Toàn Tông Môn Đều Là Luyến Ái Não, Duy Ta Là Thật Điên Phê - Chương 56
Cập nhật lúc: 20/03/2026 07:13
Người này là Cầm Tâm Cảnh đại viên mãn, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá kết đan, cho nên mới đến bí cảnh này dạo một vòng, tìm chút cơ duyên.
Tu vi của Lâm Độ kém hắn một bậc.
Nàng nhíu mày, nếu bây giờ không thể c.h.ế.t, vậy thì đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t đi.
Mắt thấy linh kiếm đã đến trước mặt, Lâm Độ giơ cây quạt lên chặn lại mũi kiếm lạnh lẽo kia, tiếp theo thuận thế mở quạt xếp ra, “Ngươi không ra? Vậy ta sẽ đ.á.n.h đến khi người này c.h.ế.t, ta xem lúc đó ngươi có muốn ra ngoài đổi một thân xác khác không.”
Giọng nàng nhẹ nhàng chậm rãi, bình tĩnh, lạnh lẽo không mang chút cảm xúc nào, tựa như sương tuyết lất phất.
Tiếp theo Phù Sinh phiến mở ra, băng sương theo mũi kiếm bò lên từng tấc một lên đầu ngón tay, cổ tay, rồi với một tốc độ gần như kinh khủng, đóng băng toàn thân người đó.
Vu Hi bị chiếm thân xác lúc đầu còn cố gắng vận dụng linh lực để thoát khỏi lớp băng sương, nhưng lại vô ích, hàn khí thấu xương đ.â.m vào lỗ chân lông của hắn, ngay cả cơ bắp và kinh mạch cũng bắt đầu trở nên trì trệ.
Nam t.ử vì dùng sức mà gân xanh trên cổ và thái dương nổi lên, nhưng cơ bắp không thể cử động, thậm chí trước mắt cũng gần như bị một lớp sương băng mỏng che phủ.
Nỗi sợ hãi chưa từng có quét qua toàn bộ thần hồn hắn, thần hồn vốn có trong cơ thể cũng chớp thời cơ phản công.
Thân thể vốn không thể động, thần hồn lại đang c.ắ.n xé vật lộn.
Cổ họng nam t.ử phát ra tiếng hô khàn khàn, giống như linh hồn khô khốc bò ra từ dưới lớp bụi bặm tích tụ, “Đây là......”
Đáp lại hắn là một quyền vào mặt.
Coi như là Cầm Tâm Cảnh đại viên mãn thì đã sao, Diêm Dã đã nói, một quyền của nàng, dưới Đằng Vân Cảnh không ai đỡ nổi, vậy thì chắc chắn không ai đỡ nổi.
Lâm Độ nhắm thẳng vào mặt người đó.
“Ra không?”
Lâm Độ thu nắm đ.ấ.m, một tay bóp c.h.ặ.t cổ họng người đó, rồi từ từ dùng sức, mu bàn tay tái nhợt kia da mỏng đến mức trong suốt, kinh mạch xanh nhạt nổi lên chằng chịt, tuy dữ tợn như vậy, nhưng lại đẹp đẽ tựa như một tác phẩm nghệ thuật.
Tiếng hề cầm càng thêm dâng trào, Nghê Cẩn Huyên cầm roi đứng một bên, “Mau ra đây! Ngươi có bản lĩnh cướp đàn ông, thì có bản lĩnh ra đây đ.á.n.h với ta một trận!”
Lâm Độ nheo mắt, khóe môi cong lên, suýt nữa thì bật cười.
Mấy đệ t.ử Quy Nguyên Tông gấp đến độ đi vòng vòng, nhưng không ai dám xông lên cứu người.
Bọn họ đều tận mắt nhìn thấy Lâm Độ đã bóp nát từng cái đầu lâu của tu sĩ cấp cao như thế nào.
Thiên phú đệ nhất Thanh Vân Bảng này có phải là ma ốm thật không bọn họ không biết, nhưng chắc chắn là một kẻ điên thật sự.
Mặt thanh niên dần dần tím tái, đồng t.ử bắt đầu trợn lên, tiếng hô khàn khàn trong cổ họng càng thêm nặng nề, hòa cùng tiếng ngân dài đột nhiên trở nên ch.ói tai của hề cầm, một luồng khí màu tro đen lặng lẽ không một tiếng động chui ra từ lỗ mũi người đó, rồi xông thẳng về phía mặt Lâm Độ.
