Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Chương 2108

Cập nhật lúc: 26/12/2025 00:49

2108. Phượng Khê ba lần làm Thẩm Chỉ Lan tức lộn ruột

Cốc Lương trưởng lão bị đ/ánh cho tỉnh táo lại. Địch tông chủ lặp lại lời lúc nãy một lần nữa. Cốc Lương trưởng lão nghe xong vừa khóc vừa cười. Khóc là vì vị thế sư phụ đích truyền của mình sắp giữ không xong rồi! Cười là vì đồ đệ của ông có tiền đồ như thế, sau này ông chẳng phải rất có thể diện sao? Đám người Thiên Khuyết Minh kẻ nào kẻ nấy đều vênh váo, sau này chẳng phải cũng phải khép nép chào hỏi ông sao? Nghĩ đến đoạn đắc ý, ông không nhịn được mà cười thành tiếng như heo kêu.    =))))

Địch tông chủ: "..."

Ông đúng là lo lắng thừa thãi! Vị sư đệ này của ông nếu thực sự là kẻ hay để tâm chuyện vụn vặt thì đã bị người đời m/ắng chế/t từ lâu rồi!

Phượng Khê lúc này lại gửi tin nhắn cho nhóm Lữ đại sư. Ngoài việc thông báo sự thật, nàng còn dặn họ phải đề cao cảnh giác để tránh bị Minh chủ giả tính kế. Tin nhắn gửi đi một lúc lâu vẫn chưa thấy hồi âm. Nàng đoán đối phương cần thời gian để tiêu hóa, bèn nói với Phục Điện chủ:

"Người cho người áp giải Thẩm Chỉ Lan, à, chính là Lan Chỉ qua đây đi. Xem chúng ta có thể hỏi thêm được điều gì hữu ích từ miệng nàng ta không."

Rất nhanh sau đó, Thẩm Chỉ Lan bị áp giải tới. Từ khi bị văng ra khỏi Linh Lung Khư, nàng ta đã bị Phục Điện chủ cho người canh giữ. Trong lòng Thẩm Chỉ Lan thon thót lo sợ, nhìn tình hình này là bọn Liễu Yểu Điệu thắng rồi? Sau này nàng ta chắc không cần lo bị đ/oạt xá nữa! Chỉ là tại sao lại giam nàng ta lại? Lẽ nào Liễu Yểu Điệu không yên tâm về nàng ta, muốn qua cầu rút ván?

Thẩm Chỉ Lan vừa bước vào phòng đã nhìn thấy một gương mặt nhỏ nhắn rạng rỡ.

"Lão muội Lan Chỉ, ngươi nhìn xem ta còn mấy phần giống lúc trước?"

Thẩm Chỉ Lan sững người, sau đó ánh mắt đóng đinh trên mặt Phượng Khê, đồng t.ử giãn ra, nấc lên một tiếng rồi ngất lịm.    =)))

Phượng Khê: "..." 

Tâm lý chiến của ngươi còn kém xa Công Tôn Khiêm! Người ta dù mặt xanh mét, người run cầm cập như cầy sấy nhưng vẫn không có ngất đâu nhé!

Thẩm Chỉ Lan rất nhanh đã tỉnh lại, nàng ta trừng mắt nhìn Phượng Khê: "Ngươi... ngươi là Liễu Yểu Điệu hay là Phượng Khê?"

Phượng Khê bật cười: "Lão muội Lan Chỉ, một người thông minh như ngươi sao lại nói lời ngớ ngẩn thế? Liễu Yểu Điệu và Phượng Khê đều là ta mà! Ngươi có thấy kinh hỉ không?"

Thẩm Chỉ Lan lắc đầu: "Không! Không thể nào! Ngươi không thể là Phượng Khê! Ngươi l/ừa ta! Ngươi chắc chắn đang lừ/a ta!"

Phượng Khê thả Heo Vàng ra. Bây giờ nó đã có thể ra ánh sáng, không cần phải giả làm ch.ó nữa. Thẩm Chỉ Lan nhìn thấy Heo Vàng, chút hy vọng cuối cùng trong lòng cũng tan vỡ. Liễu Yểu Điệu cư nhiên thực sự là Phượng Khê!

