Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 46: Nhất Quyền Siêu Nhân Của Tu Chân Giới

Cập nhật lúc: 20/03/2026 07:12

Ai ngờ giây tiếp theo, những cành cây đang giương nanh múa vuốt kia lại vẫn có một bộ phận lao thẳng về phía nàng.

Mũi chân Lâm Độ điểm nhẹ, thân hình cực nhanh lùi về phía sau, thuận tay ném qua một viên "đan d.ư.ợ.c" đen sì.

"Oành" một tiếng, cành cây bị nổ nát một nửa, nhưng vết thương không giống như gỗ cháy đen thui bình thường, mà lại b.ắ.n toé ra vô số chất lỏng màu đỏ sẫm tanh tưởi.

Lâm Độ nhíu mày, cái cây này không thích hợp.

Hồng Liễu là linh thực, nhựa cây tuyệt đối không phải màu đỏ như m.á.u, vụ nổ ngoại trừ mùi t.h.u.ố.c nồng nặc và mùi khét, còn bốc lên một mùi tanh tưởi nồng nặc.

Cây liễu này đã yêu hóa, hơn nữa chắc chắn đã từng ăn qua huyết nhục.

Thảo nào cả một vùng bờ cát này ngay cả một cái bóng động thực vật cũng không thấy, thứ này đúng là không kén chọn, bất kể ngươi là cái gì, nuốt là xong chuyện, đến cặn bã cũng ăn tuốt.

Nàng nheo mắt lại, nhìn rõ hai kẻ không địch lại đã bị những nhánh cây vừa mềm dẻo vừa thô to treo lên. Cành liễu đỏ sẫm như xúc tu bạch tuộc quấn c.h.ặ.t lấy cơ thể người, mắt thấy còn đang dùng sức siết c.h.ặ.t hơn.

Lê Đống đau đớn kêu la t.h.ả.m thiết, Nghê Tư cũng hoảng loạn thét ch.ói tai, tiếp đó nàng ta lấy ra một đạo linh phù, vận khởi linh lực, cố sức giơ cánh tay lên, dán vào cành liễu đang quấn lấy mình.

Giây tiếp theo ngọn lửa bùng lên, cành liễu phát ra tiếng rít gào quỷ dị ch.ói tai như bị bỏng, không giống tiếng gỗ cháy, mà giống như da heo còn dính nước bị ấn mạnh vào chảo dầu đang sôi, tiếng xèo xèo vang lên không dứt.

Lâm Độ không cảm thấy mình có thể đ.á.n.h lại thứ này, nàng quay đầu bỏ đi ngay, thần thức tham nhập vào nhẫn trữ vật, kiểm tra những món đồ mình đã chuẩn bị riêng có khả năng dùng đến.

Ngay sau đó, bờ cát chấn động dữ dội. Lâm Độ vốn đang ở trạng thái cảnh giác cao độ, nghe được động tĩnh lập tức thuận thế nhảy vọt lên cao.

Cơ hồ cùng thời khắc đó, từ dưới lòng đất bờ cát, những rễ cây màu đỏ tươi đ.â.m toạc lên, sượt qua sát sạt bóng dáng màu xanh lơ kia, xuyên thủng không khí.

Lâm Độ đoán được bộ rễ của cái cây này dưới lớp cát tuyệt đối cực lớn, nhưng không ngờ lại rộng đến mức này.

Vị trí nàng đứng cách thân cây ít nhất ba trượng, vậy mà rễ cây này hiển nhiên vẫn còn có thể vươn xa hơn nữa.

Lâm Độ không muốn làm phân bón. Đối với loại người dốc lòng tu trận pháp như nàng, đ.á.n.h giáp lá cà là cực kỳ thiệt thòi, nhưng sự việc đã đến nước này, nàng muốn tránh cũng không được.

Thiếu niên áo xanh giơ tay lên, linh lực điên cuồng vận chuyển nãy giờ được rót tất cả vào tay phải, tiếp theo tung ra một quyền thật mạnh.