Âm hồn kia mang theo ý vị quyết t.ử, ai ngờ lại không thể đ.â.m vào được.
Nó kinh ngạc xuyên qua thân hình Lâm Độ, bị Nghê Cẩn Huyên chớp thời cơ dùng một roi quất cho tan tác, biến thành những mảnh vụn tro giấy như vàng mã bay lên, nhẹ nhàng phiêu đãng trong không trung.
Tiếng hề cầm réo rắt vang lên, trong khoảnh khắc, dường như có sóng âm vô hình hoàn toàn tiêu diệt những mảnh vỡ âm hồn đó.
Lâm Độ lúc này mới buông lỏng cổ họng người nọ, “Ngươi tên là gì?”
Nam t.ử hơi hé miệng, cảm thấy cổ họng và thần hồn đều đau đến lợi hại.
Lâm Độ liếc nhìn những đệ t.ử khác của Quy Nguyên Tông, “Trông chừng hắn, đừng để hắn đi sau lưng các ngươi, sau khi ra khỏi bí cảnh, bảo trưởng bối của các ngươi thăm dò hồn phách.”
Mấy người kia ngoan ngoãn gật đầu.
Bên kia, tiếng roi lại vang lên.
Yến Thanh dùng sống đao của thanh đại đao lưng rộng c.h.é.m ngất người, âm hồn kia trong tiếng nhạc của Nguyên Diệp không chịu nổi quấy nhiễu, lại bị thần hồn của thân thể gốc c.ắ.n trả, hoảng hốt bỏ chạy, kết cục cũng giống như âm hồn trước đó, đều bị đ.á.n.h tan.
Nghê Cẩn Huyên thu roi lại, một đôi mắt hạnh vẫn sáng lấp lánh, “Tiểu sư thúc, người có mệt không, tay có đau không?”
Mọi người vây xem toàn bộ quá trình: ...... Các ngươi ở Vô Thượng Tông đều có bệnh cả!
Tiếng hề cầm đột nhiên im bặt, Nguyên Diệp đứng dậy phủi lớp bụi không tồn tại, “Ây da, xương cốt của người này cấn m.ô.n.g ta đau quá.”
“Đi thôi.” Lâm Độ gọi mọi người.
“Đi đâu vậy tiểu sư thúc?”
“Đi nhặt ve chai, chứ đi đâu.”
Bốn người dẫn đầu rời đi, bước chân nhẹ nhàng thong thả, trông như đến đây dạo chơi.
Người vừa mới rẽ qua một con đường, Lâm Độ liền chạy lên.
Ba người còn lại ngẩn ra, không hiểu tại sao, cũng chạy theo.
“Tiểu sư thúc, chúng ta chạy làm gì vậy?”
“Chậm chân là không giành được đồ tốt, đi trước đến mấy cửa hàng bán linh khí và thiên tài địa bảo vơ vét hết đồ tốt đã.”
Lâm Độ sắp xếp, “Ta đoán, bảo bối trong các phủ đệ lớn cũng không ít, chúng ta chia nhau hành động, động tác nhanh một chút, không thì đợi bọn họ đều phản ứng lại, chúng ta sẽ không giành được gì.”
Ba người mắt sáng lên, liếc nhìn nhau, trước tiên hướng về phía tòa nhà lớn.
Người của Vô Thượng Tông vừa đi, mấy tu sĩ còn đang sợ hãi như bừng tỉnh khỏi mộng, “Đi thôi, vừa rồi Lâm Độ nói, đây là một tòa thành, trong thành ít nhiều cũng có thứ gì đó để nhặt.”
Vài người tản ra khắp nơi.
“Vừa rồi người của Vô Thượng Tông đi đâu?”
“Chỗ đó.”
“Ồ, vậy ta đổi hướng khác.”
Thật sự không muốn đụng phải đám người Vô Thượng Tông kia.
Trưởng lão của bọn họ như thể chưa từng dạy họ đạo đức, thủ đoạn tàn nhẫn đến đáng sợ.
Có người liếc nhìn những chiếc đầu lâu rơi vãi trên mặt đất, tò mò dùng chân dẫm mạnh lên, rồi “ai ui” một tiếng ôm chân nhảy dựng lên.
“Đầu lâu này cứng như vậy, Lâm Độ làm thế quái nào mà tay không bóp nát được?”