Ở Cửu U đại lục, nàng ta bị Phượng Khê đuổi chạy như c/hó nhà có tang. Ở Thiên Khuyết đại lục, nàng ta bị Liễu Yểu Điệu xoay như chong chóng. Tại sao? Tại sao nàng ta mãi mãi không thoát khỏi bóng ma của Phượng Khê? Rõ ràng nàng ta đã rất nỗ lực, tại sao vẫn không bằng nàng? Nghĩ lại việc trước đó nàng ta bị Phượng Khê l/ừa lấy bao nhiêu thông tin, còn quỳ lạy gọi nàng là Minh chủ…

Thẩm Chỉ Lan phun ra một ngụm m/áu, "ực" một tiếng rồi ngất xỉu. Lần này rõ ràng nghiêm trọng hơn lần trước, mặt cắt không còn giọt m/áu! Phượng Khê đưa tay lên bắt mạch, chao ôi, mạch sắp mất luôn rồi! Không lẽ bị tức ch/ết thật đấy chứ?!

Lúc này nàng còn đang trông chờ hỏi thông tin từ miệng Thẩm Chỉ Lan, đương nhiên không thể để nàng ta ch/ết như vậy, vội vàng đút đan d.ư.ợ.c cho nàng ta. Thật ra Thẩm Chỉ Lan chỉ là quá giận dữ mà công tâm, không đến mức mất mạng thật. Sau một hồi Phượng Khê cấp cứu, Thẩm Chỉ Lan đã tỉnh lại. Vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt nhỏ ham tiền của Phượng Khê!

"Lão muội Lan Chỉ, ngươi không được ch/ết đâu đấy! Ngươi mà chế/t thì ta biết sống sao?!"

Thẩm Chỉ Lan lại phun thêm một ngụm m/áu nữa rồi ngất đi.

Phượng Khê: "..."

Phục Điện chủ có chút cạn lời: "Con biết rõ nàng ta lúc này đang yếu đuối, vậy mà còn cứ xát muối vào vết thương của người ta. Nếu nàng ta phun thêm vài ngụm m/áu nữa là ch/ết thật đấy!"

Phượng Khê gật đầu: "Sư phụ, người nói đúng. Hay là con lại diễn vai Liễu Yểu Điệu thân thiện một chút nhỉ?"

Phục Điện chủ: "Con đúng là sợ nàng ta không ch/ết mà!"

Phượng Khê thở dài: "Chủ yếu là tố chất tâm lý của nàng ta quá kém, nhìn Công Tôn sư phụ mà xem, có bị như nàng ta đâu?!"

Công Tôn Khiêm: "..." 

Nói nàng ta thì cứ nói đi, lôi ta vào làm cái gì?!

Khi Thẩm Chỉ Lan tỉnh lại lần nữa, Phượng Khê không dám kích động nàng ta thêm nữa.

"Thẩm Chỉ Lan, chúng ta nói thẳng vào vấn đề đi! Tên Minh chủ giả kia luôn đo/ạt xá, mỗi một người kế nhiệm Minh chủ được chọn đều là vật hy sinh. Dù ngươi chưa chắc đã trở thành người kế nhiệm khóa này, nhưng ngươi và hắn có duyên nợ rất sâu, ngươi nghĩ hắn sẽ buông tha cho ngươi sao? Cho nên, dù ngươi đắc cử hay thất cử đều là con đường c/hết! Nay ta vạch trần bộ mặt thật của hắn, hắn bị thương bỏ trốn, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không đe dọa được ngươi nữa. Gạt qua ân o/án trước đây, lần này ta thực sự đã cứu ngươi, ngươi việc gì phải h/ận ta thấu xươ/ng như thế?"

