Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 350: Trai Tài Gái Sắc, Thật Là Xứng Đôi
Cập nhật lúc: 24/03/2026 17:05
Mấy người còn lại thấy vậy liền trực tiếp phi thân qua canh giữ ở cuối mấy chục sợi tơ nối liền với tòa lầu cao, người ở trên họ không quản được, nhưng những người còn lại cũng đừng hòng đi lên.
"Ê không phải chứ! Các người Vô Thượng Tông không nói võ đức! Lại dám bốn bảo một!"
Mũi chân Mặc Lân điểm nhẹ, đối mặt với tu sĩ đang leo lên kia, một tay túm lấy cổ áo người nọ, nhẹ nhàng khéo léo tiễn người xuống lầu, tiếp đó lách mình tránh được một chưởng tà ác bay tới từ người khác.
Ánh mắt hắn sắc bén, thấy được một tu sĩ ở phía khác sắp chạm tới đóa hoa, dứt khoát phi thân một cái, vươn tay, linh lực vận chuyển cấp tốc, bất chấp việc có đủ khoảng trống để giảm tốc dừng lại hay không mà lao v.út lên.
Cánh tay của thanh niên vươn ra cực dài, giành trước một bước hái được đóa hoa, tiếp đó nhanh ch.óng dùng kiếm mượn lực, lướt qua những viên ngói lưu ly lấp lánh ánh bảo quang, xoẹt một tiếng vẽ ra một khoảng cách mới khó khăn lắm dừng lại được.
Tiếng chiêng vang lên, mọi người đồng thời dừng tay, vô số linh lực hóa thành những vầng sáng phức tạp đột ngột bừng lên, dưới bầu trời đêm hoa lệ như vậy, thanh niên một thân huyền kim kính bào, giơ đóa hoa lên, mày mắt rạng rỡ nồng đậm, phản chiếu ánh sáng lộng lẫy, xoay người một cái đáp xuống, đem hoa đưa đến tay Hạ Thiên Vô.
"Sư muội, quạt của muội có rồi đây."
Lâm Độ xách cổ áo Nghê Cẩn Huyên và Yến Thanh đang định xông lên, một tay một đứa: "Lên làm gì, đi xuống."
Yến Thanh không hiểu, nhưng hắn lựa chọn nghe lời.
"Vẫn phải là đại sư huynh a, cú vọt đó, người ta sắp chạm tới hoa rồi, huynh ấy còn cách ba tầng lầu, thế mà vọt thẳng ra ngoài, còn nhanh hơn cả Thiên Lôi T.ử phát nổ..." Yến Thanh tấm tắc khen ngợi.
Cao lớn cũng không phải không có chỗ tốt khác, ít nhất là tay dài.
Mấy năm nay linh cốt của Mặc Lân bị tổn thương, tu vi đình trệ, vì vẫn luôn bồi bổ xương cốt, vóc người vốn đã cao lại càng cao thêm một chút.
Lúc này hắn đem đóa hoa trong tay đưa cho Hạ Thiên Vô, hai người liền cùng nhau đi xuống lĩnh thưởng.
"Cái này tốt rồi, sư muội có thể bớt làm nổ lò đi một chút, mấy ngày nay rừng trúc sau núi sắp bị c.h.ặ.t hết rồi."
Giữa một mảnh ồn ào náo nhiệt, Lâm Độ nghe được những lời này, suýt nữa thì không né được hoa và trái cây ném xuống từ các lầu các đình đài hai bên.
Nàng ngẩng đầu nhìn trời, bối cảnh có lộng lẫy đến đâu, hoa quả mùa hè có thơm ngát thế nào, cũng không ngăn được cái khí chất thẳng như ruột ngựa của tên sắt thép này.
Hết nói nổi.
Nhưng hiển nhiên đám đông vây xem không nghe được câu này, đều chỉ cho rằng thanh niên cao lớn tuấn lãng này hái hoa là vì nữ tu xinh đẹp như hoa quỳnh, nhất thời càng thêm ồn ào.
Vô số đóa hoa rơi xuống người hai người, có người hô to trai tài gái sắc, thập phần xứng đôi.
Hôm nay là ngày phóng túng, chờ đổi xong phần thưởng, năm người liền lên Hương Mãn Lâu.
