Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Chương 2126
Cập nhật lúc: 27/12/2025 10:03
2126. Vì thương sinh, diệt Thiên đạo! Sát!
Cải Trắng Lôi đem ý tưởng dùng cảm xúc phản hồi cho Phượng Khê. Hai đứa bọn chúng lang bạt kỳ hồ cùng nhau bấy lâu, Phượng Khê lập tức đoán được ý đồ của nó và đồng ý. Lúc này chẳng còn thời gian để nghĩ ngợi nhiều, vả lại nếu nàng c/hết, Cải Trắng Lôi cũng không sống nổi.
Kỳ Lân Giáp cũng có thể ngự phong đằng không, đảm bảo Phượng Khê không bị rơi rụng trong thời gian ngắn. Cải Trắng Lôi "móc" ra vân hạch, đ/ập mạnh về phía Ô Vân Cưu Nhi. Một tiếng nổ vang trời! Vân hạch hóa thành tro bụi! Ô Vân Cưu Nhi cũng suýt bị đ/ánh cho tan x/ác, vô số cánh mây bị thổi bay tứ tán.
Nguyên thần của Cải Trắng Lôi bám vào một mảnh cánh mây của chính mình, định nhân cơ hội này trà trộn vào. Nhưng nó quên mất một chuyện rất quan trọng, cánh mây của Ô Vân Cưu Nhi màu đen, còn cánh mây của nó lại là... xanh lè xanh lét! Tuy nhiên, Ô Vân Cưu Nhi lúc này nảy sinh lòng tham, bao nhiêu cánh mây thế này không lấy thì phí! Thế là nó bắt đầu cưỡng ép thu nạp cánh mây của Cải Trắng Lôi. Cải Trắng Lôi mượn cơ hội này, nguyên thần chui tọt vào trong vân hạch của Ô Vân Cưu Nhi.
Sau đó, nó thấy bên trong vân hạch có một tiểu Ô Vân Cưu Nhi, phía sau đứng một hình người mờ ảo, nhìn đường nét có vẻ giống Thiên đạo giả. Cải Trắng Lôi và Ô Vân Cưu Nhi nhìn nhau một cái.
"Chiến nó?"
"Chiến nó!"
Hai đám mây ăn rơ ngay lập tức! Cải Trắng Lôi và Ô Vân Cưu Nhi xông lên đ/ánh hội đồng hình người mờ ảo kia, tiếc là... đ/ánh không lại đối phương. Cải Trắng Lôi nói với Ô Vân Cưu Nhi:
"Ngươi mau phối hợp với Phượng cẩu khế ước đi, để nàng vào đây giúp chúng ta!"
Dưới sự phối hợp của Ô Vân Cưu Nhi, Phượng Khê cuối cùng cũng hoàn thành khế ước. Sau khi thần thức của nàng gia nhập, hình người mờ ảo kia nhanh ch.óng bị đ/ánh cho tan biến! Cải Trắng Lôi và Ô Vân Cưu Nhi lúc nãy nhất trí đối ngoại thì đoàn kết hơn cả huynh đệ ruột, giờ đây lại vì chuyện ai làm chủ vân hạch mà nảy sinh bất đồng, đ/ánh nhau chí t.ử!
Mộc Kiếm m/ắng: "Chủ nhân chúng ta sắp thành khoai lang nướng đến nơi rồi, các ngươi còn tâm trí mà đ/ánh nhau? Đợi xong việc, ta nhất định phải dạy cho các ngươi một bài học!"
Cải Trắng Lôi và Ô Vân Cưu Nhi dù h/ận không thể đ/ập cho Mộc Kiếm một trận, nhưng cũng biết nó nói đúng, hiện tại không phải lúc nội chiến. Cuối cùng, Ô Vân Cưu Nhi nhường một bước, để Cải Trắng Lôi tạm thời làm chủ. Đó là vì Cải Trắng Lôi và Phượng Khê có thể dùng cảm xúc phản hồi để giao tiếp, hiệu quả hơn hẳn.