Gương mặt tái nhợt của Thẩm Chỉ Lan hiện lên vẻ giễu cợt: "Ngươi cứu ta chẳng qua là muốn lợi dụng ta, ta việc gì phải mang ơn ngươi?! Nay ta rơi vào tay ngươi là do vận khí không tốt, không có nghĩa là ngươi mạnh hơn ta!"

Phượng Khê thở dài: "Tại sao ngươi cứ chấp niệm chuyện ai mạnh ai yếu thế nhỉ? Mỗi người đều có điểm mạnh điểm yếu, ngươi có thể lấy điểm mạnh của ngươi so với điểm yếu của ta mà! Ví dụ như ngươi... ừm, ngươi cao hơn ta mà!"

Thẩm Chỉ Lan suýt chút nữa lại phun thêm ngụm m/áu nữa! Hóa ra trong mắt ngươi ta chỉ được cái cao to mà đầu óc ngu si à?!

Hạ Đường chủ cảm thấy nếu cứ để Phượng Khê hỏi tiếp, Thẩm Chỉ Lan chắc chắn sẽ tức c/hết, bèn kéo nàng sang một bên để ông hỏi.

"Thẩm Chỉ Lan, con kiến còn muốn sống huống chi là người? Ngươi cũng không muốn ch/ết đúng không? Chỉ cần ngươi hợp tác, chúng ta sẽ không lấy mạng ngươi. Nếu ngươi không hợp tác, chúng ta dùng thuật sưu hồn cũng vậy thôi, ngươi chắc không muốn biến thành kẻ điê/n hay kẻ ngốc chứ? Huống hồ tình cảnh hiện nay của ngươi cũng là do tên Minh chủ giả kia hại, ngươi không muốn báo t/hù hắn sao?"

Liễu Thống soái nói với Phượng Khê: "Đây mới là cách thẩm vấn đúng đắn, nãy con toàn xát muối vào vế/t thư/ơng của người ta."

Phượng Khê lý sự: "Sư phụ, cái này người không hiểu rồi. Không có kẻ á/c như con thì sao làm nổi bật lên người thiện như Hạ Đường chủ?! Hơn nữa, con phải đ/ánh sập phòng tuyến tâm lý của nàng ta thì sau này mới dễ thẩm vấn."

Liễu Thống soái: Con lúc nào cũng có lý!

Thần sắc Thẩm Chỉ Lan thay đổi liên tục, nàng ta cũng biết đến nước này đã không còn đường lui. Nàng ta lạnh giọng nói:

"Tác hại của việc sưu hồn ta không nói các ngươi cũng rõ, có tìm được thông tin các ngươi muốn hay không còn phải dựa vào vận may, nói không chừng là công cốc. Muốn ta hợp tác cũng được, nhưng phải để Phượng Khê cầu xin ta, và lập tức thả ta rời khỏi Thiên Khuyết Minh."

Phượng Khê sáp lại gần: "Ngươi có ngốc không thế? Minh chủ giả lúc này đang rầu rĩ vì không có đối tượng đ/oạt xá thích hợp kìa, ngươi mà rời khỏi Thiên Khuyết Minh lúc này chẳng khác nào đi nộp mạng cho hắn?"

Thẩm Chỉ Lan ngh/iến răng: "Ta thà đi nộp mạng cũng không muốn nhìn thấy ngươi!"

"Vậy ngươi tự làm m/ù mắt mình đi là xong?! Mãi mãi không nhìn thấy ta nữa!"

Thẩm Chỉ Lan: "..." 

Nàng ta nén ngụm khí huyết đang cuộn trào, cười lạnh: "Bớt lời vô ích đi, ta chỉ hỏi ngươi có đồng ý hay không?"

Phượng Khê bật cười "hẹ hẹ hẹ”. Đừng nói là Thẩm Chỉ Lan, ngay cả bọn Hạ Đường chủ cũng thấy rợn tóc gáy. Một cô gái xinh xắn thế này, sao lúc cười nhìn chẳng giống người tốt chút nào vậy?

Thẩm Chỉ Lan nhìn chằm chằm Phượng Khê: "Ngươi cười cái gì?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Chương 2111: Chương 2108 | MonkeyD