Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 546: Buff Giảm Trí Tuệ Và Màn Kịch Siêu Độ
Cập nhật lúc: 25/03/2026 14:05
Lần đầu tiên trong đời, nàng nảy sinh xúc động muốn vứt bỏ sợi tơ hồng trên cổ tay.
Hậu Thương có chút căng thẳng: “Tiểu sư muội?”
Sắc mặt Lâm Độ trắng bệch như tờ giấy, hốc mắt lại đỏ tươi một mảng, một lúc lâu sau, nàng mới phun ra một chữ: “G.i.ế.c.”
Phải g.i.ế.c bọn họ.
Không cứu được nữa, thân thể đã bị hòa tan bên trong núi thịt, toàn thân đều là ma văn, nếu thân thể không thể giải thoát, linh hồn của họ cũng không được siêu sinh.
Hàn Nguyệt Linh và Diêm Dã đồng thời phát hiện ra sự bạo động trong thần phủ của nàng.
“Lâm Độ?!” Giọng Diêm Dã cao lên, “Tĩnh tâm! Xảy ra chuyện gì?”
Lâm Độ bị một câu của Diêm Dã gọi về lý trí, nỗi sợ hãi không thể giải thích với sư phụ tạm thời chiếm thế thượng phong, nàng lấy băng gạc ra, che mắt lại: “Ta không sao.”
“Không sao??” Giọng Diêm Dã v.út cao, “Thần phủ chấn động hỗn loạn mà ngươi gọi đó là không có việc gì à? Hay là để ngươi làm sư phụ nhé?”
Quầng sáng trắng theo bản năng muốn gõ vào thần phủ của Lâm Độ, cuối cùng nghĩ đến bên trong đang loạn thành một nồi cháo, đành thôi.
“Ở đâu?”
Lâm Độ không nói gì.
Diêm Dã lạnh lùng nói: “Ta hỏi ngươi ở đâu?!”
Lâm Độ bắt đầu lôi ra số Thiên Lôi T.ử và đan d.ư.ợ.c bộc phá còn lại không nhiều lắm: “Đang chạy trốn, lát nữa nói sau.”
Đây vốn dĩ là một ngõ cụt, bọn họ đầu tiên là bị Thất trưởng lão ép vào đây, bây giờ lối ra còn bị núi thịt chặn kín, vì thứ này đột ngột xuất hiện, đã có ngày càng nhiều tà ma nhận thấy điều kỳ quái mà kéo đến.
Trước có sói, sau có hổ, trước mặt còn có núi chặn đường.
Lâm Độ nghiến răng: “Văn Phúc cố ý.”
Hắn biết đệ t.ử Vô Thượng Tông sẽ không bỏ mặc nhiều người gặp nguy hiểm như vậy.
Hậu Thương cau mày, lẩm nhẩm theo một lần: “Văn Phúc.”
Hồ Du run giọng nói: “Bây giờ chúng ta phải làm sao?”
Lâm Độ ném toàn bộ Thiên Lôi T.ử và đan d.ư.ợ.c bộc phá qua, tiếng nổ không ngớt bên tai, làm núi thịt nổ tung tóe m.á.u thịt, lỗ chỗ khắp nơi.
Dù vậy, ngọn núi đó cũng không thấp đi bao nhiêu.
Hậu Thương phóng ra kiếm khí, nhìn như c.h.é.m được rất nhiều, nhưng thực chất cũng chỉ là gọt đi một chút da lông.
“Sư muội, đừng lo cái này nữa, chạy trốn quan trọng hơn.”
Hắn cau mày, giọng điệu dồn dập: “Cho dù đó là người, bây giờ tà ma đều kéo đến, chúng ta chỉ có thể bay vọt qua, nếu không sẽ thành bia sống.”
Hắn chỉ nghĩ bệnh mắt của Lâm Độ tái phát, bèn nắm c.h.ặ.t cánh tay nàng: “Đi!”
Thế là Hậu Thương xách theo Lâm Độ, Lâm Độ xách theo Hồ Du, ba người như một chuỗi b.úp bê treo lủng lẳng, lao về phía đỉnh núi thịt, muốn bay vọt qua.
Chỉ vừa nhảy lên như vậy, đã có không ít tà ma lao tới.
“Là linh tu!”
“Đây có phải là hai người bị Ma Tôn treo thưởng không?”
“Bị che mặt không thấy rõ!”
“Kệ nó, bắt rồi nói sau!”