"Rầm" một tiếng, chất lỏng đen đỏ tanh hôi b.ắ.n toé ra, vừa mới văng vào không trung liền nhanh ch.óng đông lại thành những đóa hoa băng sương.

Hàn khí thấu xương từ không trung nhanh ch.óng khuếch tán, đó là dư ba linh lực của Lâm Độ.

Nghê Tư vừa mới thoát c.h.ế.t chỉ cảm thấy bị luồng hàn khí kia ép tới mức hô hấp đình trệ, hơi thở nàng ta vừa thở ra lập tức hóa thành sương trắng.

Lâm Độ đáp xuống đất. Ngay sau đó, những mảnh vụn đỏ sẫm bị đóng băng rơi lả tả đầy đất, nát bấy nhầy nhụa.

Trước thủy kính, Sư Uyên trưởng lão nãy giờ vẫn treo trái tim lên tận cổ họng rốt cuộc cũng thở phào một hơi, phía sau là tiếng hít hà vang lên hết đợt này đến đợt khác.

Lâm Độ chưa từng học qua thể thuật, kiếm thuật đao pháp dốt đặc cán mai, ai cũng không biết vì sao một quyền kia lại có sức mạnh lớn đến thế, chỉ có thể quy cho thiên phú phi phàm.

Chỉ có đương sự giờ phút này đang đăm chiêu nhìn nắm tay của mình. Bởi vì có linh khí bàng bạc ngăn cách, trên tay nàng cũng không dính bất kỳ chút huyết nhục nào.

Không sai, là huyết nhục.

Những cành Hồng Liễu yêu hóa này đã sớm biến thành huyết nhục.

Lâm Độ nhớ tới lời Diêm Dã nói ngày ấy: "Một chiêu cũng đủ rồi."

Dưới Đằng Vân Cảnh, không ai có thể đỡ được một quyền Phá Băng của nàng.

Nàng đăm chiêu, hoàn toàn hiểu được ý tứ của Diêm Dã.

Chém dưa thái rau đều dùng tay, tuy rằng đơn giản thô bạo, nhưng lại đủ hiệu quả.

Chỉ hy vọng nàng - cái vị "Nhất Quyền Siêu Nhân" của Tu Chân Giới này - vẫn còn giữ được chút tóc.

Lâm Độ quay đầu nhìn thoáng qua hai kẻ đang run bần bật vì bị dư ba linh lực của nàng áp chế, tiếp theo nhấc chân định rời khỏi cái nơi thị phi này.

Nghê Tư bị ánh mắt từ trên cao nhìn xuống không chút độ ấm kia liếc qua, lại rùng mình một cái. Không ai hiểu rõ hơn nàng ta lúc này cái gì gọi là thiên phú đệ nhất Thanh Vân Bảng.

Luồng linh lực kia rét lạnh thấu xương, theo lỗ chân lông chui vào da thịt nàng ta, thậm chí khi nàng ta vận khí muốn chống đỡ, luồng linh khí kia vừa tiếp xúc đã sợ hãi rụt trở về.

Yêu vật có linh tính, chỉ cần không bị kích thích đến phát điên mất lý trí, khi gặp phải thứ mạnh hơn mình tự nhiên sẽ không chủ động xuất kích nữa. Cái tên tiểu tu sĩ có phù chú kia đã không dễ chọc, cái kẻ một quyền có thể đ.ấ.m nát nó lại càng không dễ chọc hơn.

Lâm Độ "làm màu" xong, duy trì ánh mắt bễ nghễ nhìn thấu hồng trần, quay đầu bước đi, nhưng chỉ vì một chút không chú ý dưới chân liền giẫm phải một vật.

Nàng lảo đảo một cái, vạt áo khoác quét qua bờ cát, tiếp theo thuận thế ngồi xổm xuống, làm như cú vấp vừa rồi chẳng qua chỉ là động tác lấy đà mà thôi.

Thứ làm nàng vấp ngã chính là một cái hộp sọ.

Cái hộp sọ kia khảm sâu trong tầng cát, chỉ lộ ra một chỏm xương trắng hếu.