Kỳ Lân Giáp trên người Phượng Khê biến trở lại thành Thôn Hỏa Hưu, bộ dạng nửa sống nửa ch/ết. Phượng Khê kiểm tra thấy nó không nguy hiểm đến tính mạng mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức đút cho nó một ít thú hạch và đan d.ư.ợ.c, rồi cái thứ này lại lăn ra ngủ tiếp. =)))
Phượng Khê: "..."
Tâm lớn, cũng tốt.
Nàng ngồi bệt trên Cải Trắng Lôi, thấy trên mặt biển trôi nổi không ít x/ác ch/ết. Tuy biết chiến tranh là phải có người hy sinh, nhưng lòng nàng vẫn thấy nghẹn ngào. Tuy nhiên, nàng sớm phát hiện ra không ít x/ác c/hết... đang vùng dậy. Chuyện gì thế này? Nàng cảm nhận được cảm xúc có chút đắc ý của Ô Vân Cưu Nhi. Nàng đoán chắc chắn nó đã làm gì đó, nhưng giờ không có thời gian suy xét, vì nàng biết Thiên đạo không thể dừng tay ở đây, chắc chắn còn chiêu sau.
Lúc này, Cải Trắng Lôi tỏ ý muốn nghỉ ngơi, Phượng Khê chỉ huy nó hạ cánh xuống mặt biển. Nước biển vẫn chưa dâng lên, chỉ cao đến đầu gối. Bọn người Ảnh tôn đều vây quanh, thật sự là Phượng Khê lúc này trông quá t.h.ả.m! Tóc bị đ/ánh trụi sạch, khuôn mặt nhỏ nhắn đen như than, vết m/áu trên mặt và quần áo càng thêm kinh tâm động phách. Mọi người rất xót xa, Tả hộ pháp thậm chí lệ rơi đầy mặt! =)))
Mọi người: "..."
Ngươi có phải diễn quá lố không? Tiểu Khê còn chưa khóc, ngươi khóc cái nỗi gì?! Thực ra, Tả hộ pháp là nhớ lại t.h.ả.m cảnh bị đ/ánh thành gà quay năm đó của chính mình… =)))
Đúng lúc này, Ảnh tôn kinh hô: "Mau, mau nhìn lên trời!"
Phượng Khê và mọi người lập tức nhìn lên, thấy từ bốn phương tám hướng vô số đám mây đen kéo đến, chỉ trong chốc lát đã bao phủ kín mít bầu trời Huyễn Khư Hải. Trong mây lôi điện cuộn trào, uy áp khổng lồ khiến người ta không thở nổi. Những tu sĩ và dị thú tu vi thấp không tự chủ được mà phủ phục dưới đất, run rẩy sợ hãi. Phượng Khê nghĩ thầm, nàng đã bảo Thiên đạo làm sao có thể chỉ có một đám mây đen, đây chẳng phải là dốc toàn lực ra rồi sao?!
Cải Trắng Lôi thầm kêu khổ. Cứ ngỡ Phượng cẩu khế ước được Ô Vân Cưu Nhi là vạn sự đại cát, giờ xem ra nó và Phượng cẩu vẫn không sống nổi! Ôi! Ngôi vị Lôi Thần của nó chung quy vẫn là bèo bọt!
Ô Vân Cưu Nhi còn phiền lòng hơn cả nó. Lần này là xong đời thật rồi! Đều tại nó quá giữ vững nguyên tắc, lúc Thiên đạo bảo nó đ/ánh tu sĩ và dị thú bên dưới, nó đã do dự. Cái lão Thiên đạo ch/ết t/iệt cư nhiên dùng p/hân hồn uy hi/ếp nó! May mà nó thông minh, lúc đ/ánh chủ yếu là dàn đều mỗi người một ít, đ/ánh ngất là thôi! Nó còn thỉnh thoảng đ/ánh xuống mấy tảng đá ngầm... Đây đều là chuẩn x/ác nhờ luyện tập trên người Phượng cẩu mà ra cả!
