Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Chương 1959

Cập nhật lúc: 26/12/2025 00:26

1959. Ngươi bị đ/âm thành cái sàng rồi mà còn rảnh rỗi khoe khoang nữa!

Cùng với thời gian trôi qua, Phượng Khê đã bị đ/âm thủng vài lỗ! May mắn là không trúng vào chỗ hiểm, nên cũng không có gì to tát. Chủ yếu là Tư Không Tôn giả không cho phép dùng linh phù, nếu không nàng hoàn toàn có thể kích hoạt Cường Thuẫn Phù để phòng ngự.

Tuy nhiên, nhìn thấy Thẩm Chỉ Lan bọn họ còn t.h.ả.m hơn mình, nàng liền cảm thấy cân bằng!   =)))

Thấy kiếm trúc xung quanh dần yên tĩnh, nàng lại khua khoắng một trận tấn công không ph/ân biệt…

Năm người Thẩm Chỉ Lan thật sự thê thảm!! Đến cả khăn trùm đầu cũng bị b/ắn thành lưới đ/ánh cá! Họ vừa phòng ngự kiếm khí vừa ch/ửi r/ủa Phượng Khê xối xả! Phượng Khê chỉ xem như họ đang hát cho nàng nghe!    =))))

Phàn Lập Chí và đồng đội thấy Phượng Khê vì tranh thủ thời gian cho họ mà sắp bị đ/âm thành tổ ong rồi, nước mắt suýt rơi! Nếu họ không thể chiến thắng, thì quá có lỗi với đội trưởng!

Liều mạng thôi!

Để tăng tốc, họ không chờ đợi khoảng nghỉ tuyệt đối an toàn nữa, mà tiến vào trước trong giai đoạn chuyển tiếp khi kiếm khí chưa hoàn toàn dừng lại! Tuy làm như vậy sẽ có rủi ro, nhưng lúc này không thể bận tâm nhiều được! Nguy hiểm đến mấy cũng không bằng tình cảnh của đội trưởng?!

Thẩm Chỉ Lan thấy Quân Văn bọn họ đã vượt qua mình, ánh mắt lóe lên một tia tính toán, nói với Thường Hành Giản: "Ngươi bảo Kim Ô ba chân ng/uyền r/ủa họ, kéo chậm bước chân họ lại!"

Thường Hành Giản lúc này đã thu Kim Ô ba chân vào Túi Linh Thú để tránh nó bị kiếm khí làm bị thương. Nghe lời Thẩm Chỉ Lan, hắn mới thả Kim Ô ba chân ra.

Kim Ô ba chân thầm ch/ửi r/ủa Thẩm Chỉ Lan, ta đang yên ổn trong Túi Linh Thú, chỉ có ngươi mồm thối cứ phải kiếm việc cho ta! Một mặt, nó lo lắng Thường Hành Giản không bảo vệ được nó, khiến nó bị kiếm khí làm bị thương. Mặt khác, nó giờ là gián điệp, nếu ng/uyền r/ủa đồng đội nữ ma đầu, nàng tức giận thì sao? Buồn ch/ết chim rồi!

Đúng lúc này, nó thấy Phượng Khê chạm vào dái tai phải, lập tức phóng thần thức ra ngoài. Trong thức hải vang lên giọng Phượng Khê:

 "Vì an toàn cuộc đời chim của ngươi, ngươi cứ ng/uyền r/ủa những gì ngươi cần ng/uyền r/ủa, t/iện thể ng/uyền r/ủa ta vài lần!"

Kim Ô ba chân hơi cảm động một chút. Nữ ma đầu đôi khi cũng tốt lạ lùng!

Thế là, nó rướn cổ ng/uyền r/ủa Phàn Lập Chí bọn họ té sấp mặt ch/ó. Có lẽ do khoảng cách xa, không phải lần nào cũng linh nghiệm, mà hiệu quả cũng không rõ ràng lắm. Dù vậy, nó cũng đã kéo chậm tốc độ của Phàn Lập Chí bọn họ. Kim Ô ba chân tranh thủ cũng ng/uyền r/ủa Phượng Khê ba lần, vẫn không có tác dụng gì.

Sau đó, Kim Ô ba chân lấy cớ linh lực cạn kiệt, khẩn cầu Thường Hành Giản thu nó vào Túi Linh Thú.

Phượng Khê phát hiện dù Kim Ô ba chân đã bị thu lại, hư ảnh trên đầu nàng vẫn chưa biến mất. Trong lòng nàng vững tâm rồi! Để tránh Thẩm Chỉ Lan bọn họ nghi ngờ, nàng không ng/uyền r/ủa ngay.

Một lúc sau, nàng mới lẩm nhẩm trong lòng: "Thiên linh linh, địa linh linh, ng/uyền r/ủa Thẩm Chỉ Lan tay chân đều ch/uột r/út!" Lặp lại ba lần.

Về phần tại sao chỉ ng/uyền r/ủa Thẩm Chỉ Lan, đương nhiên là vì tình cảm giữa họ sâu đậm rồi! Thực ra, chủ yếu là sợ phạm vi ảnh hưởng quá rộng, gây nghi ngờ cho người khác.

Chốc lát, nàng nghe thấy Thẩm Chỉ Lan kêu t.h.ả.m vài tiếng, trên người liền xuất hiện thêm vài lỗ thủng. Tuy nhiên, trên người nàng nhanh chóng phủ một lớp ánh sáng trắng, đoán chừng là đã kích hoạt một loại linh khí phòng ngự lợi hại nào đó. Phượng Khê thầm nghĩ, xem ra Sao Chổi cũng có không ít đồ tốt nhỉ! Dù sao, linh khí phòng ngự thông thường rất khó chống lại kiếm khí cuồng bạo như vậy.

