Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 469: Người Đứng Đắn Ai Lại Đi Hoa Lầu?
Cập nhật lúc: 25/03/2026 10:14
Hậu Thương nhìn tiểu sư muội nhà mình, nghiêm túc nhắc nhở: “Đừng có học theo Thương Ly, hắn không đứng đắn chút nào đâu.”
Lâm Độ: ?
“Không phải, sư huynh, hình như huynh hiểu lầm rồi.” Lâm Độ vô cùng thành khẩn giải thích, “Ta chỉ là muốn đi hỏi thăm tin tức thôi.”
“Người đứng đắn sẽ không đến hoa lầu hỏi thăm tin tức.” Hậu Thương dứt khoát từ chối lời mời của Lâm Độ.
Lâm Độ thở dài một hơi: “Vậy ta đi trước đây, sư huynh.”
Hậu Thương: ... Hình như có gì đó không đúng, nhưng lại không nhớ ra là không đúng ở đâu.
Nửa canh giờ sau, hoàng hôn buông xuống, Lâm Độ đã thay một bộ trang phục khác. Nàng mặc gấm vóc lụa là, eo đeo ngọc quý, còn thuận tay mượn từ chỗ Thương Ly một pháp khí thay đổi dung mạo. Sau khi báo với Phượng Triều một tiếng, nàng liền định rời đi.
Hậu Thương với khuôn mặt đen như đ.í.t nồi đang đứng ngay cửa chính điện.
Lâm Độ giật mình: “Sư huynh?”
“Sư phụ bảo ta trông chừng muội, đừng để muội làm bậy.”
Lâm Độ: ...
“Vậy sư huynh cũng dùng pháp khí che mặt đi? Tuy rằng bây giờ chắc cũng chẳng ai nhận ra khuôn mặt này của huynh đâu.”
Hậu Thương “ừ” một tiếng, giơ tay đeo một viên Thiên Nhan Châu, thay đổi dung mạo.
Chờ sửa soạn xong, hắn mới chậm rãi hỏi một câu: “Tại sao phải thay đổi dung mạo? Muội thật sự không phải đi làm chuyện xấu đấy chứ?”
Lâm Độ cạn lời: “Sư huynh, ta có thể làm chuyện xấu gì được?”
Nàng thì làm được chuyện xấu gì cơ chứ!
Hậu Thương lắc đầu: “Không biết, nhưng muội cứ cười lên là chẳng có chuyện gì tốt lành cả.”
Lâm Độ: ?
Rèm châu thêu lụa, khói biếc lửa hồng, hương thơm theo gió thoảng vào lầu.
Lúc Lâm Độ và Hậu Thương đến, không khí đã sớm náo nhiệt. Hai người được dẫn đến một chỗ ngồi, Lâm Độ liền bắt đầu chuyên tâm... gặm điểm tâm. Gặm xong điểm tâm thì c.ắ.n hạt dưa, c.ắ.n xong hạt dưa mới chịu dừng tay.
“Rốt cuộc muội đến đây để hỏi thăm tin tức gì?” Hậu Thương thấy mắt nàng cứ dán c.h.ặ.t vào cô nương trên đài, chỉ đến khi có nam t.ử xu nịnh đi qua mới thu hồi tầm mắt, cuối cùng hắn không nhịn được nữa: “Đã qua ba bài múa rồi đấy!”
“Không vội.” Lâm Độ tùy tiện ngửi ngửi chén rượu, cầm lên rồi lại đặt xuống, “Kiên nhẫn chút đi, mấy vị tiên nữ tỷ tỷ này không đẹp sao?”
Hậu Thương nhíu mày: “Muội bình thường một chút cho ta nhờ.”
“Được thôi.” Lâm Độ liếc nhìn một vòng, mãi vẫn không thấy Hồ Du xuất hiện, khẽ nhíu mày.
Không nên chứ, hắn là quản sự, lúc khách quý vào phòng riêng thường sẽ đến kính rượu mà.
Lâm Độ đang định gây ra chút chuyện để thu hút sự chú ý, duỗi tay sờ đĩa thì phát hiện chỉ còn lại vỏ hạt dưa. Nàng quyết định gói vỏ hạt dưa lại mang đi, nếu không lát nữa gây chuyện mà vung vãi ra thì phí.
Bất thình lình, tiếng nhạc trên đài trở nên dồn dập. Một bóng người từ trên đài cao giẫm lên cánh hoa mà xuống, ảo thuật biến hóa thành những con bướm vàng bạc rực rỡ vờn quanh, khung cảnh cực kỳ lộng lẫy.