Hậu Thương nắm c.h.ặ.t trường kiếm, nhìn đám tà ma vây đến từ bốn phương tám hướng, định trực tiếp xông qua.
“Hồ Du, ngươi là Hồ tộc, thiên phú mị thuật của tộc các ngươi, ngươi có biết không?”
Hồ Du xị mặt: “Ngươi xem cái mặt này của ta, có thể quyến rũ thế nào? Làm bẩn mắt ta à?”
“Giọng nói thì sao?”
“Một chút, nhưng không nhiều lắm, chỉ có thể làm chúng phân tâm trong thời gian ngắn, một lát sau sẽ mất hiệu lực.”
“Vậy là đủ rồi.” Lâm Độ nhìn đám tà ma ngày càng đông, “Đến đây, lát nữa ngươi nói theo ta.”
Lâm Độ nhìn đám tà ma kia, bỗng nhiên hô một tiếng: “Vị đại ca có ba sừng kia, đúng, chính là ngươi, ngươi biết Ma Tôn treo thưởng bao nhiêu không?”
Hồ Du suýt nữa thì tắt thở, cái con mắm này sao còn nhớ đến chuyện này chứ?
Tà ma bị điểm danh kia ngơ ngác nhìn về phía Lâm Độ, theo bản năng trả lời: “500 ma tinh.”
Lâm Độ nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Cũng được.”
“Vậy các ngươi đ.á.n.h đi.”
Hậu Thương: ???
Tà ma: ???
“Các ngươi nhiều ma như vậy, chắc chắn không phải cùng một phe rồi, năm là số lẻ, không dễ chia, các ngươi muốn lấy đầu chúng ta đổi ma tinh, chẳng phải nên đ.á.n.h một trận trước sao? Tranh giành thắng bại xong rồi hãy đến lấy cái đầu trên cổ ta?”
Hồ Du: (Là ta điên rồi hay là nàng ta ngáo rồi? Năm là số lẻ không sai, nhưng sao lại không dễ chia?)
Không đúng! Lâm Độ bị điên rồi nên mới trực tiếp thừa nhận thân phận.
Nhưng mấy con tà ma nhất thời không phản ứng kịp, cộng thêm giọng nói của Hồ Du cất lên, như bị bỏ bùa, tạm thời mất trí: “Cũng có lý.”
“Này, các ngươi ngốc à! Ả chắc chắn muốn nhân lúc các ngươi đ.á.n.h nhau để trốn!” Một con tà ma không nhìn nổi nữa, “Mau lên!”
Lâm Độ hô: “Thấy chưa, hắn muốn nhân lúc các ngươi đ.á.n.h nhau để lén g.i.ế.c ta rồi chạy đi lĩnh thưởng, thế này có nhịn được không? Dù sao ta cũng ở đây, ta là tu sĩ chính đạo, không muốn đồng tộc của ta bị nhốt trong núi thịt, ta phải ở đây siêu độ cho họ, các ngươi đ.á.n.h trước đi, ta không chạy.”
“Hơn nữa, các ngươi nhiều ma như vậy, một con thậm chí có hơn hai con mắt, mấy ngàn con mắt nhìn chằm chằm, ta chạy được sao? Ta chỉ muốn được c.h.ế.t một cách thống khoái thôi! Cho nên các ngươi quyết thắng bại trước, rồi hãy đến lấy đầu chúng ta.”
Đám ma dừng động tác, đầu óc hiếm khi bị đoản mạch.
Lâm Độ nói xong quả thật đang nghiêm túc c.h.é.m núi thịt, vừa dùng Phù Sinh Phiến c.h.é.m vừa nói: “Xin lỗi, ta đã đến muộn, ta sẽ đưa các ngươi vào luân hồi ngay đây.”
“Chúng ta là tu sĩ chính đạo, không bao giờ nuốt lời, cũng sẽ không vứt bỏ đồng tộc.”
Mấy con tà ma mạnh mẽ ở trên nghiêm túc suy nghĩ, đúng nhỉ, đệ t.ử chính đạo hình như đều c.h.ế.t não lắm, cái gì mà đạo nghĩa nhân tâm, chắc là sẽ không đi đâu.
Mấy con ma liếc nhau, vận khởi ma khí, “bùm bùm bùm” đ.á.n.h nhau túi bụi.
Mấy con ma ở xa cảm thấy đám tà ma này đầu óc có vấn đề, muốn lén lút tiếp cận, lại bị các tà ma khác chặn lại: “Làm gì? Muốn ăn mảnh à?”
