Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Chương 1957

Cập nhật lúc: 26/12/2025 00:26

1957. Nó mới là đứa con sáng nhất thiên hạ này!

Mặc Tôn giả vừa giận vừa buồn cười: "Nói bậy! Ta không có thời gian rảnh đó!"

Phượng Khê thở dài: "Thôi vậy, Ngài không dạy thì thôi, nếu chúng con bị năm kẻ kia đ/ánh cho phế, chắc chỉ đành chuyển đến khu vực xanh thôi. Đến lúc đó chúng con sẽ không làm vướng mắt Ngài nữa!"

Mặc Tôn giả: "..."

 Tiểu nha đầu ngươi dám uy h/iếp ta!

Nhưng lời nàng nói cũng có vài phần lý lẽ, nếu họ dọn đi, hắn sẽ không còn cách nào mượn phòng tu luyện nữa. Năm ứng cử viên Minh chủ kia không hiểu chuyện như họ.

"Dạy thì được, nhưng với tu vi của các ngươi, rất khó để đuổi kịp họ trong thời gian ngắn, ta chỉ có thể chỉ điểm có trọng tâm cho các ngươi thôi."

Mắt Phượng Khê sáng lên! Thế này thì khác gì trúng tủ đâu?! Lão đại ca gác cổng quả nhiên có vài đường võ! Nàng vội vàng nịnh bợ, bốn người Quân Văn bên cạnh cũng hùa theo!

Mặc Tôn giả bất mãn: "Đừng nói những lời vô bổ đó nữa, ngươi vừa nói ngày mai các ngươi sẽ tỷ thí ở Kiếm Khí Trúc Lâm phải không?"

Phượng Khê gật đầu: "Đúng vậy!"

Mặc Tôn giả trầm ngâm một lát rồi nói: 

"Mỗi cây trúc kiếm trong Kiếm Khí Trúc Lâm đều ẩn chứa kiếm khí, những kiếm khí này vô cùng hỗn loạn và cuồng bạo. Tư Không Tôn giả bảo các ngươi đến Kiếm Khí Trúc Lâm tỷ thí, phần lớn là sẽ bắt các ngươi xuyên qua rừng kiếm khí, ai đến đích trước thì thắng. Các ngươi muốn chiến thắng thì phải bắt đầu từ đặc tính của trúc kiếm. Trúc kiếm không phóng ra kiếm khí liên tục, mà sẽ có khoảng nghỉ, nếu các ngươi có thể nắm rõ quy luật khoảng nghỉ, có thể giảm bớt áp lực rất nhiều. Được rồi, ta biết chỉ có nhiêu đó thôi, các ngươi mau về tu luyện đi!"

Phượng Khê tuy có chút thất vọng, nhưng cũng không dám lề mề nữa, dẫn bốn người Quân Văn về chỗ ở.

Linh khí trong phòng vẫn rất nồng đậm, vừa bước vào đã thấy tinh thần sảng khoái. Phượng Khê vốn định ghé thăm các phòng khác hôm nay, nhưng xét đến cuộc tỷ thí ngày mai, nàng tạm gác lại. Cơ hội phát tài còn nhiều, không cần thiết phải vội vàng lúc này. Hôm nay tống được một triệu linh thạch từ chỗ Thường Hành Giản cũng tạm ổn rồi.

Nàng cảm thấy thông tin của Mặc Tôn giả không được chi tiết lắm, bèn gửi tin cho Phương Tôn giả, muốn hỏi thêm. Kết quả là tin nhắn không gửi đi được. Hả? Chẳng lẽ nơi này cách ly tin tức? Không thể nào, hôm qua Mặc Tôn giả chẳng phải vẫn truyền tin với Thang Tôn giả sao? Không phải vấn đề bên nàng, vậy là Phương Tôn giả có chuyện rồi. Một vị Tôn giả như hắn thì có thể gặp chuyện gì? Thôi, mai gặp mặt hỏi sẽ biết.