“Chỉ Lăng cô nương hôm nay ném hoa chọn khách, bắt đầu!”
Hoa khôi ra sân quả nhiên thanh thế khác biệt. Lâm Độ còn chưa nghĩ ra cách gây chuyện, một đóa hoa băng trong suốt lấp lánh đã rơi ngay trước bàn nàng.
Hậu Thương: ... Bây giờ hắn xách cổ tiểu sư muội ra ngoài còn kịp không?
Đám khách nhân nhìn qua, thấy chỉ là một thanh niên gầy yếu bình thường thì đều lộ vẻ thất vọng.
Lâm Độ phản ứng cực nhanh: “Nhưng ta không có tiền! Các ngươi ai muốn đóa hoa này? Ta bán lại cho!”
Chưa đợi ai đáp lời, một tỳ nữ đã đi tới: “Cô nương nói, chỉ là mời nghe một khúc nhạc, không thu tiền.”
Lâm Độ quay đầu liếc nhìn vị sư huynh đang có sắc mặt cứng đờ quỷ dị, ánh mắt dừng lại trên người cô nương đang định lên lầu. Nữ t.ử kia ánh mắt lưu chuyển, mày mắt thanh lệ cao ngạo, nhưng lại mang theo một cảm giác mong manh như có thể bẻ gãy bất cứ lúc nào: “Vậy thì được.”
Hậu Thương cười lạnh một tiếng.
Tiểu sư muội này, thật sự là không giữ nổi nữa rồi.
Trong phòng, mùi hương mang theo hơi thở mát lạnh đặc thù, hoàn toàn khác với mùi hoa ngọt ngào ấm áp bên ngoài. Lâm Độ bước vào, các tỳ nữ đều lui ra, chỉ còn lại Chỉ Lăng đang nghiêm túc chỉnh dây đàn tỳ bà.
Nàng đi dạo một vòng trong phòng, ánh mắt dừng lại trên kệ đa bảo, giống như một kẻ chưa hiểu sự đời, từng món từng món nhìn qua, thỉnh thoảng còn đưa tay sờ sờ.
Chỉ Lăng vừa chỉnh dây đàn vừa quan sát thanh y nhân kia, trong lòng vô cớ thấy bất an, dò hỏi: “Khách quý thích phù dung ngọc sao?”
Trên kệ đa bảo làm gì có phù dung ngọc.
Đầu ngón tay Lâm Độ dừng lại trên một món đồ trang trí bằng phỉ thúy, sau đó từ trong tay áo xách ra Hàn Nguyệt Linh, bắt nó hóa thành ảo cảnh "hoa trong gương, trăng trong nước" để ngăn chặn nghe trộm, “bốp” một tiếng dán lên món đồ đó. Nàng xoay người lại: “Được rồi, linh khí nghe trộm đã bị lừa, con hồ ly kia đâu?”
Trong mắt Chỉ Lăng hiện lên một tia kinh ngạc: “Quản sự đi rồi, nói là vào làm việc trong trung tâm của phân hội.”
“Làm sao ngươi nhận ra ta?”
“Quản sự dặn, nếu gặp một người đến không uống rượu chỉ ăn vặt, ăn xong đồ không đủ thì ngay cả vỏ hạt dưa cũng gói mang đi, hoặc là gây chuyện vô cớ đòi gặp quản sự, thì đó chính là người cần tìm.”
Lâm Độ: ... Không hổ là Hồ Du, hiểu nàng thật.
“Hắn có nhắn lại gì cho ta không?”
“Quản sự nói, miễn cưỡng có chút manh mối, cũng đúng là có nguồn tin từ Phồn Thiên Thành, nhưng vẫn chưa tìm được kẻ đột nhiên xuất hiện mà ngài nói. Bất quá, các thuộc hạ của Ma Tôn Thiên Dữ đều có tính toán riêng, không hề đồng lòng, đến lúc đó hắn sẽ tìm cách gửi cho ngài một danh sách.”
Lâm Độ gật đầu, đồng lòng mới là lạ.
“Ngươi có thể giúp ta nhắn lại một câu không?”
“Có thể thử một lần.” Chỉ Lăng nhìn đôi tay của Lâm Độ đang tùy ý đặt trên giá. Người này dung mạo bình thường, nhưng đôi tay lại cực đẹp. Thon dài như ngọc, có vết chai mỏng, không giống do cầm đao kiếm, mà giống như do cầm b.út lâu ngày, có lẽ không phải kẻ giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m.