Tiểu nhị nói hôm nay có rượu mơ, đúng mùa, nếm thử cho mới lạ, là rượu tặng.
Mắt Nghê Cẩn Huyên liền sáng lên.
Trong cả đám người, trừ Mặc Lân ra, còn lại đều chưa từng uống rượu.
Rượu hoa quả vào miệng ngọt thanh dịu nhẹ, cả đám người cứ như uống nước mát mà tu ừng ực, vẫn còn thấy chưa đủ, mỗi người gọi một vò.
Cơm ăn được nửa bữa, mấy đứa nhỏ mới cảm nhận được chút hơi men, nghe tiếng ca múa từ phố đối diện truyền đến, Yến Thanh cầm đũa gõ vào bát rượu nghêu ngao theo, trên mặt đã có hai vệt hồng, mắt híp lại, ngâm nga từ khúc.
Nghê Cẩn Huyên mặt đỏ bừng, mắt say lờ đờ mê ly: "Tiểu sư thúc, sao người... lại biến thành hai người thế này..."
"Tốt quá, ta có hai tiểu sư thúc, một người nấu cơm cho ta, một người kể chuyện cho ta..."
Lâm Độ, người chỉ giữ lại một chút men say, còn lại đã sớm dùng linh lực hóa giải: ...
Ngay cả Hạ Thiên Vô cũng có chút say, lại rót một chén rượu vào miệng để trấn tĩnh, tiếp đó lại trở nên nói nhiều, đầu tiên là nói về việc luyện đan của mình, làm nổ lò, lại nói đến rừng trúc và ruộng lúa mạch sau núi, tiếp đó bắt đầu công kích không phân biệt.
"Sư huynh, xương cốt của huynh còn chưa lành mà suốt ngày chỉ nghĩ đến luyện kiếm, lâu lâu ta lại phải nối xương cho huynh, mệt lắm, người cả trăm tuổi rồi, huynh có thể trưởng thành hơn một chút được không."
"Còn nói ta dùng nhiều trúc, xương cốt của chính huynh cũng giống như mấy cây trúc bị huynh c.h.ặ.t ở sau núi vậy, có khi còn không chắc bằng trúc của người ta."
Mặc Lân: ...
Hắn thành khẩn nhận sai, nhưng kiên quyết không sửa: "Ta biết rồi, ta sẽ vung ít kiếm lại."
"Còn có tiểu sư thúc, người có biết trong b.úi tóc Đạo gia của người giấu bao nhiêu tóc bạc không, chỉ cần người bớt tu luyện, ngủ nhiều hơn một chút thì đã không thận hư như vậy rồi."
Lâm Độ gật đầu cho có lệ: "Biết rồi biết rồi, ngủ ngủ."
"Còn có ngươi! Yến Thanh, ngày nào cũng luyện đến mức tay nhấc không nổi, cơ bắp tổn thương cũng không đến khám, sao thế, gồng mình tỏ ra mình giỏi lắm à? Nhà ngươi không phải có vị tổ tiên đọc sách thành thánh sao? Sao không biết đạo lý cái gì quá cũng không tốt."
Yến Thanh gào lên một tiếng: "Ta là người đọc sách cầm đao thì sao nào! Tay của người đọc sách, cũng có thể cầm được đao! Rèn được sắt!"
"Ta, đại trượng phu đứng giữa trời đất! Phải mang đao ba thước, lập công trạng bất hủ!"
Hắn nói xong liền định dẫm lên ghế rút đao, Lâm Độ vội vàng giơ tay đè lại.
Yến Thanh thấy mặt Lâm Độ, bỗng nhiên khóc rống lên: "Tiểu sư thúc! Một năm người đi, ta thật sự đã chăm chỉ luyện thêm bộ pháp, thật đó, nhưng sao ta vẫn không đuổi kịp người a."
Lâm Độ: ... Đây đều là cái gì lung tung rối loạn vậy.
Một chút rượu hoa quả cũng không làm Mặc Lân say được, hắn bất đắc dĩ liếc nhìn tiểu sư thúc: "Đều say cả rồi."
"Khiêng về nhà thôi, không thể ngủ lại đây được."