Lúc này, Phương Tôn giả đáng thương đang đ/ập côn trùng. Nguyên nhân không gì khác, Phượng Khê đã nổ loạn trong Linh Lung Khư, cộng thêm Tư Không Tôn giả vốn đang tức giận, liền trút giận lên Phương Tôn giả. Nói hắn không làm tròn trách nhiệm dạy bảo, trực tiếp nhốt hắn vào Ám Thất Phệ Nguyên của Linh Lung Khư! Trong Ám Thất Phệ Nguyên không chỉ tối đen như mực, mà còn có rất nhiều Phệ Nguyên Trùng có thể tấn công thần thức.

Phương Tôn giả vừa đ/ánh Phệ Nguyên Trùng vừa ch/ửi r/ủa Phượng Khê trong lòng! Tưởng rằng hắn đã thoát khỏi khổ sở vì con ranh thối này rồi, ai ngờ lại bị nàng liên lụy nữa! Ngoài ch/ửi Phượng Khê, hắn còn c/hửi Tư Không Tôn giả! Lão bất tử nhà ngươi, bị Liễu Yểu Điệu bọn họ làm cho mất mặt, lại trút giận lên ta! Ta khinh! Thứ gì đâu! Đương nhiên, hắn chỉ dám ch/ửi thầm trong lòng. Tuy đều là Tôn giả, nhưng Tôn giả như hắn quá rẻ mạt trước mặt Tư Không Tôn giả! Bị p/hạt cũng chỉ đành chịu đựng!

Ch/ửi xong, hắn lại lo lắng một chút. Hắn còn chưa kịp dặn dò Liễu Yểu Điệu bọn họ những điều cần lưu ý ở Kiếm Khí Trúc Lâm, nhỡ ngày mai ch/ết hết thì sao! Nghĩ đến đây, hắn không khỏi tự m/ắng bản thân! Ngươi đã bị Liễu Yểu Điệu liên lụy đến mức này rồi, còn lo lắng cho họ?! Đúng là cái thói t/iện!

Phượng Khê đương nhiên không hề hay biết những chuyện này, lúc này nàng đang tâm sự với Liễu Thống Soái.

 "Sư phụ, Ngài nói vì sao con có thể hưởng lợi từ ng/uyền r/ủa thần thông của tiểu Ô Nha? Chẳng lẽ thật sự vì con là Thiên Diễn Sư sao?"

Liễu Thống Soái cũng không nói rõ được nguyên do. editor: bemeobosua. Nhưng trong lòng hắn thực ra đã có chút suy đoán, hắn nghĩ điều này liên quan đến đạo mà Phượng Khê tu luyện. Ng/uyền r/ủa thần thông của Kim Ô ba chân có lẽ chỉ có tác dụng với đạo nằm trong quy tắc Thiên Đạo, còn Phượng Khê tu luyện đạo của chính mình, tự nhiên không có hiệu lực với nàng.

 Còn việc nàng có thể hưởng lợi từ ng/uyền r/ủa của Kim Ô ba chân, có lẽ xét theo một khía cạnh nào đó, nàng đã trở thành một Thiên Đạo thu nhỏ, có khả năng ngôn xuất pháp tùy (lời nói ra thành pháp tắc). Đương nhiên, khả năng này vẫn còn rất yếu, chỉ có thể có hiệu lực khi mượn sức mạnh ng/uyền r/ủa của Kim Ô ba chân.

Liễu Thống Soái cảm thấy suy đoán của mình quá đ/iên rồ, nên đã không nói ra. Hơn nữa, hắn nghĩ nếu nói ra, người nào đó chắc chắn sẽ rất đắc ý, hắn không muốn rước họa.

Phượng Khê ngẫm nghĩ một lúc mà không tìm ra manh mối thì không nghĩ nữa. Nàng vốn không phải là người hay suy nghĩ vẩn vơ, có thời gian đó, thà tự mình tạo ra một lối thoát còn hơn! Nàng thấy bốn người Quân Văn đều đang tu luyện, cũng không vội, nàng gặm một cái đùi gà rồi ăn một trái linh quả, đang định tu luyện thì trong thức hải vang lên giọng của Tiểu Hắc Cầu.

"Chủ nhân thân yêu của ta, Người có phải quên rồi không, chúng ta còn phải góp phần bảo vệ môi trường?"

