầu thuyền, giọng nói nhẹ tênh, ẩn chứa sự xót xa khó nhận ra: "Trong lòng muội chắc đã có phỏng đoán rồi, hai cái hồn phách đó không tương xứng."

Lâm Độ rũ mắt: "Đúng vậy."

Cái thân xác liễu yêu hóa hình vừa bị Sư Uyên đ.á.n.h c.h.ế.t chứa hồn phách của Lan Câu Giới, nhưng cái quỷ hồn quái Họa Bì kia, dù có diện mạo giống hệt thân xác liễu yêu, lại không phải hồn phách Lan Câu Giới, và ban đầu cũng không phải tà ma.

"Hồn phách trong sáo ngọc là người của Động Minh Giới chúng ta."

"Hắn họ An, tên Thước, đệ t.ử của Lạc Thư Môn. Sau khi bái nhập nội môn, phần thưởng và kỳ ngộ đầu tiên chính là bí cảnh Lan Câu."

Đệ t.ử đại tông môn luôn có chút bản lĩnh, không dễ dàng chấp nhận số phận.

Hắn vốn tính quật cường nhạy bén, đã cùng âm hồn Lan Câu Giới cùng chui vào cái thân xác mô phỏng kia.

"Thân xác gỗ liễu chính là quỷ Lan Câu Giới, tên là Trương Giác."

Đối với Trương Giác, An Thước là một rắc rối, một rắc rối ngoài dự kiến.

Bọn họ cộng sinh trong một thân xác, giày vò và c.ắ.n xé lẫn nhau. Trương Giác từng nghĩ đến việc tiêu diệt âm hồn của An Thước, nhưng lại không nỡ xuống tay.

Trương Giác dù sao trước đây cũng là người của chính đạo, bị oán khí đè nén hơn ngàn năm, sớm đã sinh tâm ma, không thể quay lại chính đạo. Dù khao khát sống sót, hắn vẫn không nhẫn tâm ra tay.

Dù không diệt được, cũng không thể để đối phương chạy thoát, nếu không sẽ còn rắc rối hơn.

Hồn lực của An Thước không đủ, chẳng khác nào trứng chọi đá, kẻ làm chủ thân thể đa phần là Trương Giác mạnh hơn.

Bọn họ cứ thế chung sống trong một thân xác suốt nhiều năm, sống dật dờ ở những thành trì hỗn tạp giữa người, yêu và ma, cư nhiên lại trở thành "bạn bè" dù ngày nào cũng mong đối phương c.h.ế.t quách đi cho rảnh.

Hai cái hồn trong một cái xác, tự cãi nhau với chính mình, chẳng khác nào cặp vợ chồng trung niên ghét nhau như ch.ó với mèo nhưng vẫn phải sống chung vài thập kỷ, chắp vá qua ngày vì không thể ly hôn.

Cả hai đều mong tìm được thân xác mới, cho đến một ngày, đồng loại từ Lan Câu Giới tìm thấy bọn họ.

Nhất thể song hồn, thực ra nếu cẩn thận không để ai tiếp cận thì cũng chẳng ai phát hiện ra.

Chỉ là thỉnh thoảng lúc thì như ông cụ non, lúc lại như công t.ử bột.

Ông cụ non chính là An Thước nhỏ tuổi hơn, còn công t.ử bột chính là Trương Giác đã sống ngàn năm.

Mặc dù Trương Giác không muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn bị phát hiện.

Bọn họ hỏi Trương Giác: "Ngươi không muốn tách khỏi cái hồn phách kia để tự mình sống những ngày tiêu d.a.o sao?"

Trương Giác cũng muốn, nhưng với cái tính nết cứng nhắc của tên "mọt sách" An Thước, thả ra ngoài chắc chắn nó sẽ báo cho tông môn đến tiêu diệt bọn họ, vậy nên An Thước buộc phải c.h.ế.t.

Hắn không phải người tốt lành gì, nhưng hắn thực sự thấy hổ thẹn, hắn không muốn âm hồn của An Thước bị tiêu diệt.

Những kẻ đó khẳng định chắc nịch: "An Thước sẽ không mật báo đâu."

Trương Giác đồng ý, nhưng không ngờ rằng, cách để "không mật báo" chính là biến người thành ma vật.

Sau đó, An Thước quả thực không thể mật báo nữa, vì hắn đã trở thành ma vật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.