Nàng thực ra cũng có thể kích hoạt Vô Cấu Bình, nhưng nghĩ nếu dùng Vô Cấu Bình, hiệu quả khích lệ đối với Phàn Lập Chí bọn họ chắc chắn không tốt bằng bây giờ, nên đã từ bỏ. Ngoài ra, nàng cũng muốn nhân cơ hội này rèn luyện thân pháp và khả năng khống chế Thời Quang Kiếm Ý. Quả thật, có lẽ điều kiện khắc nghiệt có thể kích thích tiềm năng, nàng đột nhiên phát hiện những kiếm khí cuồng bạo hỗn loạn đó hình như tốc độ cũng không nhanh lắm, muốn né vẫn có thể né được.

Hả? Nàng có phải hơi đắc ý rồi không?

Nhưng, hình như từ khi nàng có ý nghĩ này, trên người nàng không còn bị thương nữa.

Liễu Thống Soái nói: "Cốt lõi của Thời Quang Kiếm Ý là nhanh chậm thời gian đều tùy tâm, con tăng cường khống chế Thời Quang Kiếm Ý, tự nhiên sẽ cảm thấy những kiếm khí này chậm lại."

Phượng Khê nghe vậy, liền vểnh cái đuôi nhỏ lên! 

"Sư phụ, Người nói xem con sao mà thiên tài thế này?! Mới lĩnh ngộ Thời Quang Kiếm Ý chưa được hai ngày, con đã có thể sử dụng tùy ý rồi, thế này ngũ sư huynh biết sống sao?!"

Liễu Thống Soái: "..." 

Ngươi bị đ/âm thành cái sàng rồi mà còn rảnh rỗi khoe khoang nữa! Tâm lý ngươi thật sự quá thư thái đấy!

Lúc này, Phượng Khê phát hiện Thẩm Chỉ Lan cố ý di chuyển về phía Phàn Lập Chí bọn họ. Nàng nhếch mép. 

"Lan Chỉ, ngươi tính học theo ta à? Muốn khuấy đục nước bên bọn ta à? Mơ đẹp lắm!"

Phượng Khê nói xong, mở rộng phạm vi tấn công không p/hân biệt! Kiếm khí càng thêm cuồng bạo! Thẩm Chỉ Lan đừng nói là đi tìm Phàn Lập Chí bọn họ, gần như không thể nhúc nhích! Nàng ta ngh/iến răng ng/hiến lợi: "Đồ đ/iên nhà ngươi!"

Phượng Khê cười rất rạng rỡ: "Ta không chỉ đ/iên mà còn thất đức nữa!"

Thẩm Chỉ Lan: "...... Chúng ta bị mắc kẹt, ngươi cũng bị mắc kẹt! Đừng quên, chỉ khi cả năm người đều ra ngoài mới tính, ngươi tính toán đến mấy cũng vô dụng!"

Phượng Khê nhe hàm răng trắng: "Mắc mớ gì tới ngươi!"

Thẩm Chỉ Lan: #!@&&@#

Cho đến khi Phượng Khê ước chừng bốn người Phàn Lập Chí đã đến đích, nàng mới dừng tấn công không ph/ân biệt. Thẩm Chỉ Lan bọn họ cũng không còn tâm trí tìm nàng gây rối, chỉ muốn nhanh nhất chạy đến điểm cuối. editor: bemeobosua. Chỉ cần họ vượt qua Liễu Yểu Điệu, người thắng vẫn là họ!

Một lúc sau, không thấy Liễu Yểu Điệu đuổi kịp, họ thở phào nhẹ nhõm. Thật nực cười, Liễu Yểu Điệu tốn cả buổi, kết quả là hại người không lợi mình!

Đúng lúc này, Thường Hành Giản chỉ vào phía trước bên phải kinh ngạc thốt lên: "Kia, kia có phải là Liễu Yểu Điệu không?"

Mấy người nhìn kỹ, Liễu Yểu Điệu như một con hươu nhỏ nhanh nhẹn nhảy múa giữa rừng trúc, đã vượt qua họ một đoạn rất dài rồi! Nàng ta thậm chí đã đổi cả lộ trình! Thật là quá âm hiểm!

Mấy người không dám chần chừ, vội vàng tập trung tinh thần tăng tốc. Đáng tiếc, dù họ tăng tốc thế nào, vẫn không thể đuổi kịp Phượng Khê, mà khoảng cách càng lúc càng lớn…

Lúc này, Phàn Lập Chí bọn họ đang đi đi lại lại ở cuối rừng trúc một cách sốt ruột. So với việc Phượng Khê có thể ra đầu tiên hay không, họ quan tâm hơn đến sự an nguy của nàng. Nếu đội trưởng xảy ra chuyện...

Phui! Phui! Phui! Đội trưởng chắc chắn sẽ không sao!

Cuối cùng, họ đã nhìn thấy Phượng Khê. Mặc dù quần áo nàng đã nhuốm m/áu, mặc dù trên mặt nàng cũng đầy vết m/áu, nhưng không che giấu được nụ cười rạng rỡ của nàng!

"Mấy đứa nhỏ, ta về rồi đây!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Chương 1958: Chương 1959 | MonkeyD