Phượng Khê: "..."

 Muốn ăn sương trắng thì nói thẳng đi! Nàng đã nhìn thấu rồi, Mộc Kiếm là gian xảo lộ liễu, còn Tiểu Hắc Cầu là gian xảo ngầm.

Phượng Khê lập tức đi ra ngoài. Tiểu Hắc Cầu chẳng mấy chốc đã ăn căng bụng trở lại siêu to khổng lồ! Cảm giác no căng này quả thực quá mỹ diệu!

 Chỉ có thằng ngốc Mộc Kiếm kia mới ngày ngày làm việc cực khổ như gian thần, Nữu Cổ Lộc Tiểu Cầu Cầu nó không thèm làm loại chuyện đó! Điều nó cần làm là tự cường hóa bản thân! Nó muốn dùng sự thật chứng minh, nó mới là đứa con sáng nhất thiên hạ này!

Phượng Khê trở về phòng, nhớ ra hôm nay đã hao tổn không ít linh phù, bèn lấy giấy phù và mực phù, vẽ bằng cả hai tay cùng lúc. Nàng vừa vẽ vừa thở dài, tiếc là để che giấu thân phận không thể dùng bàn tay nhỏ linh lực cũng không thể đóng dấu, nếu không đâu cần phải tốn công như vậy?!

Phượng Khê vẽ xong linh phù đã nửa đêm rồi, đành phải bỏ tu luyện mà đi ngủ.

Ba người Phàn Lập Chí vô cùng cảm động. Đội trưởng vì muốn bổ sung linh phù cho họ, lại bỏ qua thời gian tu luyện quý báu, làm sao không khiến người ta cảm động?! Có một đội trưởng tốt như vậy là phúc khí tu tám đời của họ!

Sáng sớm hôm sau, năm người Phượng Khê đến bên ngoài sân Mặc Tôn giả chờ Phương Tôn giả. Đợi một lúc lâu cũng chẳng thấy ai, gửi tin nhắn cũng không được, thấy thời gian không kịp nữa, Phượng Khê dứt khoát dẫn Quân Văn họ theo bản đồ đến Kiếm Khí Trúc Lâm.

Khi họ đến, Thẩm Chỉ Lan bọn họ đã đến rồi. Phượng Khê cười tươi nói: "Chào buổi sáng!"

Thường Hành Giản ng/hiến răng ng/hiến lợi: "Đừng nói nhảm, hôm nay các ngươi chế/t chắc rồi!"

Phượng Khê không thèm để ý đến hắn, mà nhìn Kim Ô ba chân đang ngồi trên vai hắn.

 "Tiểu Ô Nha, hôm nay ngươi phải theo s/át chủ nhân ngươi, nếu lại rơi vào tay ta, sẽ không còn là một triệu linh thạch nữa đâu, ít nhất phải hai triệu mới được!"

Kim Ô ba chân cất tiếng kêu quái dị, ng/uyền r/ủa Phượng Khê tám lần liên tiếp! Trên đỉnh đầu Phượng Khê lập tức xuất hiện tám hư ảnh Kim Ô ba chân! Phượng Khê nghĩ thầm, tiểu Ô Nha này cũng hiểu chuyện ghê, còn chưa cần nàng gợi ý đã biết phải làm gì rồi.

Lúc này, Tư Không Tôn giả đến. Khi thấy năm người Thẩm Chỉ Lan đều quấn khăn trên đầu, hắn nhíu mày, nhưng không nói gì. Phượng Khê thấy Phương Tôn giả không đi cùng, do lo lắng, bèn thuật lại chuyện này với Tư Không Tôn giả.

Tư Không Tôn giả lạnh lùng nói: "Hôm qua các ngươi nổ loạn ở Linh Lung Khư, là do Phương Tôn giả dạy dỗ không nghiêm, nên ph/ạt hắn vào Ám Thất Phệ Nguyên tự kiểm điểm, ba ngày sau mới được ra."

Phượng Khê: "..." 

Tạo nghiệt rồi! Phương Tôn giả đã phải chịu đựng những điều mà tuổi tác của hắn không nên chịu đựng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.