Lâm Độ ngồi xổm xuống, dùng đốt ngón tay gõ gõ vào tên đầu sỏ gây tội khiến nàng vấp ngã, ý đồ nhẹ nhàng gõ tỉnh hồn linh đang ngủ say.

Nhưng hiển nhiên hồn phách đã sớm không còn nữa.

Lâm Độ dựa vào kiến thức từ sách tạp nham phán đoán một chút, mức độ bạch cốt hóa này cho thấy người này ít nhất đã c.h.ế.t được một trăm năm.

Vừa khéo trùng với thời gian tiểu thế giới này mở ra lần trước.

Nàng nhíu mày. Tỷ lệ t.ử vong ở tiểu thế giới này rất thấp, trước khi tới nàng đã làm bài tập đầy đủ. Năm trước có 321 tu sĩ tiến vào, đi ra 301 người, chỉ c.h.ế.t 20 người. Cho dù cây Hồng Liễu này ăn hết cả 20 người đó, cũng không đủ để yêu khí nghiêm trọng đến mức biến một gốc linh thực hóa thành huyết nhục.

Lâm Độ từ trong nhẫn trữ vật móc ra một cái xẻng. Dưới ánh mắt phức tạp của hai người kia, nàng thành thạo bắt đầu đào đất. Xẻng cắm phập vào cát, một chân đạp lên lấy đà, tiếp theo thuận thế hất một cái, hoàn toàn là dáng vẻ "trăm hay không bằng tay quen".

"Lâm Độ muốn làm gì vậy?"

"Thứ kia là... cái xẻng?"

Sư Uyên giơ tay đỡ trán: "Là cái xẻng."

Đệ t.ử Vô Thượng Tông bọn họ, sau khi Trúc Cơ ít nhiều đều sẽ bị bắt đi học pháp thuật trồng linh thực và nuôi linh thú, mỹ danh là học cách tự lực cánh sinh.

Cái xẻng này thực ra là đồ dùng hỗ trợ, các đệ t.ử lần đầu tiên đều sẽ được phát thứ này để xem xét tình trạng đất đai và thực vật.

"Đệ t.ử Vô Thượng Tông các ngươi quả nhiên là đa tài đa nghệ a." Có trưởng lão cười giả lả.

Động tác của Lâm Độ càng lúc càng nhanh, rất nhanh mọi người đều biết vì sao Lâm Độ lại muốn lấy xẻng ra.

Rễ cây Hồng Liễu uốn lượn, mỗi rễ to bằng cánh tay người trưởng thành, lộ ra dưới ánh mặt trời hiện lên một màu đen pha đỏ như m.á.u. Khi cái xẻng không mang theo linh lực ấn xuống, mảy may cũng không lay chuyển được đám rễ cây kia.

Nhưng thứ khiến các trưởng lão kiến thức rộng rãi cũng phải hít hà một hơi không phải là đám rễ cây thô tráng đan xen kia, mặc dù thứ đó đã hấp thụ vô số huyết nhục, ngưng kết thành cành khô đen sì tà khí tứ phía. Thứ đáng sợ nhất là, đám rễ cây chằng chịt rối rắm kia, mỗi một rễ đều quấn c.h.ặ.t lấy mấy bộ xương trắng.

Rễ cây tung hoành cắm sâu xuống lòng đất, ở giữa giam cầm chồng chất bạch cốt, âm khí bốc lên ngùn ngụt.

Lâm Độ rũ mắt, nhìn thấy một cái hộp sọ. Có hai nhánh rễ cây dường như mọc ra sau này, xuyên qua hai hốc mắt tối om, chỗ đó chỉ là rễ con, càng kéo dài về phía trước càng thô to, giống như những mảnh vụn địa ngục được huyết nhục bạch cốt tẩm bổ mà ra.

Mà đây mới chỉ là nơi cách thân cây Hồng Liễu ba trượng. Lâm Độ chỉ đào một cái hố nhỏ, thậm chí chỉ đủ cho một người trưởng thành nằm xuống, vậy mà đã có mười mấy cái hộp sọ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 51: Chương 46: Nhất Quyền Siêu Nhân Của Tu Chân Giới | MonkeyD