Đang lúc Ô Vân Cưu Nhi viết văn tế trong lòng thì một giọng nói như xuyên qua thiên cổ vang lên:
"Lũ sâu kiến kia, dám x/úc p/hạm thiên uy?! Thật là chán sống! Nếu các ngươi ch/ém ch/ết kẻ cầm đầu Phượng Khê, ta có thể tha thứ tội nghiệt, bằng không g/iết không tha!"
Lòng Liễu thống soái chùng xuống. Thiên đạo rõ ràng đang ép Tiểu Khê t/ự s/át! Con người ai cũng ích kỷ, nhất là những người ở Thiên Khuyết đại lục này đối với Tiểu Khê không có quá nhiều tình cảm chân thành, lúc tính mạng bị đe dọa, chắc chắn sẽ vứt bỏ nàng! Đây là cục diện ch/ết ch/óc, không có lời giải.
Ông đang nghĩ ngợi thì thấy Phượng Khê lạnh lùng nói:
"Ngươi nói thế chẳng qua là muốn bức ta t/ự s/át, Phượng Khê ta chưa bao giờ coi trọng sinh t.ử, nếu không đã chẳng đi đến ngày hôm nay. Ta ng/ược lại muốn hỏi ngươi, đường đường là Thiên đạo vì sao lại đ/oạt x/á kiểm soát Thiên Khuyết Minh, vì sao lại khiêu khích Thiên Khuyết và Cửu U tranh đấu? Ngươi là Thiên đạo vì sao lại dẫn Tĩnh Mịch Chi Khí đến Thiên Khuyết đại lục? Ngươi rõ ràng là muốn diệt thế! Các vị tiền bối Thiên Diễn Đạo Tông đã dùng tính mạng của hàng vạn Thiên Diễn sư mới đổi lấy một tia sinh cơ ngày hôm nay! Chúng ta nếu khuất phục ngươi, không chỉ là đường ch/ết, mà còn có lỗi với các tiền bối đã hy sinh vì thiên hạ thương sinh!"
Lời Phượng Khê vừa dứt, vài viên lưu ảnh thạch đồng thời được kích hoạt.
[Trời có vết, Đạo có khuyết, dị tâm khởi, thương sinh nguy. Trăm thầy tuẫn đạo đổi sinh cơ, từ đây Thiên Diễn không bàn trời. Ngày nào huyền môn tái hiện lại, chúng ta thân thác lòng vẫn vui!]
[Chúng ta dùng khí cơ dẫn dắt tứ tượng, đẩy vị trí của nhị thập bát tinh tú lệch đi một chút, thực sự chỉ là một chút thôi. Chỉ một chút này cũng đủ để bàn cờ ch/ết sống lại, ha ha ha! Thiên đạo chẳng phải coi chúng ta là sâu kiến sao? Càng phải để hắn thấy lũ sâu kiến mà hắn coi thường cắ/n r/ách trời của hắn! C/ắn r/ách đạo của hắn!]
[Đại diễn chi số năm mươi, cái dùng là bốn mươi chín! Thiên Diễn Đạo Tông ta lấy một cái trốn đi kia, suy diễn cội nguồn vạn pháp, nắm giữ cốt lõi Thiên Khuyết! Lưng rùa giấu càn khôn, tinh tú chứa cát hung! Dùng trí suy diễn đạo của trời, chỉ có Thiên Diễn Đạo Tông ta!] …
Tiếng khóc rống vang dội khắp Huyễn Khư Hải, trong lòng ai nấy đều là bi thống và phẫn nộ! Những tu sĩ và dị thú vốn quỳ rạp vì uy áp giờ gượng đứng dậy. Dù có ch/ết cũng phải đứng thẳng lưng!
Phượng Khê chỉ kiếm lên trời cao: "Vì thương sinh, diệt Thiên đạo! Sát!"
"SÁT!"
"SÁT!"
"SÁT!"
...
